14/10/10

Chiến công vang dội

Làm Chúa được 9 năm vị Chúa đa tình này lập được chiến công vang dội. Lần đầu tiên trong lịch sử thủy chiến, thủy quân Việt Nam đã đánh thắng thủy quân Âu Châu.

Năm 1643, Hòa Lan theo lời yêu cầu của chúa Trịnh cho 3 chiếc tàu đồng kiểu tròn, võ trang nhiều trọng pháo tiến vào cửa Eo (Thuận An) mưu đồ xâm lược.

Chúa Thượng họp quần thần bàn định nên đưa chiến thuyền của mình ra đánh tàu Hoa Lan hay không. Vì chưa bao giờ xáp chiến với Tây Dương, nên quần thần không dám hứa chắc là thắng. Lúc ấy Chúa hỏi một người Hòa Lan giúp việc quân sư cho Chúa, người ấy tự phụ trả lời:

"Tàu Hòa Lan chỉ sợ mãnh lực và quân đội của trời thôị"

Nghe vậy, chúa cảm thấy bị xúc phạm. Ông thân hành đến cửa Eo, ra lệnh cho thủy quân chèo thuyền ra đánh thẳng vào 3 chiếc tàu của Hòa Lan.

Hàng trăm chiếc thuyền Việt Nam xông thẳng vào các chiếc tàu Hòa Lan, mặc đại bác bắn ra như mưa.

Bốn mặt tàu Hòa Lan đều bị tấn công. Nhờ thuyền nhỏ, cơ động nhanh nhẹn nên mặc dù bị một số đạn, tàu Việt Nam vẫn bao vây tấn công vào tàu Hòa Lan quyết liệt. Chúng vô cùng kinh hoàng không ngờ thủy quân chúa Nguyễn gan dạ đến thế. Chiếc nhỏ nhất vội luồn lách chạy thoát thân. Chiếc thứ hai thảng thốt đâm vào đá, cả thủy thủ đoàn và tàu chìm nghỉm xuống biển. Chiếc thứ ba lớn nhất chống cự lại. Các thủy quân Nguyễn bám sát tàu, bẻ bánh lái. Một số nhảy lên tàu, chặt gãy cột buồm. Bị dồn vào thế tuyệt vọng, thuyền trưởng Hòa Lan cho nổ kho thuốc súng. Thế là tất cả thủy thủ bị hỏa thiêu, chết la liệt trên biển. Có 7 tên nhảy xuống biển, cố bơi thoát nhưng đều bị tóm cổ.

Thắng trận trở về, chúa Thượng dẫn 7 tù binh đến trước mặt người Hòa Lan nói:

- Cần chi mãnh lực và quân đội của trời mới phá được. Chiến thuyền của ta cũng khá đấy chứ.

================================


Trận cảng Eo 1643 là trận chiến diễn ra ngày 7 tháng 7 năm 1643 giữa đội thuyền của Công ty Đông Ấn Hà Lan (Vereenigde Oost-Indische Compagnie) với Hải quân chúa Nguyễn trong cuộc xung đột giữa Công ty Đông Ấn Hà Lan với Đàng Trong. TheoĐại Nam thực lục thì trận đánh xảy ra năm Giáp Thân (1644) nhưng Lê Quý Đôn trong Phủ biên tạp lục và Giáo sư Dương Kỵtrong Việt sử khảo luận thì ghi là năm Quý Mùi (1643).

