24/9/11

Vì sao không chia cắt Việt Nam

Vì sao không chia cắt Việt Nam, thương vong khi rút về lớn hơn khi tấn công?

Dương Danh Dy (lược dịch)


Tôi xin gửi đến bạn đọc trang Blog của Dân luận bài dịch mới của dịch giả Dương Danh Dy (lược dịch) để độc giả tham khảo về cuộc chiến tranh biên giới 1979.Bài được đăng trên BVN ngày 27/2/11.
Nguyễn Nghĩa.

Nhà nghiên cứu Trung Quốc Dương Danh Dy vừa lược dịch bài viết mới nhất của Trung Cộng phân tích về những bài học rút ra từ cuộc tấn công đại quy mô trên toàn tuyến biên giới để xâm lăng Việt Nam, trong cái mà họ gọi là “Đánh trả tự vệ” (Tự vệ phản kích).
Bài báo này thực sự là một bản tuyên bố hùng hồn, phơi bày cái bộ mặt đạo đức giả của Trung Cộng phủ nhung với những lời ngon ngọt “Bốn tốt” và “Mười sáu chữ vàng”, ru ngủ được một số người Việt Nam nhẹ dạ, và tiếp tay cho bọn bán nước Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc thời nay.
Chúng ta thấy gì qua bài viết này?
Trước hết, chúng ta thấy mức độ lươn lẹo của bọn đế quốc Trung Cộng đã vượt xa tất cả các đế quốc đàn anh trong lịch sử thế giới và tất cả các triều đại phong kiến Đại Hán trong lịch sử Trung Hoa. Tất cả các đế quốc đàn anh và các triều đại phong kiến Đại Hán đều tuyên bố công khai trước thế giới về các cuộc chinh phạt của họ. Còn bọn đế quốc Trung Cộng thì luôn luôn cao giọng bù lu bù loa, cào … “mồm” ăn vạ, là họ “đánh trả Việt Nam” là để tự vệ. Thật là hết sức hài hước: Việt Nam là một đất nước quá nhỏ bé, lúc nào cũng cố gắng cầu hòa bên cạnh tên đế quốc Trung Cộng đứng lừng lững như ông hộ pháp trước cổng chùa. Việt Nam đâu dám lấn chiếm đất đai của họ?
Ngược lại chính họ, chính những tên đế quốc Đại Hán thuộc đủ các triều đại, đều tham ăn tục uống, đã có cả lịch sử ngàn năm xâm lăng Việt Nam, đã hàng ngày hàng giờ lấn chiếm từng tấc đất và biển đảo của Việt Nam bằng những thủ đoạn từ trắng trợn đến đê hèn nhất, đã xúi giục Pôn Pốt đánh phá, tàn sát dân lành suốt vùng biên giới với Việt Nam, buộc Việt Nam phải đánh trả cho chúng đại bại, hơn nữa chính Trung Quốc cũng nhân dịp này đã “tạo cớ” cho quân đội Việt nam tiêu diệt một chính phủ cộng sản diệt chủng tàn bạo nhất trên thế giới này.
Từ trước đến nay, người Việt Nam vẫn tin Đặng Tiểu Bình nói thật, rằng Trung Cộng “chỉ muốn” … “Dạy một bài học cho Việt Nam”, về tội Việt Nam đã tiễu trừ tên tay sai Pôn Pốt của Trung Cộng… Thì ra không phải vậy. Bài báo này đã nói toẹt ý đồ sâu xa của Trung Cộng, đó là Trung Cộng muốn chiếm đóng Việt Nam, muốn chia cắt lâu dài Việt Nam để trị, muốn thiết lập một thuộc quốc Việt Nam, hoặc chí ít là một miền Bắc Việt Nam tay sai của Trung Cộng… Nhưng, cũng qua bài báo, bọn Trung Cộng cũng đã đau đớn nhìn nhận, cuộc chinh phạt Việt Nam lần này đã bị quân đội Việt Nam đánh cho đại bại, và chính chúng đã bị nhân dân Việt Nam phỉ nhổ và góp phần cùng với quân đội đánh cho chúng những đòn ô nhục ê chề.
Chúng ta không thể kể hết những thủ đoạn tinh vi của bọn đế quốc Đại Hán cộng sản trong suốt những năm vừa qua, từ trắng trợn tấn công biển đảo của Việt Nam, đến lén lút di chuyển cột mốc, lẳng lặng kéo dài đầu mối đường sắt của Trung Cộng qua biên giới khi “giúp” Việt Nam phục hồi đường sắt sau chiến tranh, đến “mượn” đất chôn mồ mả bố mẹ ông cha của chúng, rồi tuyên bố xanh rờn: “Mộ Hán Tặc ở đâu, đất của Hán Tặc ở đó”…
Đương nhiên, người Việt Nam không thể nào kể hết những thủ đoạn kinh doanh bẩn thỉu nhằm triệt phá kinh tế của Việt Nam, như mua rễ hồi để triệt phá rừng hồi, mua móng trâu để tiêu diệt sức kéo của nông dân nghèo, mua chè chặt xô phơi vàng để nông dân triệt phá đồi chè v.v., và xuất sang Việt Nam những sản phẩm độc hại, nhằm làm suy yếu sinh lực và nòi giống Việt Nam.
Thế mà, thật là nực cười, khi chúng ta đọc được những lời sau đây của bọn đạo đức giả Trung Cộng: “Khi quân đội chúng ta (Hán tặc) gần gũi và yêu mến dân chúng Việt Nam”, … Trời ơi, những ai đã chứng kiến cái thời Trung Cộng kéo quân sang định xâm chiếm Việt Nam dưới chiêu bài giúp Việt Nam “làm đường” phục vụ chiến tranh, thì đều rõ chúng đã “yêu mến dân chúng Việt Nam” đến mức độ nào (!)… Đến khi người Việt Nam nhận ra bộ mặt xâm lăng bẩn thỉu của chúng, cụ Hồ Chí Minh đã khéo léo cảm ơn Trung Cộng để mời chúng về nước, thì bọn quân đội ấy đã “yêu mến dân chúng Việt Nam” đến mức đập phá hết mọi đồ ăn thức dùng ở những nơi chúng chiếm đóng… Những thứ như bể nước, thùng tôn, … không đập phá được thì chúng hùa nhau tụt quần xả ra những thứ không thể thối tha hơn được để tỏ lòng “yêu mến dân chúng Việt Nam”… Nhưng cũng thú vị là, chỉ ngay vài dòng sau đó, tác giả bài báo đã không thể không thừa nhận: “Dân chúng Việt Nam thù địch Trung Quốc…” (đi xâm lược nước người mà lại muốn người yêu mến mình, khôi hài đến thế là hết cỡ), và đã … “tìm cớ hạ thủ quân đội Trung Quốc, và số quân đội Trung Quốc bị hy sinh bởi phương thức này không thể đếm được…”. Và tác giả bài báo phải ôm hận thốt ra một lời thảm hại: “Có đau thương không?”
Đúng, thừa nhận “Dân chúng Việt Nam thù địch Trung Quốc [xâm lược]”, đó là lời cảnh báo đối với những kẻ đang cố khúm núm níu kéo bọn xâm lăng Đại Hán bằng chính luận điệu “Bốn tốt” và “Mười sáu chữ vàng” mà các nhà lãnh đạo Trung Cộng đang rêu rao. Dân chúng Việt Nam đã không u mê với những lời đường mật của đế quốc Trung Cộng và bọn Việt gian tay sai của chúng.
Chúng ta hãy nghe những lời tuyên bố không úp mở trong bài báo: “Sau khi dựng nên một chính quyền Việt Nam thân Trung Quốc rồi sẽ vũ trang, viện trợ và ủng hộ nó giải phóng toàn Việt Nam, hoặc nhân đó chia ra Nam Bắc để trị, chia cắt Việt Nam thành hai nuớc”.
Chúng ta phải thành thật cảm ơn tác giả bài báo. Họ đã tự lột cái mặt nạ giả nhân giả nghĩa bạn bè đồng chí. Họ đã giúp chúng ta nhìn thẳng vào cái mặt nạ ý thức hệ cộng sản để xâm lăng nước ta. Họ đã khoét sâu cái mặt nạ cộng sản, kích động một số người nhân danh ý thức hệ cộng sản mà họ đang cố lợi dụng để ly gián dân tộc ta, để làm tan rã cộng đồng dân tộc Việt Nam, và cuối cùng là để họ trục lợi trong cái mộng bá quyền xâm lăng của họ.
Bài báo có một gợi ý rất hay cho người Việt Nam chúng ta: Có lẽ đã đến lúc người Việt Nam phải thanh toán món nợ ân oán giang hồ “Trung Quốc giúp Việt Nam trong cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc”, mà thực chất là tâng bốc Việt Nam làm tiền đồn bảo vệ chủ nghĩa cộng sản ở phía nam Trung Cộng, tạo ra một Việt Nam thân cộng sản Đại Hán, một Việt Nam “thuộc quốc” của Trung Cộng, một Việt Nam con bài đô-mi-nô của Trung Cộng trên con đường bành trướng của chủ nghĩa Đại Hán cộng sản xuống các quốc gia Đông Nam Á.
Trả lời bài báo này, tôi muốn nhắn nhủ các nhà lãnh đạo Trung Quốc: Từ trong lịch sử, nhân dân Việt Nam luôn mong muốn một quan hệ hòa hảo với Trung Quốc, bản thân tôi vẫn luôn có những người bạn thân thiết và thầy học khả kính người Trung Quốc, nhưng không bao giờ người Việt khuất phục trước chủ nghĩa xâm lăng Đại Hán, dù đó nhân danh cái gì, kể cả khi chúng đeo cái mặt nạ anh em đồng chí cùng ý thức hệ cộng sản.
Có đôi lần tôi được ngồi với một vị sĩ quan rất cao cấp đang tại chức trong quân đội và một vị sĩ quan cũng rất cao cấp đang tại chức trong ngành an ninh. Tôi nói đến sự lo ngại bọn xâm lăng đang đội lốt anh em đồng chí, lo ngại một số vị nào đó vì ngây thơ bảo vệ ý thức hệ anh em đồng chí mà mất cảnh giác trước nguy cơ xâm lược của bọn Hán Tặc, thì cả hai vị sĩ quan cao cấp đáng kính này đã trấn an tôi như sau: “Anh cần nhớ rằng, bất cứ giờ khắc nào, khi Tổ Quốc Việt Nam lâm nguy, thì quân đội và các chiến sĩ an ninh sẽ chiến đấu đến cùng để bảo vệ đất nước này”.
Tôi giật mình. Đúng, lịch sử đã chứng tỏ, dù Tổ Quốc ta tồn tại dưới bất kỷ thể chế nào, dù đó là thời phong kiến hàng nghìn năm bị giặc Tàu đô hộ, hay thời Việt Nam Cộng hòa bị tấn công vùng biển đảo Hoàng Sa, hoặc thời nay bị quân xâm lăng cộng sản tấn công toàn diện từ biên giới Tây Nam đến toàn tuyến biên giới phía Bắc, người Việt Nam không bao giờ khuất phục, ngay cả khi quyền lực còn nằm trong tay bọn Lê Chiêu Thống và Trần Ích Tắc giương giương tự đắc.
Cảm ơn nhà nghiên cứu Dương Danh Dy về bản lược dịch bài báo tuyệt vời này và xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc của Bauxite Việt Nam.
Vũ Cao Đàm
***
Các mũi tiến của quân Trung Quốc xâm lấn biên giới Việt Nam năm 1979
Các mũi tiến của quân Trung Quốc xâm lấn biên giới Việt Nam năm 1979
Năm 1979, trong trận đánh trả tự vệ Việt Nam, quân đội Trung Quốc với thế nhanh chóng tấn công, quân Việt từng bước tan rã, quân đội Trung Quốc nhắm thẳng Hà Nội. Sau đó Trung Quốc tuyên bố trận đánh đã đạt mục đích, tự rút quân về nước.
Lâu nay chúng ta luôn tuyên truyền và miêu tả rằng chúng ta đã thắng lợi và Việt Nam đã thất bại, nhưng cùng với thời gian những văn kiện của chính quyền và tư liệu của Việt Nam cho thấy, cuộc chiến này không lạc quan như tuyên truyền trước đây, trong đó có nhiều bài học nặng nề đau đớn khiến chúng ta không thể không phản tỉnh một cách sâu sắc.
Thứ nhất, kỷ luật quân sự nghiêm túc đã làm quân ta phải trả giá trầm trọng.
“Ba kỷ luật lớn, tám điều chú ý” mà quân đội ta giữ nghiêm đã phát huy tác dụng lớn trong cuộc nội chiến Quốc, Cộng là vì qua đó đã thể hiện được chính nghĩa, công bằng của quân đội ta, thế nhưng khi chúng ta vào Việt Nam đánh quân đội và chính quyền Việt Nam mà vẫn thực hiện “ba kỷ luật lớn tám điều chú ý” là tự trói chân trói tay mình lại, hy vọng dùng những cái đó để tranh thủ sự giúp đỡ và ủng hộ của nhân dân Việt Nam thì chẳng khác gì đàn gảy tai trâu, tự chuốc lấy nhục. Nhân dân Việt Nam không phải là công dân Trung Quốc, làm sao họ có thể gần gũi quân đội nước ngoài đánh vào đất nước họ? Khi quân đội chúng ta gần gũi và yêu mến dân chúng Việt Nam, dân chúng Việt Nam thù địch Trung Quốc và quân đội Việt Nam ở lẫn trong đó sẽ tìm cớ hạ độc thủ quân đội Trung Quốc, và số quân đội Trung Quốc bị hy sinh bởi phương thức này không thể đếm được, có đau thưong không?
Chiến tranh là chiến tranh, nhất là chiến tranh giữa các quốc gia, anh không thể hy vọng nhân dân nước khác đánh trống khua chiêng hoan nghênh anh xâm chiếm ngưòi ta, đó chẳng qua chỉ là trò bịt tai đi ăn cắp chuông, tự lừa dối mình và lừa dối người.
Thứ hai, không quân phát triển trì trệ, lạc hậu không có sức công kích.
Đánh trả tự vệ Việt Nam cực kỳ ác liệt, khi bộ đội mặt đất khó tiến công về phia trước, lục quân mong mỏi nhất là có sự chi viện mạnh mẽ của không quân, thế nhưng trong lúc mỏi mắt mong chờ, không quân Trung Quốc vẫn im lặng. Trong khi đó không quân Việt Nam đã khiêu chiến trước nhưng trước số lượng máy bay Trung Quốc đông gấp nhiều lần chúng đã bỏ chạy, ta bắn tên lửa đuổi theo nhưng không trúng. Có bắn rơi máy bay địch nhưng là công của bộ đội mặt đất.
Vì sao không quân Trung Quốc lại quẫn bách như thế? Một mặt không quân chúng ta thiếu thiết bị định vị, không có nó tên lửa không thể bắn trúng mục tiêu. Một mặt là do ảnh hưởng của cách mạng văn hóa lâu dài, không quân không bay đủ giờ bay huấn luyện, khi huấn luyện lại giảm các tiết mục bay khó… cho nên không có phi công giỏi
Thứ ba, hải quân Biển Đông lúc đó còn chưa phát triển.
Cuộc chiến hoàn toàn diễn ra trên lục địa Việt Nam. Đánh Việt Nam vừa để dạy bài học, vừa thu hồi lãnh thổ bị chiếm, vùng gần biên giới trên bộ bị Việt Nam chiếm giữ đã thu hồi hết, cớ làm sao không thu hồi các đảo, bãi trên Biển Đông bị Việt Nam chiếm giữ? Chẳng lẽ lo rằng chiến sự sẽ leo thang vô hạn ư? Chẳng phải là hai nước đã đánh nhau toàn diện rồi ư? Chẳng lẽ đó không phải là đảo, bãi của ta? Thế mà chẳng phải là chúng ta vẫn luôn kêu gào rằng đó là lãnh thổ thần thánh không thể xâm phạm của mình?
Điều giải thích duy nhất là hải quân của chúng ta chưa đủ, không chỉ chưa đủ để đánh lùi hải quân Việt Nam chiếm giữ đảo bãi của ta mà còn khó có thể đóng giữ ở đó, đánh lùi được kẻ địch tới xâm phạm. Điều khiến người ta lấy làm tiếc là các đảo bãi trên Biển Đông dưòng như đã bị các nước láng giềng xung quanh chia nhau chiếm hết rồi. Cho đến nay hải quân của chúng ta vẫn chưa dùng tới sức đã có của mình để giải phòng và bảo vệ các đảo, bãi thiêng liêng đó.
Thứ tư, sức ép bên ngoài thúc giục rút quân, tổn thất trầm trọng.
Khi quân đội ta đã tiến gần Hà Nội, dưới sức ép của thế lực quốc tế đứng đầu là Liên Xô, chúng ta không chỉ tuyên bố đình chỉ tấn công, mà còn công khai tuyên bố lập tức rút quân. Nhà đương cục Việt Nam đang lúc kinh hồn hoảng sợ đã lập tức tuyên bố phản công toàn tuyến, quân đội Trung Quốc đang ở thế vừa công vừa thủ nên so với lúc tấn công đã bị thưong vong nặng nề.
Đó là một sai lầm chính trị và quân sự to lớn, trước khi rút quân đã tuyên bố rút sẽ khiến kẻ thù dễ dàng có thời gian và không gian chuẩn bị phản kích. Địch có chuẩn bị còn ta thì không, địch thong dong mà chúng ta vội vã, không bị thương vong lớn mới là chuyện lạ.
Thứ năm, chia cắt Việt Nam để mất thời cơ tốt.
Đánh Việt Nam chúng ta chỉ muốn dạy cho nhà đương cục Việt Nam một chút, nên quân gần đến Hà Nội đã vội vàng rút quân. Cho dù chúng ta đã đánh vào vùng đất hiểm của Việt Nam, đã là xâm lược rồi sao còn cố sống cố chết giữ lấy cái mặt nạ chính nghĩa, tự cho mình là những đấu sĩ chính nghĩa. Quân đội đã tới gần Hà Nội, một nửa Việt Nam đã ở trong tay chúng ta, giả sử chúng ta không muốn tiếp tục tiến nữa để hoàn toàn tiêu diệt nhà đương cục Việt Nam, thì cũng nên gây dựng một chính quyền Việt Nam thân Trung Quốc. Sau khi dựng nên một chính quyền Việt Nam thân Trung Quốc rồi sẽ vũ trang, viện trợ và ủng hộ nó giải phóng toàn Việt Nam, hoặc nhân đó chia ra Nam Bắc để trị, chia cắt Việt Nam thành hai nuớc.
Một khi điều đó xảy ra, một chính quyền Việt Nam thân Trung Quốc, hoặc một chính quyền Bắc Việt Nam thân Trung Quốc sẽ trở thành láng giềng hữu hảo của Trung Quốc, không chỉ một lần đến tay, có thể giải quyết xong vấn đề lãnh thổ và chủ quyền của Việt Nam mà còn có thể từ một cú đánh, đập tan hành vi bá quyền của Việt Nam tại Đông Nam Á. Đáng tiếc là chúng ta đã không có tính toán đó, không có chiến lược đó, nói làm gì đến chuyện có sự chuẩn bị trước.
Đánh trả tự vệ đã hơn ba mươi năm rồi, cục diện quốc tế đã mấy lần bãi biển nương dâu, bộ mặt Trung Quốc cũng mấy lần đổi mới, Trung Quốc không còn là Trung Quốc ngày xưa nữa.
Thế nhưng cần tổng kết quá khứ, để nghênh đón tưong lai. Từ trong sai lầm lịch sử chúng ta phải tìm ra trí tuệ mới…, xây dựng quốc phòng hùng mạnh, xây dựng một nước Trung Hoa quật khởi và hưng thịnh
DDD

“Đường sắt cao tốc – Bài tẩy đã ngửa” và bài học không chỉ với Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng!

“Đường sắt cao tốc – Bài tẩy đã ngửa” và bài học không chỉ với Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng!
Đăng bởi bvnpost on 29/01/2011
Nguyễn Hữu Quý
Thực ra, không phải đợi đến sáng ngày 25/01/2011 trên trang mạng Bauxite Việt Nam đăng bài “Đường sắt cao tốc – Bài tẩy đã ngửa” của tác giả Nguyễn Trung, vạch rõ bản chất “con bài tẩy” Đường sắt cao tốc (ĐSCT) kia là của ai, ai “đạo diễn” phía sau nó, làm cho ai, và vì ai, mà đã từ lâu, ngay từ lúc dự án ĐSCT nóng lên tại diễn đàn Quốc hội (QH) năm 2010 vừa rồi, mọi người VN đều biết rằng… “mọi con đường đều dẫn đến Bắc Kinh”.
Nếu như năm ngoái tại kỳ họp QH còn “úp úp, mở mở”, thì vừa rồi “con bài tẩy” đã được lật ngửa để công khai với gần 90 triệu dân VN; và như tác giả Nguyễn Trung đã cảnh báo: “Chờ xem vì sao người ta quyết phải làm cho được ĐSCT. Vì sao và vì ai? Nhưng dứt khoát là không vì 85 triệu người Việt Nam là điều chắc chắn”.
Việc “Bài tẩy đã lật ngửa” cho thấy “quyền” của kẻ ra chủ trương và “thế” của người (phải) thực hiện.
Hậu quả của dự án ĐSCT, mà nếu như nó được triển khai, thì như tác giả Nguyễn Trung nhận định sẽ là “…gây nợ cho Việt Nam 100–200–300 năm” cũng như khiến “Việt Nam lệ thuộc vào Trung Cộng 100–200–300 năm”.
Những người lao động chất phác đội mũ cối, nón lá… là những khách hàng tiềm năng, sẽ đi tàu cao tốc trong tương lai tại Việt Nam?
Sau ĐH XI vừa rồi, mặc dù được BCHTW khoá X giới thiệu, nhưng ông Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng đã không trúng cử vào BCHTW khoá XI, âu cũng là một điều gì đó động viên nhân dân ta, rằng ĐH XI cũng còn rất nhiều người đang vì dân, vì nước.
Rõ ràng, đây là bài học không chỉ riêng cho ông Hồ Nghĩa Dũng, mà còn dành cho những ai đang còn mơ và tin vào một thế lực nào đó để hòng giữ cho cái ghế của mình.
Giải pháp nào để ĐSCT đi qua miền Trung thường xuyên bị bão lụt, thiên tai… trong khi tiền đầu tư là những khoản vay?
Phần sau đây, người viết muốn nêu lên một vấn đề, là một khi mọi sự tính toán không xuất phát từ lòng dân, thì phẩm giá và danh dự của dân tộc Việt Nam sẽ bị mất mát nghiêm trọng trong con mắt của bạn bè quốc tế, một sự mất mát mà không có tiền bạc nào có thể đổi được.
Thực tiễn đã cho thấy, từ những việc làm của lãnh đạo VN trong các năm qua, có thể nói, dân tộc VN đang làm cho cả thế giới nghi ngờ về sự thiện chí của mình, có thể, từ một đất nước từng là “lương tri của thời đại” như trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày nào, thì rất có thể, hôm nay VN sẽ trở thành một dân tộc khó hiểu, sẽ dần được sánh ngang với Bắc Triều Tiên!
Tàu cao tốc Việt Nam – một viễn cảnh xa vời
- Sự kiện “Thụy Điển đóng cửa Đại sứ quán tại Việt Nam” [1] vào ngày 22/12/2010 với lý do là… thiếu kinh phí (?!), nhưng đồng thời “Thụy Điển thành lập Đại sứ quán ở Campuchia” được RFA [2] đưa tin vào ngày 11/01/2011, tức là chưa đến một tháng sau đó, làm tất cả những ai còn lòng tự trọng dân tộc Việt không khỏi nhói lòng!
- Việc VN không tham gia lễ trao giải Nobel cho ông Lưu Hiểu Ba người TQ (tổ chức vào tối ngày 10/12/2010 tại thủ đô Oslo – Na Uy), được xem như là điểm khởi đầu cho “sự suy thoái niềm tin” đối với dân tộc VN trong sự nhìn nhận của bạn bè quốc tế. Phải chăng, ngoài những nỗ lực giúp nước ta chống tham nhũng trong những năm qua nhưng không được như mong muốn, thì đây là luận điểm cuối cùng để Thụy Điển quyết định đóng cửa Đại sứ quán tại nước ta vào 10 ngày sau đó?
- Hiện tại, Nhật Bản đang giúp ta “Tái khởi động nghiên cứu dự án đường sắt cao tốc” [3]. Người Nhật sẽ nghĩ gì khi “…việc lựa chọn đối tác vẫn còn bỏ ngỏ. Sau khi có báo cáo đầu tư rồi, chúng ta sẽ xem xét quốc gia nào, doanh nghiệp nào, nhà thầu nào đáp ứng tốt nhất điều kiện mình đề ra sẽ lựa chọn. Dự án này rất lớn, một quốc gia chưa chắc đã có thể hợp tác để làm hết. Thế thì phải nhiều quốc gia, nhiều nhà thầu. Còn bây giờ Nhật đang giúp mình trong việc chuẩn bị dự án”; và “Trung Quốc cũng không loại trừ. Vì trong đấy có nhiều dự án lắm, có thể nhiều nhà thầu của nhiều quốc gia cùng tham gia”, như lời ông Hồ Nghĩa Dũng? Nếu như ta nhớ lại một quan điểm “cứ thằng nào rẻ là ta chơi”… thì chắc chắn rằng, “mọi con đường đều dẫn đến Bắc Kinh” (?!). Và khi đó, người Nhật (giúp VN lập dự án bằng vốn không hoàn lại) sẽ là kẻ đứng ngoài cuộc trong trò chơi “trốn tìm” của người VN?
- Nếu như ta nhớ lại, một trong những thắng lợi ngoại giao của VN năm 2010 là tổ chức các sự kiện nhân VN là nước Chủ tịch ASEAN, trong đó đáng nhớ nhất là Ngoại trưởng Mỹ đã 2 lần có mặt tại VN trong cùng một năm, với tuyên bố “Mỹ khẳng định lợi ích quốc gia tại Biển Đông, Mỹ ủng hộ giải quyết các tranh chấp tại Biển Đông bằng giải pháp đa phương… ”, từ đó làm cho TQ gặp phải hàng loạt sai lầm và đặc biệt phải vội “cải chính” lại việc xem “Biển đông là lợi ích cốt lõi”… Nhưng lạ thay, cũng chỉ vài tháng sau đó, trên báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam có bài “Ngăn chặn âm mưu “tự diễn biến hòa bình” trên lĩnh vực tư tưởng, lý luận trước thềm Đại hội Đảng” [4], trong đó có những đoạn: “…Sau khi Tổng thống mới Barack Obama trúng cử, chính phủ Mỹ đã có những điều chỉnh và các bước đi tích cực trong quan hệ ngoại giao với Việt Nam. Tuy nhiên, các thế lực thù địch vẫn không thay đổi mục tiêu chống phá cách mạng nước ta…”; tiếp nữa là: “…Hơn thế, bằng chiêu thức tự do tôn giáo, dân chủ, nhân quyền, dân tộc, chính quyền mới của Obama đang đưa “diễn biến hòa bình” vào sâu hơn trong nội bộ ta, thúc đẩy mạnh mẽ quá trình tự diễn biến, trong đó chú trọng đến tự diễn biến trong lĩnh vực tư tưởng và lý luận”.
Bằng cách viết, lối hành văn và đặc biệt là nội dung, mà chỉ đáng để dùng khi tuyên truyền tại các chi bộ Đảng ở nông thôn vùng sâu, vùng xa học tập (nhưng chưa chắc đã đã ổn), qua bài này ta thấy, với một cách nhìn rất ấu trĩ, thậm chí rất nông cạn về nhãn quan chính trị, chơi với bạn nhưng nhìn bạn bè qua một cái kính màu đen, không thật lòng. Hoặc chỉ có thể là xem các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa như những “đồ bãi hoang chim ỉa” thì mới viết ra những điều như vậy, trong một tờ báo như vậy (?!); trong khi mọi người VN ta đều biết rằng, việc Mỹ trở lại châu Á đang là một lợi thế rất lớn không chỉ cho nước ta, mà cho tất cả các nước liên quan đến tranh chấp Biển Đông với TQ.
Ở một góc nhìn khác, trong khi “Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước”, thế nhưng, bằng cái nhìn như đã nêu trên, cho thấy một tầm nhìn yếu kém không chỉ của người viết mà của cả một đường lối chiến lược.
Chỉ cần những vấn đề như đã nêu trên, và cho dù không cần đến tầm nhìn của một người chuyên phân tích về chính trị, thời sự, cũng cho thấy rằng, Việt Nam hôm nay đang là một đất nước không đáng tin cậy. Đây là một nỗi buồn (rất khó tả) dành cho mọi người VN chân chính.
Có thể nói, cùng với những “Lỗi hệ thống” mà báo chí đã nói rất nhiều, thì việc Việt Nam hôm nay đang dần để mất niềm tin từ các nước và cộng đồng quốc tế như đã đề cập trên, là một nguy cơ mà đất nước ta sẽ phải trả những giá rất đắt trong tương lai.
25.01.2011
N. H. Q.