Cuộc xung đột giữa Công ty Đông Ấn Hà Lan và chúa Nguyễn

Theo yêu cầu của Chúa Trịnh, chiến thuyền của Công ty Đông Ấn Hà Lan đã tiến vào cảng cửa Eo (Thuận An). Đoàn thuyền của người Hà Lan được chia làm hai nhóm:
  • Nhóm 1 gồm ba chiến thuyền là các chiếc Wakende-bodeKievit và Meerman do Isaac Davids chỉ huy tiến thẳng ra Đàng Ngoài để hội quân với chúa Trịnh.
  • Nhóm 2 gồm ba chiến thuyền Wojdenes (De Wijdeness), Waterhond và Vos do Pieter Baek chỉ huy. Nhóm này do gió bão đánh dạt mà tình cờ chạy về phía cảng Eo của Đàng Trong thay vì ra Đàng Ngoài.
Ngày 3 tháng 6 cả hai đoàn đều cùng xuất phát từ Batavia nhờ gió Nồm tiến lên. Ở phía Bắc, chúa Trịnh Tráng cũng đem đại binh Đàng Ngoài tới hơn 100.000 người có cả vua Lê đi cùng với Issac Davids tham gia trận chiến. Cả hai đoàn quân giao ước sẽ gặp nhau tại sông Gianh.