23/9/11

Bức thư gửi Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN

Đỗ Xuân Thọ -

Đỗ Xuân Thọ
Thưa các bác - các bạn, Thọ đã gửi một bức thư tâm huyết cho Đảng. Hiện nay bức thư đó đã được đăng trên một số trang mạng. Chính vì điều này Thọ bị Viện Chuyên Ngành Cầu Hầm Kỷ Luật. Thọ hứa là sẽ ngưng viết blog. Trước khi dừng lại, Thọ đăng toàn bộ bức thư để đề phòng bị xuyên tạc lợi dụng. Thọ khẳng định một lần nữa là trung thành tuyệt đối với Dân Tộc Việt Nam, với Đảng do Hồ Chí Minh sáng lập.

THƯ GỬI BAN CHẤP HÀNH TRUNG ƯƠNG

ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
Kính gửi:
- Chi bộ viện Chuyên ngành Cầu Hầm,
- Đảng Ủy Viện Khoa học và Công nghệ GTVT
- Đảng Bộ Bộ GTVT
- Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam
Tên tôi là Đỗ Xuân Thọ, đảng viên thuộc chi bộ viện chuyên ngành Cầu Hầm thuộc đảng bộ Viện Khoa học và Công nghệ GTVT. Sau hàng chục năm suy nghĩ, nghiền ngẫm về Dân Tộc, về Đảng tôi viết lá thư này cho ban chấp hành Trung ương Đảng để trình bầy ý kiến của tôi về việc xây dựng Đảng ta thật sự vững mạnh. Kính mong các đồng chí đọc, suy nghĩ và xem xét
Theo tôi cần loại bỏ Chủ nghĩa Mác-Lênin ra khỏi nền tảng tư tưởng của Đảng và thay vào đó là Chủ nghĩa Dân Tộc
Chủ nghĩa Mác-Lênin là một thanh gươm, một thứ vũ khí mạnh hơn nghìn lần vũ khí hạt nhân mà Bác Hồ vô cùng kính yêu của chúng ta chọn vào lúc xu thế của thời đại là tiến lên CNXH để giải phóng dân tộc. Thanh gươm đó đã được Đảng ta kết hợp một cách nhuần nhuyễn với lòng yêu nước nồng nàn và ý chí dành độc lập của nhân dân ta. Hai đế quốc to là Pháp và Mỹ đã bị đánh bại trên mảnh đất hình chữ S này. Mãi mãi, đời đời con cháu của đất Việt ghi lòng tạc dạ điều này. Đó là bài học kết hợp sức mạnh của dân tộc với sức mạnh của thời đại. Thời đó tất cả các đảng viên xin vào Đảng chủ yếu vì lòng yêu nước vì máu dân tộc.
Tuy nhiên, khi bắt tay vào xây dựng đất nước, CN Mác-Lênin đã bộc lộ các sai lầm ở cấp độ các tiên đề. Suốt trong thời bao cấp Đảng ta đã tiến hành xây dựng đất nước theo mô hình của CN Mác- Lênin một cách chính xác, không chê vào đâu được và chính vì thế nên đã kéo lùi lịch sử của dân tốc lại 20 năm! Đó là thời kỳ đen tối nhất của dân tộc...Tôi nghẹn lời không kể xiết những đau khổ mà những người dân đã phải trải qua....
Để xây dựng một cây cầu, chúng tôi phải tính toán thiết kế theo một Quy Trình nào đó. Nếu cây cầu đổ thì việc đầu tiên phải xem xét các kỹ sư đã thiết kế và thi công đúng Quy Trình chưa? Xem xét các viện khác, các cơ quan khác áp dụng cùng Quy Trình đó cầu có đổ không? Nếu xem xét thấy đội ngũ kỹ sư đã làm đúng Quy Trình mà cầu vẫn đổ; Nếu thấy các cơ quan khác cũng áp dụng quy trình đó và cầu cũng đổ thì theo một logic hiển nhiên rứt khoát phải đi đên một khẳng định là Quy Trình đó sai!!! Cũng như vậy, thời bao cấp Đảng ta đã làm đúng CN Mác-Lênin mà đất nước vẫn lầm than; các nước XHCN khác cũng đã làm chính xác mô hình của CN Mác-Lênin mà đất nước vẫn khủng hoảng!! Chúng ta cần dũng cảm chỉ ra rằng CN Mác-Lênin là sai!
Nhận ra sai lầm đó Đảng ta đã tiến hành công cuộc đổi mới.... Đất nước bừng sáng.... Công cuộc đổi mới thực chất là công cuộc mà trong đó chúng ta giám đánh đổ những tiên đề của CN Mác-Lênin như đấu tranh giai cấp, chuyên chính vô sản với giai cấp địa chủ, tư sản v.v... Chính vì chúng ta đang “phản bội” lại CN Mác-Lênin mà đất nước mới được như bây giờ. Giai cấp tư sản, địa chủ không nhưng không bị tiêu diệt mà còn được tôn vinh như những người anh hùng, những người bằng tài năng của mình đã mang lại hàng triệu công ăn việc làm cho người lao động. Chính họ đóng thuế cho nhà nước nhiều nhất. Chính họ là nội lực của dân tộc. Ở đây quy luật giá trị thặng dư của Mác đã sai toét vì Mác chưa tính đến tiền được làm ra bởi tài năng, trí tuệ của nhà tư sản.... Đảng viên cũng được khuyến khích “bóc lột” (mà thực chất là tổ chức, quản lý người lao động) để làm giầu cho bản thân và cho xã hội... Từ một đất nước đói ăn chúng ta đã trở thành nước xuất khẩu gạo đứng thứ 2 trên thế giới... Không thể kể xiết những thắng lợi to lớn của đất nước từ khi Đảng ta “phản bội” lại CN Mác-Lênin lãnh đạo dân tộc tiến hành công cuộc đổi mới....
Không chỉ phát triển kinh tế mà đời sống tinh thần của nhân dân ta cũng được Đảng ta lãnh đạo để "phản bội" lại CN Mác-Lênin, một chủ nghĩa vô thần, một chủ nghĩa cho rằng mình là duy vật triệt để nhất. (Thời bao cấp chúng ta đã phá tan các đền chùa... Trong nhà các đảng viên không có bàn thờ tổ tiên). Cuộc sống tinh thần của nhân dân đã trở về đúng quỹ đạo đó là cuộc sống tinh thần phong phú và đậm đà bản sắc dân tộc. Những đền, miếu thờ những vị anh hùng dân tộc đã được khôi phục... các lễ hội tâm linh đã trở lại.... đạo Phật, đạo Thiên Chúa.... được tôn trọng... Chúng ta có thể kết nạp cả những người đi đạo vào Đảng... Ca Trù, dân ca quan họ Bác Ninh, cồng chiêng Tây Nguyên.. đã được thế giới công nhận là các di sản văn hoá nhân loại. Hàng loạt văn nghệ sỹ yêu nước nồng nàn và đầy tài năng hồi bao cấp bị trù dập vì có tư tưởng trái với CN Mác-Lênin đã được khôi phục danh dự... "Bọn Tiểu tư sản trí thức" được Đảng ta dần dần coi là bộ não của dân tộc...
Chúng ta đã “phản bội” lại chủ nghĩa Mác-Lênin để đặt quan hệ ngoại giao với các nước” đế quốc sài lang” như Mỹ, Nhật, Pháp,... Chúng ta đang hoà nhập nhưng không hoà tan. Bạn bè quốc tế ngày càng làm ăn với Việt Nam nhiều hơn...
Đất nước đang bừng sáng... Lòng dân yên ổn và hướng về Đảng.... Kinh tế đang phát triển... Dù không nói ra nhưng toàn thể Đảng viên hiểu rằng chúng ta cần gạt CN Mác-Lênin đi và thay thế bằng CN Dân Tộc.
Công cuộc đổi mới của Đảng ta lẽ ra sẽ đạt được những thành tựu còn to lớn hơn rất nhiều lần nếu như không có những đảng viên có chức, có quyền, có bằng Tiến sỹ (về CN Mác-Lênin), những người bảo thủ, kiên trì bảo vệ CN Mác-Lênin cản đường tiến lên của dân tộc. Họ vu cáo những người yêu nước nồng nàn chống lại Mác-Lênin là chống lại Đảng ta. Họ làm cho giai cấp Công, Nông nghĩ rằng chỉ có CN Mác-Lênin là đem lại quyền lợi cho Công nhân Nông dân nhưng giai cấp Công,Nông Việt Nam đã trải qua thời bao câp và họ đã quá hiểu cơ chế XHCN như thế nào rồi... Thôi mà, hỡi những người Macxit, đừng to mồm bảo Đảng ta ngu xi không hiểu được tư tưởng “vĩ đại” của Mác nên đã làm sai ý Mác trong thời bao cấp!!! Đảng ta rất thông minh và sáng suốt và chính vì thông minh và sáng suốt nên Đảng ta đã “phản bội” lại Mác-Lênin để tiến hành công cuộc đổi mới long trời lở đất đem lại ấm no hạnh phúc cho nhân dân Việt Nam!!! Họ bảo vệ CN Mác-Lênin là bảo vệ cái ghế của mình. Họ đã làm cho Đảng ta nhiều lúc xác định mục tiêu chiến lược xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam một cách sai lầm. Sau đây tôi sẽ chứng minh những nguy hại nếu còn đặt nền tảng tư tưởng của Đảng ta vào CN Mác-Lênin
Chủ nghĩa Mác-Lênin là nguyên nhân sâu xa gây nên sự mất đoàn kết trong Đảng do đó là nguyên nhân gây nên sự mất đoàn kết trong nhân dân. CN Mác-Lênin là tấm lá chắn cho bọn quan lại tham nhũng
Toàn Đảng toàn dân đang hướng vào mục tiêu: Dân giầu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh. Đê l àm được điều này thì công cuộc đổi mới càng phải được đẩy mạnh. Việc này đồng nghĩa với việc đẩy mạnh “phản bội” CN Mác-Lênin. Điều này tất yếu dẫn đến Đảng ta bị chia làm hai phe:
1) Phe Dân Tộc bao gồm những người không quan tâm tới việc thắng thua của một học thuyết nào đó, kể cả học thuyết Mác-Lênin. Tất cả chỉ quan tâm tới việc xây dựng đất nước Hùng Mạnh, tất cả vì Dân tộc Việt Nam.
2)Phe Bảo Thủ bao gồm những người kiên trì bảo vệ CN Mác-Lênin. Trong phe này có:
a)Những kẻ bảo vệ CN Mác-Lênin chỉ vì lợi ích cá nhân như những người đã trót làm TS về chủ nghĩa Mác-Lênin (vin quy bái tổ ở quê hương rồi) nay phải giữ thể diện, phải giữ ghế, giữ nghề kiếm cơm,
b)Những tên tham nhũng khét tiếng vì trong cơ chế XHCN chúng vơ tiền của nhân dân vào túi dễ nhất
c)Nhưng cũng có những người tin tưởng mù quáng vào CN Mác-Lênin như một số rất ít các vị lão thành cách mạng. Những bác này đồng nghĩa việc bảo vệ Đảng với việc bảo vệ CN Mác-Lênin. Đồng nghĩa việc yêu nước với yêu CNXH.
Ở đây chúng ta cần hết sức tỉnh táo để không bị rơi vào hoả mù của phe Bảo Thủ và rơi vào bẫy của bọn phản động muốn lật đổ sự lãnh đạo độc tôn của Đảng ta. Chúng ta không được nhầm lẫn giữa mục đích và phương tiện. Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ để giải phóng dân tộc, Bác Hồ xem giải phóng dân tộc là mục đích tối thượng và CN Mác-Lênin là phương tiện, là vũ khí để thực hiện mục đích đó (vì thế mà Người đã bị Quốc Tế Cộng Sản III khai trừ). Thanh gươm Mác-Lênin lúc đó là thứ vũ khí vô địch của các nước thuộc địa vì nó chính là sức mạnh của thời đại-Thời đại XHCN. Thanh gươm đó chỉ dùng để giải phóng dân tộc và nói thẳng chỉ dùng được vào thời đại đó. Giờ đây chúng ta xây dựng đất nước, bằng thực tế thất bại xương mắu của thời bao cấp thời mà chúng ta thực hiện không chê vào đâu được mô hình CNXH, bằng thực tế thắng lợi không thể chối cãi của thời đổi mới, thời mà chúng ta kiên quyết vất bỏ những tiền đề cốt lõi của CN Mác-Lênin, chúng ta nhận ra rằng CN Mác-Lênin là sai!!! Thời đại cũng đổi thay :CNXH ở Liên Xô và các nước Đông Âu đã sụp đổ theo đúng quy luật tất yêu của nó làm chúng ta càng khẳng định CN Mác-Lênin sai lầm ở cấp độ các tiên đề, sai lầm ở mức hệ thống. Chúng ta hãy dũng cảm nhìn sào sự thật: 80% đảng viên không tin hoặc không biết gì về CN Mác-Lênin!!! Chúng ta phải dũng cảm loại bỏ CN Mác-Lênin ra khỏi nền tảng tư tưởng của Đảng ta và thay vào đó là CN Dân Tộc nếu chúng ta không muốn lừa dối 3 triệu đảng viên, không muốn nói dối hàng triệu sinh viên Việt Nam trong các bài giảng về CN Mác-Lênin, không muốn làm các nhà tư sản trong và ngoài nước phải rón rén đề phòng có ngày Đảng sẽ kích động giai cấp Công Nông “đào mồ” chôn họ. không muốn Đảng ta bị chia rẽ. Nếu lấy CN Dân Tộc làm nền tảng tư tưởng thì chúng ta sẽ có một tư duy vô cùng mạch lạc để lãnh đạo dân tộc ta tiến lên. Lúc đó Đảng ta sẽ trở thành trung tâm của khối đại đoàn kết dân tộc. Vì không còn lệ thuộc vào tính giai cấp nữa nên chúng ta sẽ chọn được cán bộ lãnh đạo là các “nguyên khí quốc gia” và trung thành tuyệt đối với tổ quốc với nhân dân với Đảng... Không thể kể hết những lợi ích khi chúng ta thật sự thành thật
Trong khi đó những người Bảo Thủ coi sự thống trị của CN Mác-Lênín quan trọng gấp nghìn lần sự hùng cường của Dân tộc. Họ ép Đảng ta phải xây dựng một nền kinh tế hết sức quái thai, hết sức mù mờ:” Nền Kinh tế Thị trường định hướng XHCN”. Đối với quân đội ta chúng cố gắng nèo kéo thêm một nhiệm vụ mơ hồ: chiến đấu vì CNXH. Chúng lập lờ giữa kẻ thù của Dân Tộc với kẻ thù của ý thức hệ Macxit. Chính vì chỉ quan tâm tới sự thống trị của CN Mác-Lênin chúng đã làm Đảng ta không phân biệt được bạn và thù. Chúng có thể bán những mảnh đất thiêng liêng của Tổ Quốc cho Trung Quốc kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam (như Tổng bí thư Lê Duẩn khẳng định) chỉ vì chúng cùng ý thức hệ Macxit với chúng và đàn áp thâm độc những người yêu nước cháy bỏng nhưng chống Trung Quốc chống CN Mác-Lênin... Vì lẫn lộn giữa kẻ thù của dân tộc và kẻ thù ý thức hệ nên 10 tỉnh đã cho Trung Quốc thuê đất rừng, thuê bờ biển với diện tích bằng một tỉnh của nước ta trong thời hạn 50 năm... Chúng càng ngày càng thấy rằng cái cơ chế XHCN này là môi trường vơ tiền của nhân dân vào túi dễ nhất... Tuy nhiên chúng cũng thấy rằng không ai còn tin vào CN Mác-Lênin nữa nên chúng phải đem vị thánh của dân tộc, Bác Hồ vô cùng kính yêu làm tấm lá chắn cho CNMác-Lênin... Chúng ép Đảng ta phải ghi vào điều lệ Đảng rằng: Nền tảng tư tưởng của Đảng là CN Mác-Lênin để dễ bề quy kết các đảng viên trung thực, hết lòng vì Đảng vì dân tộc Việt Nam nhưng chống CN Mác-Lênin là chống Đảng
Bằng các lập luận trên chúng ta khẳng định Chủ nghĩa Mác-Lênin là nguyên nhân sâu xa gây nên sự mất đoàn kết trong Đảng do đó là nguyên nhân gây nên sự mất đoàn kết trong nhân dân cần loại bỏ
Lấy CN Dân Tộc làm nền tảng tư tưởng của Đảng là con đường duy nhất đúng đắn làm Đảng ta trở thành trung tâm của khối đại đoàn kết và lòng yêu nước nồng nàn của 84 triệu người dân sống trên mảnh đất hình chữ S và xứng đáng là người cầm lái độc tôn đối với dân tộc Việt Nam đưa dân tộc Việt Nam tiến lên đài vinh quang sánh vai với các cường quốc 5 châu.
Một câu hỏi tất yếu sẽ được đặt ra: CN Dân Tộc là CN như thế nào?
Sẽ tốn rất nhiều giấy mực để mô tả đầy đủ về CN Dân Tộc Việt Nam nên tôi chỉ nói vắn tắt các nét chính của CN này.
- CN Dân tộc Việt Nam là sự kết tinh của truyền thống giữ nước và dựng nước của dân tộc Việt Nam suốt từ thời các vua Hùng đến nay, đặc biệt là giai đoạn chống Pháp chống Mỹ và chống Trung Quốc xâm lược để giải phóng dân tộc; giai đoạn đổi mới để xây dựng đất nước
- CN Dân tộc Việt Nam là sự tiếp thu có chọn lọc những chủ nghĩa Dân tộc đã xuất hiện trên thế giới như ở Đức, Nhật, Do thái, Hàn Quốc v.v...
Tóm lại CN Dân tộc Việt Nam coi 84 triệu người VN như một cơ thể hoàn chỉnh. Trong đó bộ não bao gồm những người lao động chủ yếu bằng đầu như các nhà chính trị, các tướng lĩnh các trí thức, các chủ doanh nghiệp, văn nghệ sỹ v.v...; chân, tay là công nhân, nông dân, bộ đội, công an; Trái tim là CN Dân Tộc VN....
Trên đây là các nét chính, việc hoàn thiện nó là nhiệm vụ của các nhà Triết học Việt Nam. Tuy nhiên chúng ta không nên cầu toàn. Chúng ta sẽ hoàn thiện dần... Rồi đây chúng ta còn phải xây dựng một triết học của chính dân tộc mình, một triết học “Made in Vietnam”....
Khi đặt CN Dân Tộc làm nền tảng tư tưởng, Đảng ta sẽ khơi dạy dòng mắu dân tộc mạnh mẽ của 84 triệu người dân VN. Vì đã loại bỏ tính giai cấp, chúng ta luôn luôn chọn được những người giỏi nhất, đức độ nhất vào các vị trí lãnh đạo cao nhất của Đảng. Đảng viên sẽ là những người giỏi nhất trong toàn dân (chứ không chỉ ở giai cấp Công,Nông)... Lúc đó Đảng là dân tộc và dân tộc chính là Đảng!
Vì chỉ còn quan tâm tới lợi ích, tới sự tồn vong của dân tộc, Đảng ta sẽ có một cái nhìn mạch lạc và thấu đáo để xây dựng chiến lược bảo vệ Tổ Quốc. Chúng ta sẽ dễ dàng chỉ ra Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam (như Tổng Bí thư Lê Duẩn nói), dễ ràng nhìn thấy Nga, Mỹ, Nhật, EU là các đồng minh có thể giúp ta về kinh tế và quân sự khi chúng ta bị Trung Quốc xâm lược mặc dù các nước đó là "đế quốc sài lang". Chúng ta sẽ dễ dàng kết hợp được sức mạnh của dân tộc với sức mạnh của thời đại... Chúng ta sẽ dễ dàng chỉ ra rằng để có nền kinh tế hùng cường chúng ta không thể dàn hàng ngang tiến lên mà phải tập trung vào những mũi nhọn như CN Thông tin, Đóng Tầu v.v.... và rằng nông nghiệp không phải là mũi nhọn, và rằng phải ngăn chặn triệt để hàng lậu từ Trung Quốc... rằng mô hình kinh tế của nước ta phải là mô hình của CN Tư bản...
.......
Không thể kể hết những ưu thế tuyệt đôi khi lấy CN Dân Tộc làm nền tảng tư tưởng của Đảng.
Chính vì những lẽ trên Đảng ta phải
Đổi tên Đảng Cộng Sản Việt Nam thành Đảng Lao Động Việt Nam; đổi tên nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thành nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà như Bác Hồ đã chọn
Đảng ta cần phải làm những điều trên ngay trong đại hội lần thứ XI này để Đảng ta thật sự vững mạnh, để dân tộc Việt Nam thật sự đoàn kết, để bạn bè quốc tế thật sự hiểu về ta và giúp đỡ ta, để cho nạn tham nhũng bị mất đi, để cho các cán bộ Đảng và Nhà nước là những người tài giỏi nhất, hết lòng vì dân vì nước và cuối cùng là để Việt Nam mau chóng trở thành một cường quốc
Trên đây là những ý kiến vô cùng tâm huyết của tôi, một đảng viên 30 tuổi Đảng, một cựu chiến binh đã chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị năm 1972 và được kết nạp vào Đảng ngay trên mâm pháo năm 1973, một người tuyệt đối trung thành với dân tộc Việt Nam, tuyệt đối trung thành với Đảng do Hồ Chí Minh sáng lập, luôn luôn đau đáu những suy tư về đất nước, về Đảng để nghĩ cách làm cho dân tộc ta hùng mạnh. Tuy nhiên tôi không ít lần bị các đồng chí công an quy là phản động, là bất mãn với chế độ, là công thần vì cậy bố là người có công nuôi các lãnh tụ như Hoàng Văn Thụ, Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt... Mặc dù vậy tôi thề sẽ vẫn kiên trì thuyết phục và đấu tranh đến hơi thở cuối cùng để loại bỏ CN Mác-Lê nin ra khỏi nền tảng tư tưởng của Đảng ta và thay vào đó là CN Dân Tộc. Tôi tin tưởng rằng có 80% đảng viên trong Đảng ủng hộ tôi
Kính mong các đồng chí đọc kỹ và xem xét.
Hà Nội, ngày 16-3-2010
Người viết
ĐỖ XUÂN THỌ
Email: tsdoxuantho(a)gmail.com
Điện thoại:0914119002
Địa chỉ cơ quan:Viện Khoa học và Công nghệ GTVT, 1252 Đường Láng
Đống Đa Hà Nội
Địa chỉ nhà riêng: Số nhà 12 ngõ 1142 Đường La Thành Hà Nội