[sửa]Diễn biến trận chiến

Khi đoàn thuyền của Baek lên đường ra Đàng Ngoài thì tại Phú Xuân, chúa Nguyễn Phúc Lan đã biết được tin này. Sách Đại Nam thực lục đã ghi lại:
"Bấy giờ, giặc Ô Lan đậu thuyền ngoài biển, cướp bóc lái buôn. Quân tuần biển báo tin. Chúa đương bàn kế đánh dẹp. Thế tử (tức Nguyễn Phúc Tần) tức thì mật báo với chưởng cơ Tôn Thất Trung (con thứ tư của Hy Tông), ước đưa thủy quân ra đánh. Trung lấy cớ chưa bẩm mệnh, ngần ngại chưa quyết. Thế tử tự đốc suất chiến thuyền của mình tiến thẳng ra biển. Trung bất đắc dĩ cũng đốc suất binh thuyền theo đi, đến cửa biển thì thuyền của thế tử đã ra ngoài khơi. Trung lấy cờ vẫy lại, nhưng thế tử không quay lại. Trung bèn giục binh thuyền tiến theo. Chiếc thuyền trước sau lướt nhanh như bay, giặc trông thấy thất kinh hoảng sợ"
Theo những sử sách của Việt Nam thì chúa Thượng (Nguyễn Phúc Lan) họp quần thần chưa rõ có nên đưa chiến thuyền của ông ra đánh người Hà Lan hay không thì những người này không dám hứa là chắc thắng. Khi ông hỏi một người Hà Lan đang giúp việc thì người này trả lời: "Tàu Hà Lan chỉ sợ mãnh lực và quân đội của trời thôi". Điều này khiến ông cảm thấy bị xúc phạm nên Nguyễn Phúc Lan và Thế tử Nguyễn Phúc Tần tự mình thân hành đến Eo, ra lệnh cho thuỷ quân chèo thuyền ra đánh thẳng vào 3 chiếc tàu của Hà Lan.
Bốn mặt tàu Hà Lan đều bị tấn công. Nhờ thuyền nhỏ cơ động, nhanh nhẹn nên mặc dù bị một số đạn, thuyền Việt Nam vẫn bao vây tấn công vào tàu Hà Lan quyết liệt. Thủy quân của Đàng Trong nhờ thuyền nhỏ hơn, nhanh nhẹn và lại đông hơn hẳn nên mặc dù bị một số đạn, họ vẫn có thể bao vây tấn công vào tàu Hà Lan. Chiếc nhỏ nhất luồn lách để tìm đường rút lui. Chiếc thứ hai bị đâm vào đá, cả đoàn thuỷ thủ và tàu chìm nghỉm xuống biển. Chiếc thứ ba lớn nhất chống cự lại quyết liệt nhưng bị các thuỷ quân chúa Nguyễn bám sát, tràn lên tàu bẻ bánh lái. Một số nhảy lên tàu, chặt gẫy cột buồm. Bị dồn vào thế tuyệt vọng, thuyền trưởng Hà Lan cho nổ kho thuốc súng. Có 7 thủy thủ trên tàu nhảy xuống biển, cố bơi thoát nhưng đều bị bắt lại. Nhà nghiên cứu Buch ghi lại chi tiết hơn, ông ghi rằng sau tàu De Wijdeness bị nổ tung vì chính kho thuốc súng dự trữ của nó, tất cả thủy thủ trên tàu, kể cả Baek đều chết.
Theo các ghi chép lại của Giáo sĩ Alexandre de Rhodes năm 1651[1] thì:
Chúa Đàng Ngoài tấn công chúa Đàng Trong, như tôi sẽ nói sau, ba lần đem quân đi đánh nhưng đều thất bại. Chúa liền cầu cứu với thương gia người Hoà Lan chiếm đóng bến tàu Java Cả, gọi là Jaquetra hay Tân Hoà Lan. Chúa phái người đem lễ vật tới xin cung cấp cho mấy chiếc tàu tròn của họ, để nhờ đó chúa quyết định phá huỷ hạm đội người Đàng Trong. Người Hoà Lan nhận lời ngay vì biết là để tấn công chúa Đàng Trong đã công khai từ mấy năm nay tự xưng thù địch với nước mình.
Họ liền phái tới chúa Đàng Ngoài ba chiếc tàu tròn trang bị đầy đủ và có mấy khẩu súng. Đoàn tàu vô ý tới gần một hải cảng Đàng Trong vì bị gió đánh dạt, đúng lúc tình cờ chúa đang có mặt với mấy thuyền chiến. Chúa nhận thấy đây là viện trợ người Hoà Lan gởi chúa Đàng Ngoài để gây chiến. Cơn giận nổi lên (như thể chúng dám táo bạo thách thức ởbiên giới), chúa liền bàn xem có nên cho thuyền đuổi theo. Chúa hỏi ý kiến một người Hoà Lan mấy năm nay sống sót sau cơ bão biển và ở lại phục vụ chúa lo việc binh đao. Tên lính này kiêu căng và khinh thị đáp rằng đoàn tàu này chỉ sợ có thế lực và thịnh nộ võ khí của ông Trời. Tức giận vì thái độ hỗn xược, chúa không thèm đáp, nhưng ra lệnh cho các thuyền trưởng lập tức cho nhổ neo rời bến và tấn công đoàn tàu Hoà Lan trông rõ ngoài khơi. Nhờ lúc này biển lặng, chỉ có gió nhẹ thổi, nên việc tấn công mang lại kết quả: chỉ có chiếc tàu nhỏ hơn cả của người Hoà Lan nhờ gió nhẹ thổi mà chạy thoát, còn chiếc kia muốn chạy trốn đoàn thuyền rượt theo, mất hướng đụng phải cồn vỡ tan và chìm dưới làn sóng. Chiếc thứ ba lớn hơn hết dĩ nhiên nặng nề hơn cả, gió không đẩy nổi, liền bị bốn thuyền chiến bao vây và chiếm giữ, sau khi hết sức chống cự và bắn vô hiệu vào đoàn thuyền chiến rất thấp đã tới sát nách. Tay lái và cột buồm bị phá. Trong cơn nguy khốn cùng cực, thuyền trưởng và lính Hoà Lan mất hết hy vọng cứu thoát giữa biển khơi, liền châm lửa vào kho thuốc súng đốt chiếc tàu cùng thuỷ thủ, tất cả chừng hai trăm, trừ bảy người tránh ngọn lửa nhảy xuống biển trôi theo làn sóng, được thuyền chiến Đàng Trong vớt và đem đi trình chúa ở trên bến đang đợi đoàn tàu chiến thắng trở về.
Chúa thấy bảy người Hoà Lan thoát hoả tai và đắm tàu chiến quỳ phục dưới chân, liền quay về phía người Hoà Lan xấc xược đã khoe tàu nước họ vô địch và chế giễu hắn:
"Này ngươi, hãy hỏi xem lính nước ngươi ở đâu mà đến?"
Xấu hổ, hắn lí nhí trong miệng và run sợ thưa: "Chúng thoát nạn do tàu chiến của Chúa đánh bại tàu người Hoà Lan." Chúa tiếp:
"Thế thì chẳng phải đợi thế lực võ trang của Trời để thắng, vì đoàn thuyền chiến của ta đủ để phá vỡ".
Rồi Chúa truyền cho binh sĩ của Chúa:
"Bớ ba quân, bây giờ hãy chặt đầu tên kiêu căng và gỡ cho thế giới thoát khỏi loài sâu bọ không đáng sống này".
Tức thì lệnh được thi hành. Chúa còn cho cắt đầu mũi không những của tám tên lính sẽ đem đi chém đầu mà còn của tất cả những tên khác bị cháy hay đắm tàu, bỏ vào một thúng gửi ra biếu chúa Đàng Ngoài kèm theo vài lời chua chát, đắng cay tương tự như: xin nhận một phần đạo binh chúa đã chuẩn bị để tấn công và xin lần sau chuẩn bị một viện binh khá hơn. Việc này làm cho chúa Đàng Ngoài rất xúc động đến nỗi chúa chẳng còn muốn đón tiếp chiếc tàu thứ nhất của người Hoà Lan chạy trốn theo chiều gió, chúa cũng chẳng thèm cung cấp lương thực cần để sống, chiếc tàu này đành phải về tới Trung Quốc tìm lương thực, xa chừng sáu trăm dặm.
Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, thuỷ quân Việt Nam đã đánh thắng một lực lượng thủy quân của Âu Châu.