Vì sao nhà thơ Hữu Thỉnh hết lời ca ngợi những câu thơ tẻ nhạt của Trần Gia Thái

Trần Mạnh Hảo, làm thơ, viết văn, phê bình văn học
Tạp chí “Nhà Văn” số 9-2011 ( tạp chí của Hội nhà văn Việt Nam) trang 144 đến 146 có in bài “MỘT TẬP THƠ TƯƠI LÊN NHIỀU HI VỌNG” của nhà thơ Hữu Thỉnh, chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam kiêm chủ tịch Hội liên hiệp văn học nghệ thuật Việt Nam, ca ngợi hết lời tập thơ “Lời nguyện cầu trước lửa” (NXB Hội nhà văn 2011) của ông Trần Gia Thái – Tổng giám đốc Đài Phát thanh và truyền hình Hà Nội, kiêm chủ tịch Hội nhà báo Hà Nội. Bài viết trên của ông Hữu Thỉnh cũng vừa được trang mạng của nhà văn Phạm Viết Đào phổ biến, xin in kèm dưới bài viết này của chúng tôi để rộng dường dư luận.
Nhà thơ Hữu Thỉnh, chủ tịch Hội nhà văn Việt Nam kiêm chủ tịch Hội liên hiệp văn học nghệ thuật Việt Nam
Vì chưa có tập thơ này của ông Trần Gia Thái trong tay, chúng tôi chỉ căn cứ trên những câu thơ được ông Hữu Thỉnh trích ra bình phẩm, ngợi ca để đánh giá bài viết khác thường này của ông Hữu Thỉnh thực hư ra sao.
Mở đầu bài tụng ca thơ Trần Gia Thái, ông Hữu Thỉnh lập ngôn, bằng cách xác định lại bản chất của thi ca.
Câu văn đầu tiên Hữu Thỉnh viết đã không chuẩn về tu từ: “Tôi kiên trì thói quen đọc thơ để hiểu người” (chữ nghiêng đậm do TMH nhấn mạnh). Nên chỉnh sửa câu văn này cho trong sáng tiếng Việt: “Tôi có thói quen đọc thơ để hiểu người”. Ngay sau đó, Hữu Thỉnh tung ra một quan niệm chưa chuẩn về thơ: “Bởi vì thơ là nghệ thuật ít giấu mình được nhất”. Thơ giấu mình tài lắm ông Thỉnh ạ. Có người tâm ác mà toàn làm thơ về sự ngay lành, thánh thiện. Có người tâm Phật mà thơ thì khẩu nghiệp, chướng tai. Có người giả dối còn hơn cuội mà thơ thì nói toàn chuyện thật thà. Người Trung Hoa từ thời thượng cổ đã có quan niệm: “Thi tại ngôn ngoại”, một định nghĩa rất hay và rất đúng về thơ. Người Việt ta từ xưa đã cho thơ là nghệ thuật kỳ ảo, diệu vợi, hàm súc, dư ba, ẩn chứa khôn cùng tình cảm tư tưởng của nhà thơ trong và ngoài câu chữ. Nói cho cùng, ngược lại với quan niệm chưa đúng của Hữu Thỉnh, thơ chính là nghệ thuật giấu mình, giấu tư tưởng tâm hồn, cảm xúc, thông điệp của nhà thơ tới muôn vàn mai hậu, để chỉ dành riêng cho tri âm tri kỷ thưởng thức mà thôi. Nếu cứ nói toẹt ra hết thì còn gì là thơ?
Hàng trăm năm đã trôi qua, dễ gì chúng ta đã hiểu hết nghệ thuật giấu mình, đa ngữ nghĩa, đa chiều kích, đa nội hàm của câu ca dao tuyệt vời: “Gió đưa cây cải về trời/Rau răm ở lại chịu lời đắng cay”? Hàng trăm năm đã qua, dễ gì chúng ta đào hết được chiều sâu của tư tưởng tâm hồn Nguyễn Du giấu mình trong câu Kiều tráng lệ: “Bắt phong trần phải phong trần/Cho thanh cao mới được phần thanh cao”?
Cổ xúy cho lối thơ nói toẹt ra, phơi cạn kiệt mình trên trang giấy như những câu nói thông thường phi hình ảnh, phi hình tượng, đơn nghĩa để Hữu Thỉnh có “cơ sở lý luận” ca ngợi thơ của Trần Gia Thái là việc không thể làm ngơ. Chúng tôi sẽ chứng minh cụ thể sau.
Hữu Thỉnh tiếp tục lập ngôn không chuẩn về thơ: “Cho nên, trong các châm ngôn về sự viết, tôi quý nhất lời dạy này: “Chân thành là nghệ thuật cao nhất của thơ”” . Đại từ điển tiếng Việt (NXB Văn hóa &Thông tin 1999, trang 326) định nghĩa từ “Chân thành” như sau: “Chân thành tt. Thành thực, không khách sáo, không giả dối: tấm lòng chân thành, chân thành với bạn bè”. Thưa nhà thơ Hữu Thỉnh, chân thành là thái độ sống, đạo đức sống; nó không phải là nghệ thuật. Chỉ có kẻ quen sống giả dối mới coi chân thành là một nghệ thuật để đóng vở kịch thật thà đặng lừa tha nhân.
Thơ là nghệ thuật của CHÂN - THIỆN - MỸ. Nếu chỉ có CHÂN (thật, đúng), thậm chí kèm thêm THIỆN (tốt), thì chưa thể gọi là thơ được. MỸ (hay, đẹp) mới là phẩm chất cao quý nhất của thơ nói riêng và nghệ thuật nói chung, chứ không phải “CHÂN THÀNH là nghệ thuật cao nhất của thơ” như Hữu Thỉnh nhầm lẫn. Nếu nghệ thuật đã đạt được yếu tố MỸ (hay, đẹp, xúc động) nó đồng thời đã mang được cả nội hàm CHÂN và THIỆN vậy. Những quan niệm A, B, C về mỹ học sơ đẳng này, người ta đã dạy cho học sinh từ thời trung học, ông Hữu Thỉnh chưa học qua hay sao? Nhất là Hữu Thỉnh từng làm các chức vụ quan trọng của đảng, nhà nước, từng đi đến các hội trường quan trọng để đọc diễn văn, để huấn thị, để khơi mào các hội thảo lớn về văn học nghệ thuật, về triết học, lẽ nào chưa thông bài học vỡ lòng mỹ học Mác-xít; rằng văn học nghệ thuật coi tính đảng, tính giai cấp, coi định hướng chính trị là bản lề, là cốt lõi nhất của tác phẩm, nhưng nếu nó không có tính nghệ thuật thì cũng chỉ có cách là …vất đi thôi. Bàn về thơ thì phải lấy tiêu chí câu thơ bài thơ có hay không, có đẹp không, có xúc cảm hàm súc dư ba không, nghĩa là có tính nghệ thuật không, chứ sao chỉ lấy sự chân thành làm thước đo quan trọng nhất của thơ như Hữu Thỉnh ngộ nhận?
Với những quan niệm sai lầm về thơ như thế này, nền thơ Việt Nam hôm nay quá bất hạnh vì Hữu Thỉnh thường là chủ tịch các ban giám khảo thi thơ văn, bình chọn thơ văn, chấm giải thơ văn trong tất cả các giải thưởng về thơ văn lớn nhỏ suốt 15 năm nay.
Ca ngợi Trần Gia Thái sống và viết theo quan niệm lấy chân thành làm nghệ thuật, làm gốc, làm “nguyên tắc nhất quán”; Hữu Thỉnh trích hai câu nói thông thường mạo nhận thơ của Trần Gia Thái ra khen:
“Thật đáng sợ khi mọi thứ đều trơn tuột
Và trong ta xúc cảm chết trong mồ”
(Sợ)
Thưa rằng, hai câu gọi là thơ trên của Trần Gia Thái chỉ là câu nói vụng về, dễ dãi, rằng sợ nhất là cái ta viết không có gì đọng lại, viết không cảm xúc. Câu nói rất tầm thường này không ai cần đặt ra khi cầm bút; vì đó là lẽ đương nhiên. Cũng như không ai đặt ra khi viết ta phải có giấy mực, hay phải có bàn phím máy tính. Một đứa trẻ đói bụng cần ăn, đâu có băn khoăn chuyện dông dài vô nghĩa rằng: “Thật đáng sợ nếu như ta nhịn đói / Và trong miệng ta cơm biến mất khi nào”.
Thế mà Hữu Thỉnh bình hai câu nói ngô nghê trên của Trần Gia Thái, coi đó là “nguyên tắc nhất quán”, đao to búa lớn như sau: “Đây là một quan niệm nghiêm túc nhưng nguy hiểm đấy Trần Gia Thái ạ. Bởi vì nó đòi hỏi sự hết mình, đòi hỏi sự tận cùng, đòi hỏi vô tận sự tâm huyết
(hết trích).
Khen ngợi kiểu rất phường tuồng ba câu gọi là thơ: sáo, nhạt, vô hồn của Trần Gia Thái, Hữu Thỉnh viết không đâu nhập vào đâu, như sau: “Khi yêu, anh cho ta thấy mọi cung bậc sắc màu, hương vị, thậm chí có thể đo được độ nóng của trái tim anh. Nào là trách móc, nào là nhớ nhung, nào là say đắm, và cái được nhất của anh là được một không gian, một từ trường của cảm xúc:
“Gần đến thế mà sao không tới nổi
Bến bờ ơi
Em ảo ảnh đến muôn nghìn”
(Ảo ảnh)
“Đây chưa hẳn đã là thất tình, càng chưa phải là tuyệt vọng. Ngẫm cho kỹ, đây là thước đo. Tôi không thấy mùi vị của sự chán nản, ngược lại, tôi nhận ra sự cao giá của người tình” (hết trích)
Than ôi, bình thơ theo kiểu đồng bóng, áo thụng vái nhau, chân giả lẫn lộn, bốc một tấc lên trời như Hữu Thỉnh là một cách treo cổ thơ hữu hiệu nhất vậy. Ba câu thơ dở kia của Trần Gia Thái đọc lên không thể nhịn cười, lại càng không thể nhịn cười khi Hữu Thỉnh khát quát “ảo ảnh” chính là thước đo. Cầm thước đo ảo ảnh siêu hình trên tay, Hữu Thỉnh đo thơ kiểu thày cúng thày mo đo hồn vía người ốm, thì thơ ơi, ta chào mi, mi chỉ còn nước biên sắc biến!
Để bình bốn câu thơ toàn nói của Trần Gia Thái sau đây, Hữu thỉnh lại bộc lộ một nhận thức sai về nghệ thuật làm thơ, khi ông viết: “Ở trong thơ, nói và hiểu là hai việc khác nhau. Đó là nghệ thuật phô diễn”. Thế thì chẳng lẽ THƠ lại là phường nói một đàng, hiểu nột nẻo, nói một đàng làm một nẻo hay sao? Không, thơ hay là thơ phải có nghĩa đen và nghĩa bóng. Nghĩa đen (hiểu) đi cùng câu chữ, bám sát lời thơ, trung thành với lời thơ, chứ không phải khác nhau với câu chữ như Hữu Thỉnh quan niệm. Từ cơ sở của hiểu đúng nghĩa đen, thơ bước vào hành trình nghĩa bóng; nghĩa là một lối hiểu và cảm đa chiều, tượng trưng, biểu cảm, nhòe mờ, mở rộng hiểu ra cõi dư ba, vô bờ, có cảm tưởng như phi ngữ nghĩa, phi lý trí, phi hiểu vậy. Có thể nói, thơ vừa đồng điệu với sự hiểu của thực-tại-lời (ngôn từ) vừa bước qua giới hạn của hiểu để vào thế giới ảo diệu, vô bờ của cảm, của hư ảo, siêu nhiên. Đó là một quá trình đồng thời chứ không phải bước một là hiểu, là nghĩa đen, bước hai là cảm, là nghĩa bóng.
Xin xem Hữu Thỉnh “thổi” Trần Gia Thái lên tiên: “Trần Gia Thái cho ta thấy biết bao nhiêu cung bậc của tình cảm anh khi yêu, kể cả khi anh nói nhún, anh tự ti, anh bơ vơ,mộng du, đau khổ…thì đấy là một trường tình, tất cả hiện ra, nhưng không một lần ta thấy anh nhỏ bé. Kể cả khi anh thú nhận:
“Cơn bão giữa lòng người
Cơn bão trong trời đất
Bão quật anh tơi bời
Giữa hai bờ còn? mất?
(Em đi)
Ôi, chàng trai si tình! Anh có thể bước đi không vững trong cơn say nhưng tình yêu của anh thật cường tráng”. (hết trích)
Thơ hết biết nên lời bình cũng một đồng một cốt, hết biết luôn? Chỉ có Hữu Thỉnh mới phát hiện ra thứ “tình yêu thật cường tráng” của thơ Trần Gia Thái mà thôi. Ôi “người yêu ảo ảnh”, nàng thơ sương khói của Trần Gia Thái lẽ nào lại nhận được lời tỏ tình rất phồn thực rằng, em yêu ơi, anh sẽ chứng tỏ ngay bây giờ cho em thấy tình yêu của anh rất chi là cường…tráng!
Hữu Thỉnh còn dùng nhiều lời có cánh rất ngoa ngôn, rất hoành tráng để ca ngợi những câu thơ vô cùng nhạt nhẽo và dễ dãi của Trần Gia Thái; hầu như coi ông này là một phát hiện về thơ nói thật, lấy thật là gốc, lấy thật làm thước đo, lấy sự nói toẹt ra làm tiêu chí hay dở. Có khi quên mất mình vừa viết như trên, Hữu Thỉnh bèn nói ngược với mình, rằng Trần Gia Thái lấy “ẢO ẢNH” LÀM THƯỚC ĐO”…Lạy trời, sự đãng trí của nhà bình thơ thật là cao qúy.
Xin trích lời tụng ca của Hữu Thỉnh với những câu thơ nước ốc quá nôm na, quá dễ dãi tầm thường của Trần Gia Thái như sau:
“ …Ở mảng thơ này, anh biến hóa sinh động, tươi tốt hẳn lên. Có lúc rất mộc: “Ổ rơm chân đất manh chiếu rách / Một mùa được mấy bữa no nê” (Sao mà nhớ). Có lúc xót xa, cay đắng: “Năm mươi ba tuổi ta bầm dập thương tích/ Đòn vu hồi từ những kẻ vẫn xưng là bạn là anh” (tuổi 53). Có lúc vô cùng thương cảm viết về người cha đã khuất:
“Cứ tưởng người đi dạo lúa dạo đồng
Người đi chở cát với vôi nồng
Người đi đội đá xây mương nối
Đong bát mồ hôi đổi cháo không
Bát cháo đồng chiêm cơ cực ơi
Nuốt vào cay đắng nuốt không trôi
Mồ hôi thì mặn nước mắt chát
Đeo đẳng đời cha từng giọt rơi
(Nhớ cha)
(hết trích)
Chúng tôi không dám trích lời Hữu Thỉnh khen ngợi thơ Trần Gia Thái thái quá làm đoạn kết cho bài viết tụng ca thứ thơ giả, thơ dởm của ông, sợ làm phiền thêm bạn đọc.
Bài viết “Một tập thơ tươi lên nhiều hi vọng” của Hữu Thỉnh hết sức sai về quan niệm thơ, lại bốc thơm một thứ thơ dở của Trần Gia Thái lên mây xanh, gây tai hại vô cùng cho định hướng thẩm mỹ thơ lớp trẻ. Bằng sự đánh tráo hay-dở, thật-giả trong thưởng thức thơ kiểu này, hình như ông Hữu Thỉnh muốn xui bọn trẻ cứ làm thơ như Trần Gia Thái, chắc chắn sẽ được giải thưởng lớn? Có phải đây là thời cái dở lên ngôi, cái xấu lên ngôi, cái giả lên ngôi hay không thưa nhà thơ Hữu Thỉnh?
Sài Gòn ngày 21-9-2011
T.M.H.

17/9/11

Căn bệnh Nan y: Khi nào bệnh " dại " người VN mới được trị lành?