[sửa]Thơ về trận chiến

Trong Đại Việt sử thi của Hồ Đắc Duy, quyển 15 có đoạn thơ về chiến công của chúa Nguyễn Phúc Tần.
Năm Quý Mùi (1643) tướng quân Trịnh Tạc
Lĩnh đại binh đến Bắc sông Gianh
Bất ngờ đánh úp thật nhanh
Tấn công Nhật Lệ chiếm thành giữ dân
Người Hà Lan giúp ngầm Trịnh Tráng
Ba chiến thuyền dàn sẵn ngoài khơi
Đàng Trong trinh sát đã hay
Lập ra kế hoạch đợi ngày phản công
Nguyễn Phúc Tần cho dùng tàu chiến
Khi Hà Lan đã đến gần bờ
Tấn công lúc địch bất ngờ
Đánh chìm một chiếc giong cờ đuổi theo
Đến tháng ba cường triều nóng bức
Gió hạ Lào thổi rát thịt da
Sức quân cạn kiệt can qua
Vua Lê hạ lệnh rút ra trở về

Tuyên bố của nhà báo Bùi Tín nhân ngày 30-4-2010

Những sự việc trên đây tôi ghi lại thật đúng với thực tế lịch sử.
Trong tài liệu chính thức của bộ Tổng tham mưu, các câu nói của tôi trên đây được đặt trong miệng Trung tá Bùi Văn Tùng(!). Tôi khá thân với anh Tùng, từng ghé thăm 2 vợ chồng anh. Tôi tin là anh Tùng sẽ có thể đến lúc không ngại gì nói rõ sự thật đầy đủ.
Có những nhân chứng còn sống, về những lời nói của tôi trưa hôm ấy, như các ông Nguyễn Văn Hảo, Nguyễn Hữu Có, Nguyễn Hữu Hạnh, các ông Diệp, Trường (tôi không nhớ họ)… cũng như tổ phim Giải phóng hay nhà báo Nguyễn Trần Thiết rất ngay thật thẳng tính.
Sự thật là hoàn cảnh ngẫu nhiên đưa đẩy để tôi là cán bộ cấp cao duy nhất của QĐND có mặt tại dinh Độc Lập trong khoảng thời gian từ 12 giờ đến 16 giờ chiều 30-4-1975 để chứng kiến và chút ít tham gia sự kiện lịch sử này.
Vị tướng đầu tiên tôi gặp lúc đã xế chiều ở Dinh Độc lập là Thiếu tướng Nam Long, phái viên của bộ Tổng tham mưu, tôi cùng tướng Nam Long chụp chung ảnh kỷ niệm. Tối mịt Thiếu tướng Nguyễn Hữu An mới đến, khi quanh sân anh em nổi lửa nấu cơm, mỳ ăn liền.
Sở dĩ một số báo nước ngoài cứ nói phóng lên là tôi là người nhận đầu hàng của tướng Minh là vì tướng Trần Văn Trà chủ tịch ủy ban Quân quản Sài Gòn hồi tháng 9-1975 có lần giới thiệu tôi với các nhà báo Nhật, Pháp, Thái lan, Hoa Kỳ … rằng: đây là nhà báo, sỹ quan cao cấp nhất chứng kiến sự đầu hàng của chính quyền Sài Gòn. Rõ ràng «chứng kiến » và «nhận» là 2 điều khác nhau.
Hồi 1989, khi tôi đưa nhà báo Mỹ Stanley Karnow đến gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại nhà khách chính phủ (đường Ngô Quyền), ông Giáp giới thiệu với S. Karnow: Đại tá Bùi Tín là sỹ quan cao cấp nhất có mặt ở Dinh Độc Lập khi chính quyền của tướng Minh đầu hàng.
Từ đó, có thể có người hiểu sai, hiểu lầm cho rằng tôi là người nhận đầu hàng. Cũng có thể có người hiểu sai, cho rằng khi tôi nói «không còn gì để bàn giao» thì cũng có nghĩa là tôi đòi họ phải đầu hàng tôi! Đã có bài báo tiếng Việt ở Pháp bịa ra rằng: Bùi Tín rút 
súng chĩa vào nội các Dương Văn Minh, hét mọi người phải giơ tay đầu hàng, rồi bắn loạn xạ lên trời để thị uy, làm phách…!