Xuân khê
Thưa quí bạn đọc, cái tiêu đề của tôi đưa ra nghe có vẻ " lãng nhếch" trong ngày đầu năm nhưng xin quý bạn bình tâm. Người Việt chúng ta làm sao mà " dại " cho được khi hơn 1000 năm đô hộ giặc Tàu vẫn không bị đồng hóa thành một quận nào đó của Tàu. Hơn một 150 năm dưới ách thực dân Pháp mà nước Việt vẫn chưa mất tên.
Thế mà từ lúc giặc Hồ về đến VN chúng ta thì y đã đem "virus dại " về cấy vào dân tộc VN và đến nay con "virus dại " đó lây lan một cách kinh khủng..
Cái dại thứ nhất là dân mình "nhắm mắt đưa chân nghe theo tiếng gọi Việt Minh tự dùng máu thịt của mình làm gạch lót đường cho đảng Cộng sản VN nhuộm đỏ nửa phần lảnh thổ rồi tiếp tục xích hóa hòan tòan VN năm 1975, dân tộc VN đã hi sinh hàng triệu sinh mạng từ Điên Biên "thần thánh" đến Chiến dịch HCM "vinh quang" lót đưòng cho tột đỉnh cao sang vinh thân phì da cho hàng triệu đảng viên CS.
Thứ nửa khi đã có trong tay nửa phần đất nước xây dựng nền dân chủ tự do lại không ưa , chỉ ưa chuyện dại -đình công bải thị - tiếp tế mật khu làm anh dân quân du kích "vành nón tai bèo" thề trừ cho được "Mỹ NGụy bán nước" hay diệt cho được "cường hào địa chủ"??? chính phủ miền Nam giải thích tuyên truyền mãi cũng chẳng nghe!!! Đêm đêm vào bưng vào rẫy , cơm nắm muối vừng , bột ngọt thuốc men,tiếp tế cho anh "giải phóng quân" thực hiện cho được đại sự "giải phóng miền Nam" ???
1975 đảng CSVN đứng đầu là tập đòan tàn ác Thắng, Duẫn, Đồng, Chinh, Giáp, Thọ, sau này là cả lũ lâu la bộ sậu CSản ác ôn khác như Lương, Mạnh, Anh, Mười, Phiêu, Linh, Hùng, Khải, Kiệt, Dũng, Triết .. cùng toàn bộ mấy triệu đảng CSVN vênh váo tự hào là một đảng "quang vinh" đã đưa toàn "dân tộc VN đến toàn thắng" ???. Nhưng, ô hô ai tai trong lúc này chúng ta hảy thử nhìn lại các đảng CS khác VN trên thế giới ở các nươc từng bị qua phân bởi thì không có đảng CS nào NGU và ÁC như CSVN!!! CSVN hợp nhất đất nước bằng cách hi sinh hàng triệu sinh mạng của dân tộc chúng ta và đã cố tình đưa 2 miền đất nước vào thù hận giết chóc triền miên trong mấy thập niên, một dấu ấn 2 miền vô hình hằn sâu trong lòng dân tộc.
Rõ ràng cái tội ác này của đảng CSVN không bao giờ tha thứ được. Chúng ta thử nhìn 2 miền Đông và Tây Đức thông nhất trong hòa bình không chút máu xương, cái gương Tiệp khắc, Nam Tư Lạp Phu… dân họ cùng nhau đi đến thịnh vượng chung. Bắc hàn tuy lớn lối vậy nhưng cũng không ngu dại gì mà chủ trương ":chiên tranh giải phóng" Nam hàn, hàng năm cứ nhận thực phẩm "chi viện" của "khúc ruột anh em" Nam hàn hơn là xây đường mòn "Kim Jong Il" để cho hàng triệu thanh niên Bắc hàn "sinh Bắc tử Nam" như đàn em Hồ chí Minh Duẫn CHinh Đồng Giáp đã kiên quyết theo lệnh Bắc kinh dù cho có "đốt cháy cả dãy Trường sơn" cũng phải tiến hành cho được đúng theo di huấn của "Hồ chủ tịch vĩ đại" cố tình đày ải hàng trăm ngàn xương máu thanh niên VN vào cửa tử.
Mao trạch Đông, Đặng tiểu Bình và đảng Cộng sản Tàu miệng tuy la lớn nhưng lũ chúng rất khôn ngoan không bao giờ dại dột ngốc nghếch như bộ chính trị đảng CSVN đã từng làm. Với thế giới bên ngoài Bắc kinh hay chủ nghĩa Đại Hán luôn to mồn làm ra vẻ 'binh đao sắp sửa dấy động" đến nơi ấy thế chỉ dọa nạt Đài loan thôi nhưng cả đôi bên càng năm càng tăng lượng đầu tư buôn bán tiếp vốn giúp nhau, cũng cố kinh tế cả 2 đều hưởng lợi. Vừa qua Bắc kinh còn lên tiếng sẵn sàng giúp vốn cho Đài loan để chống chọi lại với cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu này. Nói chung ngoại trừ cái đảng tham ăn tục uống vừa ngu lại vừa hèn như CSVN còn trên thế giới dù cho còn thể chế cộng sản thiên hạ đều tiếc máu xưong tài nguyên vật lực đất nước họ cả.
Họ cũng không chủ trương người Tàu giết người Tàu, người Hàn giết người Hàn, như thủ đoạn NGƯỜI VIỆT GIÊT NGƯỜI VIỆT mà đảng CSVN đã từng vênh váo khoe khoang chủ trương cho cái điên khùng của mình. Nói cho toàn ý rõ ràng dân mình còn " dại " mới để CSVN đè đầu mãi suốt gần thế kỷ; vì sao ? vì rằng cho đến bây giờ người dân Việt chúng ta vẫn cứ để cho tập đoàn CSVN tham nhũng bốc lột vơ vét hết tài nguyên của cải vào túi riêng của chúng nhưng dân mình vẫn cam chịu số phận bị đát như thế và đổ thừa vì "vận nước suy vong" thế thôi! yên chuyện, một sự đổ thừa cay đắng và đơn giản nhất. ĐẢNG ĂN DÂN TRẢ, tiền bạc ngoại quốc đầu tư cho VN vay vốn đợt này đến lớp khác đã bị tập đoàn cầm quyền CSVN khuynh loát ,trắng trợn bỏ túi làm của riêng trong lúc đó con cháu dân tộc VN phải "è lưng" ra trả nợ từ đời nay cho đên đời con cái cháu chắt ..???.
Bản chất dân tộc Việt nam là nghĩ đến hậu thế, lo cho đời sau thế mà cái DẠI chúng ta sờ sờ ra thế sao không ai hay! phải chăng DẠI DỘT này từ sợ hãi mà ra ? Đây là một câu hỏi chính đáng mà chúng ta cần đề cập. Tập đoàn CSVN đã thản nhiên phung phí , tận dụng , bốc lột , vơ vét MÁU XUƠNG và TÀI NGUYÊN VẬT LỰC đất nước VN đã hơn nửa thế kỷ rồi nhưng toàn dân tộc VN sự thực vẫn chưa tỉnh thức, con "virus dại " cứ nuôi mãi trong ngưòi cho đến khi nào ?
Đến khi người dân VN bằng nhiều hình thức chạy trốn được giặc Cộng ra được nước ngoài thì lại cộng thêm cái bệnh "HAY QUÊN" bằng cách này hay cách khác hàng năm "tự giác, tự nguyện" nhịn ăn nhịn tiêu càng lúc càng nhiều đem hàng tỷ đô la từ sức lao động, mồ hôi nước mắt, gián tiếp "tiếp máu" nuôi mập cái tâp đoàn "Dracula Hà nội" bán nước hại dân đó. Trong lúc cả tập đoàn CSVN cùng TƯ BẢN ĐỎ rủng rỉnh lên xe xuống ngựa, vi la biệt thự, ngừơi ăn kẻ ở, của cải đầy nhà, có máy bay riêng gần cả chục triệu đô, có xe hơi đắt giá lên đến 2 triệu đô la, cá cược đánh số lên đến bạc triệu, ăn chơi sa đọa vô luân, thanh thế vây cánh tràn lan, công an mật vụ lớp lớp đầy đường chà đạp trên đầu hàng triệu người dân cùng khổ VN chúng ta. Thế mà hải ngoại có những tổ chức, cá nhân cũng mang "con virus dại " này hết lòng hết sức, bòn rút tiên bạc của ngưòi hảo tâm đem tiên về tự nguyện LÀM THAY CHO ĐẢNG để Đảng Ta rảnh tay ngồi chơi hưởng lạc và càng đỡ "lao tâm nhọc trí" và càng rãnh tay đi ĐÀN ÁP dân lành.
Đúng ra lớp người hải ngoại nếu có lòng với đât nước VN, với cái thế thuận lợi ở vị trí đang ở bên ngoài , họ phải đứng ra tổ chức, cổ xúy phong trào đòi lại của cải tài nguyên của dân VN từ túi mấy tên THAM QUAN Ô LẠI CSVN trả lại cho dân VN thì nhiều biết bao nhiêu. Trái lại các lực lượng mất nước ly hương bao nhiêu tức giận căm thù cộng phỉ có khi trút "lầm. đánh trật" lên đầu nhau, sức đánh còn mạnh hơn đánh cả kẻ thù dân tộc làm trò cười cho bọn Cộng sản nằm vùng hải ngoại làm chúng vừa "vuôt râu vừa cười đắc ý"! vì không còn ai có lòng với dân với nước mà còn dám xuất đầu lộ diện ra được nữa.
Trỏ lại chuyện tiền bạc gởi về VN, một điều đáng chú ý ở đây mà chúng ta nhận chân ra rằng chỉ có lượng kiều hối hải ngoại là một vũ khí có khả năng triệt tiêu được chế độ toàn trị CSVN hiện tại: chúng ta hảy thử chỉ cần ngưng một thời gian 1 năm thôi! là cả chế độ ăn bám Hà nội sụp đổ hay rung rính toàn bộ ngay. Trái lại vì mang "bệnh DẠI" nên cứ nhắm mắt ngẩn ngơ tiêp tay cho những "cò mồi" trong nước liên tục đi ra hải ngoại vơ vét quyên xin làm cho Đảng thêm vây cánh thế lực lại càng làm khối ngưòi Việt hải ngoại càng thêm phân hóa, bất an. Rõ ràng từ cái dại trong cái chuyện thương quê nhớ nước, từ cái chuyện từ thiện kiểu thấy gì làm vậy không chịi truy căn, ra ngành ra ngọn, không đúng cách càng giúp dân VN càng lúc càng khổ đông hơn trầm trọng hơn và lâu dài hơn nữa?
Những đồng bậc dại tự nguyện dâng hiến cho những kẻ từng truy sát mình, bách hại mình và không bao giờ hỏi "tại sao?". Một câu hỏi mà vì dại nên không muốn nghĩ ra: càng giúp VN càng nhiều từ thiện càng nhiều tại sao xã hội VN càng ngày càng thêm nhiều người khổ, tệ nạn xã hội VN càng năm càng thêm nhiều và càng phức tạp, phụ nữ VN càng lúc càng bi bán ra nước ngoài, đi làm đầy tớ, hay phải đi lấy chồng nước ngoài kiêm miếng cơm manh áo cho gia đinh cha mẹ tại VN.
Thanh niên, trai tráng VN càng lúc càng đi làm "cu ly" ngoại quốc cho CSVN kiếm đô la bỏ túi? Hàng tỷ đô la càng ngày càng gởi nhiều về VN bằng nhiều hình thức không 1 chút điều kiện trói buộc và cũng từ hình thức này, tham nhũng VN mới chuyền của tiền ra ngoại quốc cho gia đình họ hàng chúng hưởng và chuẩn bị vốn liếng cho bước "cao chạy xa bay" của lũ cướp ngày này.
Rõ ràng lại cái bệnh " dại " này đã trở thành "bất trị" chỉ có thời thế chuyển dời mới giúp trị được mà thôi. Thời thế trong trường hợp này là thế nào? Một là khi toàn cõi Vn phải đi học "tiếng Tàu" thay cho tiếng Việt? tình huống này thì bệnh dại tuy đã tỉnh nhưng đã quá ôi thôi đã quá muộn màng ! còn thứ nữa ở nước ngoài thì nhờ CƠN LỐC SUY THOÁI KINH TẾ thế giới làm cho máu "mẫu quốc hải ngoại" như Mỹ, Âu, Hàn, Nhật.. đã cạn kiệt không còn đủ sức để "rò rĩ" đô la nuôi mạp thây Ngụy quyền Hà nội, khi người Việt hải ngoại 'chạy vắt giò lên cổ" để tự lo cho miếng cơm manh áo tại nơi xa xứ, nào tiền nhà tiền bill nhưng chẳng đủ nuôi vợ đỡ con, khi Việt kiều hải ngoại xếp hàng dài " từng cây số" xin việc nhưng chẳng ai thuê thì con "virus dại " này mới bị tự động bị triệt tiêu xếp vó mà thôi và chấm dứt cái chuyện mấy trự "trâu già ưa gặm cỏ non" cứ "léng phéng" sẵn mấy đồng tiền đô về nước hưởng lạc qua lại nhà báo vợ hại con.
Còn nếu không thì chỉ "nước xao đầu vịt" chúng ta càng kêu gào, giải thích nói hoài chẳng ai nghe, cái bệnh dại trầm kha còn mãi đeo đẳng mình.
Xuân Khê 

Thẩm phán bị đánh ngay ở tòa án vì “tòm tem” với vợ “đương sự”


   MỸ THO 9-1 (TH) - Một ông thẩm phán đã bị “đương sự” đánh ngay tại tòa án để trừng phạt cái tội ông này đã dám có “quan hệ không lành mạnh” với vợ của một “đương sự”, tức người đi kiện hoặc bị kiện trong một vụ án mà ông là người có trách nhiệm phân xử.
Theo tin của báo Pháp Luật ở Sài Gòn hôm Thứ Năm, Thẩm Phán Nguyễn Thanh Triều đã bị ông Nguyễn Thanh Phong “xông đến đánh tới tấp vào mặt” sáng ngày 8 Tháng Giêng 2009 vừa qua khi “đang làm việc với hai đương sự tại tòa”.
Nguyễn Thanh Triều là thẩm phán của tòa án huyện Chợ Gạo tỉnh Tiền Giang, còn ông Nguyễn Thanh Phong là cư dân xã Bình Phục Nhứt cũng của huyện này.
Trong một vụ việc trước đây, Thẩm Phán Nguyễn Thanh Triều đã được sắp đặt xét xử một vụ án tranh tụng về đất đai giữa vợ chồng ông Nguyễn Thanh Phong (vợ là Cao Vũ Tường Linh) với một cặp vợ chồng khác.
Trong thời gian vụ việc phân xử tiến hành, Thẩm Phán Triều đã có quan hệ bất chính với bà vợ ông Phong và đã bị ông này bắt gặp quả tang. Ông Phong đi tố cáo với công an.
Theo bản tin của Thông Tấn Xã Việt Nam ông Triều đã thừa nhận sự quan hệ bất chính với bà Tường Linh với các cơ quan chức năng.
Hành vi trái đạo đức, trái qui tắc ứng xử, trái luật của một thẩm phán như vậy, đúng ra phải bị cách chức, đuổi ra khỏi ngành tư pháp và có thể bị truy tố, nhưng tin của Thông Tấn Xã Việt Nam nói Trần Ngọc Quan, chánh án hệ thống tòa án tỉnh Tiền Giang, trong phiên họp ngày 5 Tháng Giêng 2009 đã chỉ họp hội đồng kỷ luật và “quyết định hình thức kỷ luật khiển trách đối với Thẩm Phán Nguyễn Thanh Triều”.
Tức giận vì ông Triều chỉ bị cảnh cáo mà không bị một hình thức trừng phạt nào nặng hơn, ông Phong đã đến tòa án huyện Chợ Gạo đánh ông Triều cho hả.
Cách trừng phạt theo kiểu phủ bênh phủ huyện bênh huyện trong guồng máy nhà nước và đảng CSVN nói chung và ngành tư pháp CSVN nói riêng là chuyện rất bình thường.
Hồi Tháng Ba năm ngoái, nữ Chánh Án Nguyễn Lê Lan của tỉnh Bình Phước đi đánh ghen khi chồng (một quan chức cao cấp của tỉnh) ngồi uống rượu tại một quán karaoke đã đánh lỗ đầu và gây nhiều thương tật trên thân thể của một nữ tiếp viên. Bà Lan không những không bị truy tố về tội hành hung gây thương tật cho người khác, mà chỉ bị thuyên chuyển làm phó giám đốc Sở Tư Pháp của tỉnh này.
Rất nhiều chánh án, thẩm phán, phó chánh thẩm của nhiều tỉnh tại Việt Nam đã ăn hối lộ, bị bắt gặp quả tang, hoặc có bằng cớ với hình ảnh và lời vòi vĩnh chung chi. Nhưng không thấy có ai bị đưa ra tòa truy tố hình sự.
Tổ chức tham vấn đầu tư quốc tế PERC tại Hongkong phổ biến bản nghiên cứu hồi Tháng Chín 2008 xếp hệ thống tư pháp tại Việt Nam vào hàng áp chót tại Á Châu vì đủ mọi thứ khuyết tật.
Luật lệ tròng tréo không minh bạch, thẩm phán thì vừa thiếu vừa thiếu khả năng và đòi chung chi. Các bản án chính trị thì đều do Bộ Chính Trị định trước ở Hà Nội, thẩm phán chỉ ngồi xét xử chiếu lệ. Theo tổ chức PERC, nhiều quốc gia khác ở Á Châu tuy chính trị có chen lấn và hệ thống tư pháp nhưng cũng không đến nỗi quá lộ liễu và tồi tệ như ở Việt Nam. 

Nhục thay cho cái dân tộc Việt Nam này.

 Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết chất vấn thủ tướng 3D

Khoe mông hé đùi chào mời Lý Thái Tổ.


Vua Lý Thái Tổ Đăng đàn

Bức hình trên đây một là Lý Thái Tổ đăng đàn, một là đám cún cởn đang khoe mông hé đùi chào mời Lý Thái Tổ. ( Viết theo tâm trạng của một bạn đọc Dân làm báo ) 
Không biết là Vua Lý Thái Tổ đứng ngắm cảnh này sẽ nghĩ sao?Trong lúc quốc phá gia vong, ông bênh biểu tình chống đám cún cởn hay ông chống đám biểu tình bênh vực các cháu đem niềm tươi mát đến cho ông? Ông đứng đó ngàn năm…giá như lúc này ông ọc máu tươi ra và đổ sụm bà chè xuống thì nào ai biết ông nghĩ, đang tức cái gì nên nỗi? Vậy thì 85 triệu con cháu ông, có ai nhận ra tâm trạng ông lúc đó như thế nào không?

Một ngày trước biểu tình, chính quyền cộng sản âm thầm thực hiện mưu tính dàn dựng sân khấu trước tượng đài Lý Thái Tổ, nếu dùng từ theo cộng sản thì “Phản Cảm” chính là đây. Nếu cộng sản là người yêu nước yêu dân thực sự, sẽ không bắt dân biểu tình mà trái lại, buổi văn nghệ phải là buổi ca nhạc đấu tranh cổ vũ phong trào yêu nước, Lý Thái Tổ có lẽ ông rất hài lòng…Tiếc thay, ông phải chứng kiến cảnh bạo ngược một đứa con đã cướp hết tài sản, thông đồng với giặc lại dở trò phao phản, nhìn ông đứng sừng sững mắt hướng về sân khấu, nơi đó, ca hát quay cuồng chính là để che đậy thói bất nhân và khỏa lấp vụng trộm đi đêm với giặc, một sự sỉ nhục trước mắt ông như sự tích ông địa bị một con điếm chửa hoang cùng đường vô thế, phao cho ông làm bụng mang dạ chửa, ông chỉ còn cách ngồi thừ ra đó dở khóc dở cười…Tội nghiệp cho Vua Lý Thái Tổ giờ đây chỉ là một bức tượng bằng đất dưới con mắt của cộng sản, cho nên chúng bày ra cái trò sỉ nhục ông, điếm nhục cả một dân tộc dòng dõi rồng tiên bao đời. Đây chính là di sản tên Hồ chí Minh để lại, chính Hồ Chí Minh đã khai tử tiền nhân một lần nữa, bằng cách nhồi sọ buộc người dân phải hiểu chỉ có bác và đảng mới làm nên lịch sử, phủ nhận công lao của tiền nhân, xem người có công dựng nước xuống hàng thứ yếu, thì đối với dân đen hiện giờ có sá gì, hồn thiêng sông núi nhắc tới làm gì đối với kẻ không có trái tim.

Video được quay những người bị bắt trên xe, ta chỉ nghe một câu đầy câm phẩn chế độ phát ra từ chị Minh Hằng: Đả đảo Trung Quốc xâm lược – Đả đảo quân bán nước! Tiếng thét của anh chị em yêu nước như xé toang bầu trời âm u của ngày biểu tình, nhận diện rõ mặt từng con chó săn nhơ nhớp. Giờ phút này là giờ phút người dân yêu nước thực sự đối đầu với giặc nội thù đã công khai xuất đầu lộ diện, anh chị em tiên phong đại diện cho 85 triệu đồng bào hãy bình tĩnh nhận diện kẻ thù đang đến ngõ cụt, trị dân bằng lọc lừa dối trá không còn biện minh được nữa thì cái giá phải nạp mình cho dân trị, sớm hay muộn giang sang này đặt hết niềm tinh vào các bạn.

Thái độ và tâm trạng của chính con người VN yêu nước chính là tâm trạng của tiền nhân ! Vua Lý Thái Tổ vẫn đang đứng chờ các bạn lên đường..Hồn thiêng sông núi nhất định sẽ không để chúng yên./.

Hoàng Hạc Quan

Thưa Bộ Trưởng Phạm Vũ Luận

Xin dành cho những ai chưa một
lần đến vườn hoa Lê Nin để bầy tỏ
lòng yêu nước của mình



"ÔI…! NGÀI BỘ TRƯỞNG…!"


Kì thi vào Đại Học & Cao Đẳng, khối C năm học 2005/2006, dư
luận xã hội vô cùng sửng sốt trước các thông tin về kết
quả của môn Lịch Sử. Hàng nghìn bài thi được điểm O. Trong
đó không ít bài làm có thể phải vào Ghi – Nét về sự ngớ
ngẩn. Ví dụ: Tú Tài năm đó viết:

- " Để phản đối chiến tranh đặc biệt của Mỹ, nhà sư
Thích Quảng Đức đã thắt cổ tự tử ở Ngã Tư Sở ( Hà
Nội) (!?).

- "Xăm Đéc Nô Rô Đôm Xi Ha Núc lãnh đạo cách mạng Lào (!?)
( Nguồn : Thu Phương – Báo CAND Thứ 3 ngày 26 – 7 -2005).

Năm đó Bộ Trưởng Nguyễn Minh Hiển giữ thái độ im lặng
trước "Thành Tích" đặc biệt này.

Kì thi đại học và cao đẳng năm nay, cũng với hàng ngàn bài
thi môn Sử được nhận điểm O, lứa đàn em hậu sinh khả uý
đã làm các bậc đàn anh 5 – 6 năm về trước phải sững sờ
về kiến thức của mình. Luận về việc Nguyễn Tất Thành
(Hồ Chí Minh) tìm đường cứu nước, không ít bài đã viết:

- "Nguyễn Tất Thành đi tìm đường cứu nước chứ có phải
đi ngao du đâu?".

- "Nguyễn Tất Thành đi tìm đường cứu nước vì đã vứt
bỏ tình yêu thương với một thiếu nữ cùng quê". Đặc
biệt và ấn tượng nhất phải là:

- "Nguyễn Tất Thành (Tên khai sinh là Nguyễn Sinh Cung) thuở
nhỏ tính tình ngổ ngáo, người thường xuyên trốn học đi
biểu tình, bị thực dân Pháp bắt được, đuổi học, từ đó
người căm thù thực dân, đế quốc mà ra đi tìm đường cứu
nước". (Nguồn Báo Điện Tử Dân Trí)

Thực ra việc học trò lúc cắn bút giữa trường thi rồi viết
linh tinh vào bài thi, không phải chỉ đời nay mới có, đó là
truyện muôn thuở của học đường rồi.

Hôm nay, việc học trò của chúng ta mô tả cuộc dấn thân tìm
đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành theo hướng đó đã
đặt các nhà viết lịch sử đảng, Ban Lý Luận, Tuyên Huấn,
Tuyên Giáo Trung Ương, Bộ Chính Trị ĐCS Việt Nam, các nhà Mác
Xít thuộc nhiều thế hệ như Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn
Đồng, Lê Đức Thọ trước kia, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú
Trọng cùng các ông "Vua" khác hôm nay vào tình thế dở khóc,
dở cười, không nói không được & Bộ trưởng Bộ GD ĐT Phạm
Vũ Luận đã liều mình, đăng đàn cứu tất cả, ông nói:

"Đó là điều bình thường…", "Điểm Lịch Sử thấp
không chỉ ở Việt Nam, ở Châu Á. Đó là chuyện của thời
đại, của thế hệ này, do cách mạng khoa học công nghệ, do
sự biến đổi, đòi hỏi của thị trường lao động …" -
(Nguồn báo Điện Tử Dân Trí).

Thật là đáng buồn, bao thế hệ người Việt đã coi Hồ Chí
Minh là Thánh, đã triển khai học tập tấm gương đạo đức
Hồ Chí Minh, thi kể chuyện về Hồ Chí Minh ở quy mô cả
nước vậy mà bây giờ tú tài Việt Nam lại viết về chuyến
xuất dương tìm đường cứu nước của ông như thế, rồi
lĩnh điểm zero mà ông Luận vẫn cho là bình thường được
thì thật sự là điều khó tưởng tượng.

Điều ông Luận nói có đúng là đặc điểm của thời đại
này không? Xin gõ vào ô tìm kiếm của Google dòng chữ : "Hàng
ngàn bài thi môn sử được điểm O", mọi người sẽ biết
cư dân mạng đã dành cho câu nói của ông Luận những gì?

Tôi nghĩ: Hồ Chí Minh mà tú tài của chúng ta có thể viết như
vậy, thì các vị TIÊN ĐẾ, các bậc NHÂN THẦN – THIÊN THẦN
khác trong lịch sử Việt Nam & nhân loại đang ngự trong những
lăng tẩm, đền đài, miếu mạo cũng như trong tâm thức mọi
người sẽ được các tú tài của ta tưởng tượng và mô tả
như thế nào? Không biết là nên cười, nên khóc hay cũng lại
là bình thường khi thấy học sinh viết:

"Lê Duẩn là em họ Lê Nin (!?)" và "Vua Gia Long Nguyễn Ánh
gọi Hoàng Đế Càn Long của Trung Quốc là anh giai" !

Hàng nghìn điểm O về Lịch Sử và có thể lắm cũng hàng ngàn
điểm O môn Văn, môn Địa trong một kỳ thi đại học ! Toàn
là những bộ môn đầu bảng trong nỗ lực hình thành nhân cách
người Việt Nam văn minh, hiện đại, hình thành ý thức tự
hào về "Nam Quốc Sơn Hà…", về nòi giống Rồng Tiên thì
đó là vấn đề xã hội thực sự nghiêm trọng rồi đấy
chứ, sao lại có thể nói là bình thường được. Một nền
giáo dục mà lại tạo ra những con người chẳng hiểu gì về
lịch sử của đất nước mình, dân tộc mình thì làm sao có
thể nói nền GD đó đã có công lưu giữ mãi ngọn lửa yêu
nước từ đời này qua đời khác. Rẻ rúng bộ môn Lịch Sử
đến thế thì chả trách thầy trò Giáo Dục Phổ Thông lại
chẳng thờ ơ trước những cuộc xuống đường để phản
đối những tham vọng của Trung Quốc về Biển Đông. Họ còn
tìm đến vườn hoa Lê Nin làm gì vào những ngày này nữa? Khi
vừa ngồi vào ghế Bộ Trưởng, ông Luận bảo: Tôi không có ý
định tạo dựng ấn tượng cá nhân, thế câu nói vừa rồi
của ông nên hiểu đó là ấn tượng của ai?

Thưa Bộ Trưởng Phạm Vũ Luận, trong lần sinh viên và học sinh
biểu tình trước Đại Sứ Quán Trung Quốc và Lãnh Sự Quán
Trung Quốc ở Hà Nội và Sài Gòn cuối năm 2007 để phản đối
kế hoạch Tam Sa của Trung Quốc nhằm hợp pháp hoá việc thôn
tính Hoàng Sa vào lãnh thổ của họ, có lãnh đạo sở GD ĐT,
hiệu trưởng nhà trường nào dám trái lệnh cấm tham gia biểu
tình của ông? Năm đó ông là Thứ Trưởng Bộ GD ĐT? Và đến
những chủ nhật gần đây của tháng 6 và tháng 7 - 2011, có
lãnh đạo Sở, lãnh đạo trường PTTH nào dám vượt qua những
nỗi sợ hãi để trái những lệnh tương tự, dám cho phép học
sinh của mình đi bầy tỏ lòng yêu nước? Xin trả lời: Không!
Không một ai dám cả. Cái mà các sếp giáo dục nâng nưu trong
tay lúc này không phải là "Trái Cam bị bóp nát trong tay Trần
Quốc Toản" khi không được tham dự Hội Nghị Bình Than (10
– 1282), mà lại là "Còn Ghế Còn Tiền" và những "Chân
Lý" mà ông mới nói đấy.

Xin gửi tới ông lời tán thán: "Ôi…! Ngài Bộ Trưởng!"
của tôi, một cựu giáo chức đang đứng bên lề "xa lộ" GD
ĐT tấp nập ngược xuôi là những điều hay – dở.



LÒNG YÊU NƯỚC & NHỮNG NỖI SỢ HÃI


Trên đường bị 2 nhân viên an ninh chính trị Quận Hà Đông
dẫn độ từ vườn hoa Lê Nin trở về, tôi vô cùng ngạc nhiên
khi một vị hỏi tôi:

"Sáng nay, lúc ở gần vườn hoa Lê Nin, bác có nhận ra 2 nữ
giáo viên cùng công tác với bác trước kia ở THPT Trần Hưng
Đạo không?"

Tôi giật mình, thế là họ đang nghi tôi đã có những xúi
giục đồng nghiệp cũ đi biểu tình. Tôi ngẫm nghĩ, nếu làm
được việc đó, tôi sẽ rất tự hào, vì tôi đã làm đông
thêm những người dám bầy tỏ lòng yêu nước của mình. Tôi
đã nói với họ: Không rõ, 2 cô giáo đó có phải là những
giáo viên trẻ về trường khi tôi đã ra khỏi trường rồi
không? Nếu vậy, tôi không biết họ. Nói rằng 2 người đó
đã có thời gian cùng dậy với tôi! Tôi khẳng định là không
hề có. Tôi quá thất vọng về những người đã cùng dậy
với tôi ở THPT Trần Hưng Đạo – Phố Xốm - Hà Đông - Hà
Nội.

Năm năm về trước (2007), khi bỏ phiếu tín nhiệm tôi ứng cử
ĐBQH 12, các đồng nghiệp của tôi, người bầu tôi, người
gạt tôi thì cũng đều không dám công khai cầm bút trước các
quan chức của MTTQ, lãnh đạo Sở GD ĐT Hà Tây, các nhân viên
an ninh PA25 (An ninh bảo vệ Văn Hoá – Giáo Dục). Họ lúng túng
& sợ hãi đến mức hiệu trưởng NTNA, bí thư chi bộ nhà
trường NCN phải ra lệnh mở hết cửa các Toilet, các phòng
học để mọi người vào đó thực thi quyền bầu cử của
mình (!?) …Những con người mà khi nhận được quà biếu của
tôi là những bài viết về những tiêu cực của Giáo Dục chứ
không phải là loạt bài tôi cổ xuý cho Tự Do – Dân Chủ và
Nhân Quyền…đã ngoan ngoãn nộp cho hiệu trưởng, kể cả
những bài tôi gửi đích danh cho hiệu trưởng, với dòng chữ:
"Bài này tôi đã gửi cho cơ quan Công An rồi, xin đừng gửi
cho Công An nữa". Vậy mà tất cả vẫn được vị hiệu
trưởng này cần mẫn gom lại rồi trình báo cho công an
(!?)…Những hiệu trưởng, hiệu phó, kể cả những đảng viên
như thế ! Tôi dám chắc họ không đủ bản lĩnh chính trị,
không đủ sự can đảm để tìm đến vườn hoa Lê Nin trong
ngày hôm đó. Xét cho cùng họ cũng chỉ là những con bệnh
đáng thương của hội chứng vô cảm mà Nhà Thơ – Đạo diễn
Đỗ Minh Tuấn đã cảnh báo.