Tôi không bao giờ nhận một điều gì không phải của mình, không do mình làm.
Hơn nữa, sự có mặt của tôi ngày 30-4 -1975 ở Sài Gòn với hy vọng hòa giải và hòa hợp dân tộc trọn vẹn đã sớm tan thành mây khói, với chính sách thực tế của lãnh đạo CS là chiếm đóng, trả thù, đày đọa các viên chức, binh sỹ, đồng bào ruột thịt ở miền Nam, tịch thu quyền sống tự do, có nhân phẩm, nhân quyền của nhân dân cả nước suốt 35 năm nay. Gần 20 năm nay họ để cho bọn bành trướng uy hiếp, mua chuộc, để chúng lấn đất, lấn biển, lấn đảo, giết hại ngư dân ta…
Do tình hình đất nước nguy kịch như thế, đã 20 năm nay, tôi chỉ một điều tâm niệm là góp hết sức thực hiện đoàn kết thống nhất dân tộc, cùng toàn dân đấu tranh dành lại các quyền tự do dân chủ bị một chế độ độc đảng toàn trị tước đoạt hơn nửa thế kỷ nay. ./.

VTV và cái bụng bầu người đẹp

Đào Tuấn



Cách đây chưa lâu lắm, Tại hạ được mời đi dự một cuộc 
hội thảo quốc tế về một chủ đề cải cách hành chính, 
chống lãng phí. Giấy mời ghi rõ cuộc họp có sự tham dự 
của đại diện đại sứ quán A, tổ chức phi chính phủ B, 
quỹ C, Quan chức D của Bộ E và ngay phía dưới là "Vê tê 
vê". Mở ngoặc một cái, vì đây là hội thảo quốc tế, 
lại là hội thảo về chống lãng phí, nên giấy mời ghi rõ là 
sẽ khai mạc lúc 8h, mỗi tham luận không kéo dài quá 10 phút và 
không có nghỉ giải lao để tiết kiệm thời gian.