Thưa những ai vẫn còn dành cho GD ĐT một sự quan tâm và
thương cảm! Có thể nói: Học đường ngày nay không còn là
mảnh đất mỡ mầu để nuôi dưỡng những điều cao thượng
và đẹp đẽ nữa. Trong ngày khai giảng, trong những tiết chào
cờ đầu tuần, đâu có còn vang lên những điều có thể làm
cho mọi người rưng rưng, xúc động khi nghĩ về tình cảnh
của tổ quốc, về cảnh ngộ của dân tộc. Thay vào đó, đây
là chỗ để người ta đốc thúc việc tận thu các loại tiền,
là nơi ban bố các quyết định trừng trị học sinh và có nơi
cũng là lúc trừng phạt cả thầy cô hư (!?). Vào những ngày
này, những ngày có biểu tình yêu nước một cách ôn hoà của
sinh viên và học sinh, tiết học này lại là thời điểm để
các ông bà hiệu trưởng "Còn ghế còn tiền" lên hò la, đe
nẹt học sinh, cấm học sinh tham gia vào các sinh hoạt yêu
nước! Là người của GD ĐT, tôi hết sức thông cảm với
những người đồng nghiệp của tôi, song tôi không thể chấp
nhận được những vị giám đốc, những vị hiệu trưởng,
hiệu phó, bí thư thanh niên đã hạ mình nói liều, nói bậy:

"Những người tham gia biểu tình những ngày qua là những kẻ
hâm, điên, bất mãn, vô chính phủ, là bị các thế lực thù
địch lôi kéo, là đi biểu tình thuê (!?)" (sic). Tôi có quá
nhiều dẫn chứng cho kết luận này.

Tiết học đầu của 1 tuần học dưới mầu cờ tổ quốc,
đất nước quặn đau, mẹ tổ quốc quặn đau vì sự hững
hờ, vô cảm, biến chất và vô trách nhiệm của những đứa
con vẫn thường vỗ ngực là cao học, là "thạc sĩ" này, là
"tiến sĩ" thậm chí là cả Viện Sĩ hàn lâm nước này,
nước nọ (!?)

Phải chăng cấm học sinh đến với những sinh hoạt chính trị
xã hội như thế là dấu hiệu ngành này đang tìm về những
giá trị bản thể của nó đã có từ ngàn đời như:

Học đường là một thứ "Tu Viện" khép kín cách ly với
cuộc đời bên ngoài đã quá ô trọc! Không có chuyện này.
Người ta đang hô hào xã hội hoá, thương mại hoá GD – ĐT kia
mà (!?).

Phải chăng GD ĐT đang quay lại với thái độ sống của những
con mọt sách trong những Tháp Ngà :
"Vạn ban giai hạ phẩm – Duy hữu độc thư cao!"
Tạm dịch : Mọi ngành nghề đều thấp kém, duy nhất việc
đọc sách là cao cả! Cũng không có chuyện này.

Chí thú sách vở gì đâu mà khi chấm thi tốt nghiệp PTTH 2010
– 2011, 11 Sở GD ĐT của 11 tỉnh thuộc đồng bằng Nam Bộ đã
ngấm ngầm bắt tay nhau xé toang đáp án chấm văn của Bộ GD
– ĐT rồi thay bằng một biểu điểm khác để muốn cho đỗ
bao nhiêu thì cứ việc cho (!?). Báo Người Lao Động đăng ý
kiến phản hồi: "Không chỉ môn Văn, môn Sử - Địa cũng
thế !", Tờ Thanh Niên thì mạnh dạn méc độc giả: "Không
chỉ Văn mà cả chấm Toán cũng rứa! và chuyện đó họ có
hỏi ý kiến Bộ và Bộ cũng cho phép rồi. (!?) Không biết mai
này trong 11 ông, bà giám đốc uống nhầm thuốc liều đó, có
ông nào, bà nào sẽ phải làm "Con Dê" để tế thần "HAI
KHÔNG" không đây! Xin chờ hồi sau sẽ rõ.

Theo tôi, những động thái của GD ĐT bấy nay là quá đủ để
nói: Ngành GD ĐT có quá nhiều cố gắng để tạo ra sản phẩm
của mình là những con cừu có thói quen chỉ đi theo các lề có
sẵn. ("Bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc
của con người tự do" – Giáo Sư Toán Học Ngô Bảo Châu)

Để khép lại câu chuyện buồn này, có lẽ cũng chẳng là
thừa khi cùng ôn lại "Sự Tích Đầm Mực", viết về thầy
Chu Văn An (1292 – 1370) và những học trò của ông thời hậu
Trần hơn 600 năm về trước.

"Sau vụ dâng Thất Trảm Sớ - Sớ đòi chém 7 tên gian thần
không được vua Trần Dụ Tông chấp nhận, Thầy Chu treo mũ áo
từ quan, bỏ Quốc Tử Giám về quê dậy học. Trong số học
trò của ông có một thư sinh tướng mạo khôi ngô tuấn tú
sáng nào cũng đến sớm để nghe giảng, nhưng không ai rõ là
người này ở đâu. Bè bạn, đồng học dò xem thì cứ thấy
thư sinh đó đến khu Đầm Đại nằm giữa làng Đại Từ, Tứ
Kỳ, Huỳnh Cung, nay thuộc huyện Thanh Trì Hà Nội thì biến
mất bèn bẩm với Thầy Chu. Thầy Chu biết đó là con của
thuỷ thần. Năm đó gặp lúc trời làm đại hạn kéo dài, một
lần Thầy Chu hỏi: "Trong các trò, ai có tài thì làm mưa giúp
dân giúp đời!". Người trò lạ có vẻ lưỡng lự, sau đứng
ra xin nhận và nói: "Con vâng lời thầy là có tội với Thiên
Đình, nhưng con cứ làm để giúp dân". Nói đoạn, thư sinh ra
giữa sân trường, lấy nghiên mài mực, ngửa mặt lên trời
khấn, lấy bút thấm mực vẩy khắp 4 phương trời, rồi tung
cả nghiên lẫn bút lên trời. Lập tức mây đen ùn ùn kéo
đến, trời đổ mưa như trút. Trong mưa gió người ta thấy thư
sinh cúi lậy Thầy, lậy bạn rồi rùng mình hoá thành con
Thuồng Luồng lớn mải miết trườn về phía đầm nước. Đêm
hôm đó có một tiếng sét lớn, đến sáng người đi đường
thấy xác con Thuồng Luồng lớn nổi trên đầm nước. Để
nhớ ơn, dân làng lập đền thờ thần. Theo truyền thuyết nơi
nghiên mực rơi xuống làm làn nước ở đây lúc nào cũng có
mầu đen, nên được gọi là Đầm Mực. Bút rơi xuống đất
Tả Thanh Oai, biến làng này thành làng văn học, quê hương của
những danh sĩ tầm cỡ, đặc biệt vang dội là dòng họ Ngô
Thì…như cha con Ngô Thì Sĩ – Ngô Thì Nhậm".

GD ngày nay không thiếu những bậc thầy tài danh, khoa bảng
nhưng hiếm quá những trí thức có bản lĩnh, tâm đức như
Thầy Chu Văn An. Học trò thời nay cũng không hiếm những nhân
tài tầm cỡ, nhưng cũng quá ít những sĩ tử có tấm lòng với
thầy, với bạn, với dân, với nước như chàng thư sinh trong
câu chuyện này.

Tôi vô cùng xúc động khi thấy "Già Làng" Nguyên Ngọc
đứng ở hàng đầu cuộc biểu tình 14/8 vừa qua. Đã bắt
đầu xuất hiện một số học sinh gái, cổ quàng khăn đỏ,
trong tay là các biểu ngữ phản đối Trung Quốc. Các cháu là
con cháu của những gia đình nhân sĩ, trí thức lớn được
hưởng những "Gen" miễn dịch trước những lầm lạc,
những biến chất tràn lan xã hội. Những biến chất đó đang
làm đa phần lứa trẻ khác trở nên ơ hờ trước những kiếp
nạn của dân tộc và có không ít số trẻ đã phải tự tìm
đến những triết lý sống thích nghi, đầu hàng có tính thực
dụng, cầu an và yếm thế kiểu Makkeno (Mặc Kệ Nó):

"Sợ giặc, không bằng sợ bị công an bắt, bị nhà trường
đuổi học, bị chính quyền phân biệt đối xử." và "Yêu
đảng, yêu nước, yêu CNXH, yêu dân… không bằng yêu chính
bản thân mình".

Như thế thì câu hỏi mà HT, cô học trò cũ của tôi hỏi ngày
nào trước cửa Đại Sứ Quán Trung Quốc đã có câu trả lời
rồi đấy. Một trả lời cũng thật đớn đau & bất ngờ quá
với tôi! với em! với bạn! & bất ngờ với những ai nữa
đây? Dạ thưa! Đây là một câu hỏi mở xin dành cho tất cả
mọi người.

Khi bài viết này sắp được công bố, một người bạn gmail
hỏi tôi: Tuần này bác sẽ ra Hồ Gươm để có phóng sự về
biểu tình chứ? Tôi trả lời: "Ông Nhanh mới họp báo, tuyên
bố biểu tình phản đối Trung Quốc là yêu nước & Công An Hà
Nội không trấn áp người biểu tình", vậy mà mấy chủ
nhật liền tôi vẫn được Công an Hà Đông và Hà Nội "Săn
Sóc" kỹ lưỡng quá. Khẩu hiệu rất hiền mà tôi chọn:
"NAM QUỐC SƠN HÀ NAM NHÂN CƯ!" (Sông núi nước nam người nam
ở !) chưa một lần được hoà cùng mầu cờ sắc áo với
những người biểu tình cùng những tiếng thét vang dội của
lòng yêu nước bên bờ Hồ Gươm huyền thoại, điểm kết nối
với Yên Tử - Chùa Hương – Chùa Một Cột – Đền Quan Thánh
– Núi Nùng - Hồ Tây thành một hàng rào tâm linh có vai trò
hoá giải tức thì những tà tâm – ác đức của thù trong &
giặc ngoài muốn huỷ hoại sự trường tồn của giống nòi
Đại Việt. Sự kiện ngay sau ngày tiếp quản Hà Nội 1954, Hồ
Tây một ngày bình yên bỗng bầu trời rực rỡ là mây ngũ
sắc, mặt hồ bỗng nổi sóng dữ trong âm vang là tiếng voi
gầm ngựa hí đã dìm chết đoàn phù thuỷ Tầu có sứ mạng
đi trấn yểm các huyệt đạo của Đại Việt lại núp bóng là
đoàn nghệ thuật Tề Tề Cáp Nhĩ…là dẫn chứng rất đắt
cho sự tồn tại của dải tâm linh huyền thoại này. Nay dù bị
Công An khống chế, tôi vẫn thấy, dù thiếu tôi thì bầu trời
vẫn là nơi tung cánh của những Cánh Chim báo nguy cho dân tộc &
cả những Cánh Én báo mùa xuân sẽ trở về với đất nước
mình, dân tộc mình.


Thông qua những việc làm, những phát biểu đầy trách nhiệm
của những lão thành cách mạng khả kính, những vị nhân sĩ
chân chính, những trí thức, những sinh viên học sinh còn giữ
được lòng yêu nước, dù họ ở trong nước hay ở nước
ngoài, không hẹn mà cùng tiếng nói chung là: "Tổ Quốc Trên
Hết", dẫu rằng đến với họ là bôi nhọ trắng trợn! là
mạ lị đê hèn! thậm chí là cả những hành vi của đám thảo
khấu côn đồ, thì một xã hội dân sự vẫn đang lừng lững
bước tới. (Theo cách nói của Già Làng Nguyên Ngọc và nhà báo
nổi tiếng Bùi Tín).

Những gì không phải đã đến với Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh,
với Giáo Sư Huệ Chi, với nhà giáo Phạm Toàn, với Tiến Sĩ
Nguyễn Quang A, các bloger dũng cảm như Nguyễn Xuân Diện, các
trang báo điện tử bị gọi là "Lề Trái Rác Rưởi" ở
trong và ngoài nước, đến với Luật Sư can đảm như Trần
Đình Triển, đến với Cụ Trần Lâm, một Luật Sư trung thực
và nhân hậu, đến với những bị cáo rất đáng kính trọng
như Vi Đức Hồi, Cù Huy Hà Vũ…thái độ bất khuất của họ
là những dẫn chứng hào hùng rằng: "Không phải người Việt
Nam nào cũng cúi mặt và ngậm mồm."

Giữa lúc nhiều quân đoàn Trung Quốc đang áp sát dọc tuyến
biên giới với Việt Nam, tầu sân bay Tinh Lang mới khánh thành &
dàn khoan khổng lồ của TQ đang lăm le tiến vào vùng biển chủ
quyền của Việt Nam, cũng là lúc các Bloger TQ trên trang mạng
Sina.com đang râm ran những lời đe doạ Việt Nam thì thật đáng
buồn, tối 4/8/2011 Trần Bình Minh giám đốc Truyền Hình VN lại
muối mặt cộng hưởng với họ bằng cách cho phát sóng phóng
sự bôi nhọ Cù Huy Hà Vũ và trang mạng yêu nước Bauxite.vn làm
sững sờ người xem trong và ngoài nước. Đặc biệt là khi
tấm màn nhung của QH 13 lặng lẽ buông xuống trong chiều 6-
8-2011 mà không dám đưa ra một Nghị Quyết nào về Biển Đông!
Tôi biết rằng, đất nước tôi, dân tộc tôi đang đối diện
với những nguy cơ gì?

Có thể lắm, phẩm giá, lương tâm, lòng trắc ẩn của một
bộ phận người Việt Nam hôm nay nói chung, nói riêng với ngành
GD ĐT là có vấn đề rồi, nhưng tôi vẫn vững tin:

Tổ Quốc mãi mãi trường sinh, Dân Tộc mãi mãi
trường tồn. Thế giới này ngày càng chật hẹp, không có nơi
ẩn nấp nào là an toàn dành cho những con người không xứng
đáng. Chắng sớm thì muộn tất cả sẽ phải hiện nguyên hình
trước vị QUAN TOÀ của Lịch Sử

Hành trang để thế hệ tôi đi hết phần đời còn lại, đơn
giản chỉ là những niềm tin vô hại như vậy./. (Hết)



Hà Đông 9 - 8 – 2011.
Nhà Báo Nguyễn Thượng Long
- Nguyên giáo viên dậy Địa Lý của Giáo dục Hoà Bình – Hà
Tây
- Nguyên Thanh Tra Giáo Dục kiêm nhiệm Hà Tây.
- Nơi ở: Tố 6 Văn La – Phú La – Hà Đông – Hà Nội
- Email: nguyenthuonglong571@gmail.com