Suốt từ 8h đến 8h10 vị tiến sĩ MC miệng không ngừng "hoan 
nghênh quý vị", mắt không ngừng ngóng ra cửa và liên tục 
liếc nhìn đồng hồ. Thêm 5 phút nữa, chừng như không thể 
"hoan nghênh" mãi được, vị tiến sĩ MC đành phải giới 
thiệu vị tiến sĩ viện trưởng lên phát biểu khai mạc. Vị 
tiến sĩ viện trưởng cũng lặp lại những cử chỉ kỳ quặc 
y như vị tiến sĩ MC không ngừng "hoan nghênh", không ngừng 
"Ngóng ra cửa" và cũng không ngừng "Liếc nhìn đồng 
hồ". Tại hạ, cũng như cả chục đồng nghiệp và gần trăm 
quan khác tây ta đen trắng đủ loại mất đứt 15 phút để nghe 
bài diễn văn con cà con kê con dê con ngỗng toàn những hoan 
nghênh với chào mừng dài thòng đó. Sau 15 phút, vị tiến sĩ 
viện trưởng, miệng cười như mếu, đành phải nhường diễn 
đàn cho một vị tiến sĩ "bộ phó". Vị này mất đứt 2 
phút 30 giây cho việc đi từ hàng ghế đầu lên bục phát 
biểu. Rồi nhấp giọng, rồi rút mục kỉnh, rồi giở giấy 
loạt soạt, rồi ngẩng lên nhìn "về phía cuối hội 
trường", rồi lại hắng giọng. Rồi sau đó, vị tiến sĩ 
bộ phó vừa nói vừa nghỉ, vừa tham luận vừa chỉ đạo, 
vừa hô hào vừa liếc đồng hồ. Tất nhiên không ngừng nhìn 
ra cửa. Phía dưới, một số các tiến sĩ ngồi vặn vẹo, 
chắc vì chưa kịp ăn sáng. Một số khác có vẻ mất kiên 
nhẫn trước toàn những hoan nghênh chào mừng, bằng cách gí 
mồm vào người bên cạnh thì thào nói chuyện riêng. Có vị 
phản ứng thẳng thừng bằng cách ngoáy mũi. Và trong cabin, 2 tay 
phiên dịch đã ngừng dịch để hút trộm thuốc. Tức là mới 
có hơn 30 phút mà cử tọa đã "lao" còn hơn là làm trâu kéo 
cày.

Đến khi các vị tây, há hốc mồm vì kiểu hội thảo chào 
mừng, chán đến mức ngơ ngáo ngáp ngắn ngáp dài, đến khi 
mấy thằng báo chí không kiên nhẫn nổi bỏ ra ngoài… ăn 
sáng, đến khi các vị tiến sĩ nhìn vị bộ phó vừa chán 
nản, vừa căm phẫn, thì cả hội trường bỗng xôn xao. Những 
Cục trưởng dựa thẳng lưng ghế, mắt dõi thẳng lên sân 
khẩu. Viện trưởng chỉnh lại cà vạt. Các tiến sĩ, các khoa 
học gia, các quan chức, nhà quản lý khác mặt bỗng sáng bừng, 
cái đói biến mất, sự chán nản tiêu tan, cái ngáp cũng dừng 
lại ngay mang tai. Ngay cả những "thằng tây" không hiểu 
chuyện gì đột nhiên cũng trở nên… đứng đắn. Không khí 
hội trường bỗng nhiên tươi tỉnh, nghiêm chỉnh, náo nức. 
Đó là khi, ngoài cửa, hai thằng Vê tê vê kềnh càng máy móc 
bắt đầu bước vào. Đồng hồ lúc đó đã là 8 giờ 40 phút.

Có lẽ chỉ thiếu mỗi tràng pháo tay thật lớn và việc cả 
hội trường đứng lên để các ngôi sao vê tê vê hoàn thành 
sứ mệnh: Nhân tố quyết định thành công hay thất bại của 
một cuộc hội thảo, một cuộc họp, và nói rộng là một 
cuộc tụ tập của các quan chức.

Tại sao chỉ khi Vê tê vê xuất hiện thì các cuộc họp mới 
khai mạc, các quan chức mới bắt đầu chịu phát biểu và phong 
bì mới phát?

Là bởi những người dự họp quan tâm đến việc tối nay mình 
xuất hiện trên truyền hình thế nào, hơn là hôm nay mình nói 
gì, có giúp ích được cho ai và thực chất là để giải 
quyết công việc gì.

Cách đây cũng ít lâu, Tại hạ bỗng nhiên nhận được một 
cái Buzz trên Chat: Hôm nay, Hồ Ngọc Hà sẽ xuất hiện tại 
event của công ty X. Bấy giờ, tin đồn người đẹp họ Hồ 
đang mang thai con của Cường Đô la đang bùng nổ trên khắp các 
diễn đàn, khắp các trang báo điện tử. Và người đẹp 
giọng khàn, tất nhiên vẫn "bặt vô âm tín", bí ẩn một cách 
kích động.

Một đồng nghiệp sau đó cho biết là công ty X đã phải chi 
đậm, rất đậm, đậm trên mức bình thường để mời bằng 
được cái... bụng bự của ca sĩ đến dự event.

Thủ thuật Marketing gọi đây là chiêu gãi đúng chỗ ngứa khi 
chọc đúng chỗ, đúng thời điểm tò mò nhất của... dư 
luận. Những hình ảnh ca sĩ họ Hồ "béo bụng" một cách bất 
thường sau đó tràn ngập trên mạng, tất nhiên, khán thính 
độc giả từ giả đến trẻ, ngay cả những người khiếm 
thị, vì thế, cũng vô tình biết đến cái event, cái tên công 
ty X và thương hiệu của sản phẩm Y.

Nhưng hóa ra, cái bụng béo của ca sĩ mới là cái mà thiên hạ 
quan tâm, chứ không phải bản thân cô, dù ca sĩ của chúng ta 
cũng đã rất hot, rất nổi tiếng.

Chuyện này làm Tại hạ nhớ lại câu chuyện ca sĩ Hồng Nhung 
(đây là Hồng Nhung - Sao mai, chứ không phải Hồng Nhung- Bống) 
được khán giả TP HCM đón chào nhiệt liệt sau scandal chơi 
kèn. Nếu là Tại hạ, khi nhìn ca sĩ, cái mà Tại hạ để ý 
đầu tiên, có lẽ là cái... miệng của nàng, nhất là khi nàng 
cầm MIC. Và phải chăng những phòng trà dạo đó đã tiếp thị 
bằng... cái miệng, chứ không hoàn toàn vì giọng hát của ca 
sĩ!?

Đến đây thế nào cũng có người hỏi, thế Yến Vi thì tiếp 
thị bằng cái gì. Rồi Hoàng Thùy Linh tiếp thị bằng cái 
gì...

Dù bằng cái gì, bằng cái bụng, cái miệng, bằng nụ cười, 
hay bằng mớ lông hình tam giác, thì rõ ràng Những người cầm 
cái loa báo chí, truyền thông đang sử dụng những công cụ đó 
để xỉ nhục một đời sống văn hóa-tinh thần đáng xếp vào 
diện nghèo nàn vì bị các quy định khủng bố, ngăn chặn tất 
tật những gì không chính thống.

Cái quy định đó được sinh ra bởi các vị viện trưởng, các 
vị bộ phó với quan trí nghèo nàn, chỉ quan tâm đến mỗi 
chuyện "có hay không có VTV" hơn là chuyện cuộc họp của mình 
hiệu quả hay không hiệu quả.

Bộ phim Câu chuyện Xô Viết


YesMan2008
Ngày 25 tháng 1 năm 2006, Hội đồng châu Âu đã thông qua Nghị quyết 1481 lên án chủ nghĩa cộng sản và coi những tội ác của chế độ cộng sản là tội ác chống lại loài người. Bản Nghị quyết đã tuyên bố rõ ràng rằng những tội ác của chế độ Cộng sản phải được mang ra xét xử như những tội ác khủng khiếp của Đức Quốc xã trước đây. Một trong những nỗ lực nhằm đưa ra ánh sáng những tội ác khủng khiếp của chủ nghĩa Cộng sản là bộ phim Câu chuyện Xô Viết (The Soviet Story) của đạo diễn Edvin Snore được công chiếu năm 2008.


Bộ phim Câu chuyện Xô Viết nhấn mạnh đến những mối liên hệ mật thiết của chủ nghĩa Cộng sản và chủ nghĩa Phát xít trong lịch sử bằng những bằng chứng khó chối cãi được. Giới phê bình tán dương công lao của đạo diễn người Latvia Edvin Snore, người đã bỏ ra 10 năm để xây dựng lên Câu chuyện Xô Viết. Những nạn nhân và nhân chứng Xô Viết đã tích cực tham gia trong bộ phim này để nói lên sự thật, những sự thật khủng khiếp mà họ đã từng trải qua cũng như chứng kiến dưới chế độ cộng sản. Và những di chứng do nó gây ra vẫn còn nhức nhối, âm ỉ tới hiện tại.

Qua việc khai thác những tài liệu mật quí giá trong các văn khố, những cuộc phỏng vấn các học giả, chính khách, nạn nhân và những người trong cuộc, đạo diễn Snore đã đem đến cho người xem một câu chuyện mà cho đến nay, lịch sử không biết hoặc không muốn nói đến: giết người hàng loạt đã là một phương cách quản lý xã hội trong chế độ Xô viết ở Nga. Bộ phim đã chỉ ra mối tương đồng của sự diệt chủng giữa học thuyết phát xít và cộng sản, một dựa trên cơ sở sinh học và một dựa trên xã hội học. Dù với học thuyết nào đi nữa, người xem cũng thấy tội ác của chủ nghĩa Marxist ở Nga đã không kém gì của Đức Quốc xã. Bộ phim đưa chúng ta qua các vụ thảm sát dưới chính quyền Liên Xô do Stalin cầm đầu đã xảy ra trước, trong và sau Chiến tranh Thế giới Thứ II: nạn đói ở Ukraine, vụ thảm sát ở Katyn, sự hợp tác chặt chẽ giữa lực lượng Phát xít SS và Cộng sản KGB, việc đày ải đại trà và những thí nghiệm y học ghê tởm trên các tù nhân còn sống ở các trại Gulag. Không chỉ dừng lại ở quá khứ, đạo diễn Snore còn cảnh báo cho khán giả hệ quả của học thuyết giết người hàng loạt đã và đang ảnh hưởng đến xã hội Nga hiện tại. Di sản Stalin đang thổi bùng ngọn lửa dân tộc cực đoan với nạn kỳ thị chủng tộc đang lan rộng không những trong xã hội mà còn trong cả giới cầm quyền Nga hiện nay.

Tuy nhiên cũng đã có không ít những chỉ trích gay gắt nhằm vào bộ phim trước khi nó ra mắt công chúng. Một chiến dịch tuyên truyền bôi nhọ bản thân đạo diễn cũng như bộ phim đã được tiến hành bởi giới báo chí truyền thông quốc doanh Nga. Đáng chú ý nhất là lời tuyên bố của nhà sử học Alexander Dyukov rằng ông muốn giết chết đạo diễn và thiêu rụi tòa đại sứ Latvia sau khi xem xong hai phần ba bộ phim. Những người theo chủ nghĩa dân tộc cực đoan Nga đã tổ chức biểu tình ngoài tòa đại sứ Latvia ở Moscow và đốt hình nộm đạo diễn Edvin Snore để phản đối bộ phim này. Nhưng ngay cả người đứng đầu đám đông đó cũng không biết được mình đang chống lại cái gì, một bộ phim hay một quyển sách lên án chủ nghĩa cộng sản.

Chủ nghĩa cộng sản và tội ác của nó vẫn còn hiện diện trên thế giới này. Liều thuốc giải độc duy nhất cho nó chính là sự thật, những sự thật kinh hoàng mà không ít người cộng sản muốn né tránh, phủ nhận bằng mọi cách. Là một người trẻ Việt Nam, tôi chỉ có mong muốn rằng những người cộng sản Việt Nam đang lãnh đạo đất nước hiện nay hãy can đảm và đối diện với sự thật lịch sử của chủ nghĩa cộng sản một cách công minh và chính trực. Đồng thời tôi cũng hy vọng các bạn trẻ Việt Nam sẽ có một cái nhìn đúng đắn hơn về chủ nghĩa Cộng sản thông qua bộ phim này. Thông điệp của Câu chuyện Xô Viết không có gì khác ngoài việc đòi lại sự thật lịch sử và công lý cho những nạn nhân của chủ nghĩa cộng sản.

Chúng tôi, các thành viên của diễn đàn X-Cafe đã sưu tầm, chuyển ngữ và cài đặt phụ đề tiếng Việt vào trong bộ phim để người xem tiện theo dõi.