4/5/12


Vụ Văn Giang: Quan chức nói có video giả

Cập nhật: 15:16 GMT - thứ tư, 2 tháng 5, 2012
Người dân Văn Giang đi bảo vệ đất hôm 20/4
Người dân Văn Giang không đồng ý bán đất theo giá chính quyền đưa ra
Quan chức Hưng Yên nói với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng rằng có những video clip giả trong vụ Văn Giang dùng để 'bôi nhọ' chính quyền.
Cáo buộc này do ông Nguyễn Khắc Hào, Phó chủ tịch tỉnh Hưng Yên đưa ra trong hội nghị về việc giải quyết khiếu kiện và tiếp dân sáng thứ Tư 2/5, theo VietnamNet.
Tuy nhiên Bấmông Hào không đưa ra chi tiết về những video clip mà ông nói là giả.
Một trong những video xuất hiện trên YouTube mà BBC đã đăng dưới đây cho thấy cảnh hàng chục cảnh sát và những người mặc thường phục đeo băng đỏ đánh hội đồng một người dân tay không.
Đây cũng không phải là video duy nhất có cảnh người dân bị đánh.
Những hình ảnh về những vụ bạo lực trong cưỡng chế đã khiến một số quan chức bày tỏ sự bất bình trong đó có cựu ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Khoa Điềm.
Ông Điềm, người từng phụ trách văn hóa tư tưởng cho Đảng Cộng sản và đã về thăm Văn Giang, Bấmgửi thư cho nhà văn Nguyễn Quang Lập nói ông "quá nản" về vụ Văn Giang và kèm theo những dòng thơ ông viết khi về thăm vùng đất này hồi năm 2006:
Chúng ta vẫn bưng bát cơm trắng mỗi ngày
Thật đơn giản, hiển nhiên, như hơi thở
Không còn nhớ có bao giọt mồ hôi trên mặt ruộng
Bao nhiêu bùn, bao nhiêu khổ đau
Khi mồ hôi trở nên quá rẻ
Kẻ ranh ma trở nên quá giàu
'Phản động'
Trong báo cáo trước Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, quan chức Hưng Yên cũng cáo buộc có sự liên hệ giữa người nông dân với lực lượng chống chính quyền.
Ông Nguyễn Khắc Hào được dẫn lời nói:
"Trong vụ việc ở Văn Giang, có sự móc nối chặt chẽ với những phần tử chống đối ở nước ngoài."
Phó Chủ tịch Hưng Yên Nguyễn Khắc Hào
"Những người lợi dụng dân chủ, móc nối với những phần tử tiêu cực, bất mãn, phản động trong nước và nước ngoài, cố tình chống phá chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, đi ngược lại lợi ích của nhân dân, kìm hãm sự phát triển, thì nhất định phải có biện pháp xử lý kiên quyết.
"Trong vụ việc ở Văn Giang, có sự móc nối chặt chẽ với những phần tử chống đối ở nước ngoài. Các thông tin thậm chí còn được tường thuật tại chỗ, từng giờ, để tuyên truyền xuyên tạc, dàn dựng những video clip giả để vu khống, bôi nhọ chính quyền."
Báo chí trong nước không đưa tin nhiều về vụ Văn Giang trong khi thông tấn xã Việt Nam lấy lại bài đăng trên cổng thông tin điện tử của tỉnh Hưng Yên.
Một số nhà bình luận nói với BBC lợi ích của một thiểu số đã được đặt lên trên lợi ích của người dân trong vụ Văn Giang.
Hiện ít nhất năm người vẫn bị giam giữ để điều tra về chống người thi hành công vụ trong vụ cưỡng chế hôm 24/4.

Văn Giang hậu cưỡng chế



Cập nhật: 13:36 GMT - thứ năm, 3 tháng 5, 2012
Người dân Văn Giang tìm lại hài cốt của người thân bị máy ủi đào lên trong đợt cưỡng chế hôm 24/4. Hình từ blog Xuân Diện
Một số người Văn Giang bị mất mồ mả trong vụ máy ủi san đất đai hôm 24/4
Nhà văn, nhà thơ và nhà biên kịch quê Văn Giang Nguyễn Thị Hồng Ngát vừa trở lại thăm quê, một tuần sau vụ cưỡng chế gây tranh cãi để giải phóng mặt bằng trong khuôn khổ dự án đô thị sinh thái.
Bà đã có bài viết về chuyến đi trên blog cá nhân với tựa đề 'Về lại Văn Giang'.
BBC xin đăng lại nguyên văn bài viết này với sự đồng ý của tác giả. Các tựa đề phụ do BBC đặt.
Sáng thứ 7 ( 28-4) nhân được nghỉ lễ 4 ngày, mình thấy sốt ruột phần vì nghe tin ông cụ thân sinh (96 tuổi) mệt, phần cũng muốn nhìn ECOPARK sau ngày 24-4 xem ntn, mình về lại Văn Giang.
Ngang qua ECOPARK mình đi chậm lại, nhìn quanh thấy không khí vắng vẻ dù lúc ấy khoảng 9-10h sáng. Phía xa- mình đếm được 5 ngôi nhà cao tầng bề thế dường như sắp xây xong. Trên mặt đường phía cống Xuân Quan bà con lại bày mía, rau củ quả ra bán... Bề ngoài, mọi sự lại trở về với cuộc sống thường nhật. Nhưng mình chắc rằng bên trong mỗi ngôi nhà ở đây câu chuyện giải tỏa ngày 24-4 hẳn vẫn còn được nhắc đến.
Về nhà ở Mễ Sở, hỏi các bà cô và mọi người có biết chuyện gì xảy ra ở Văn Giang hôm vừa rồi không. Không. Không biết gì cả. Ừ, các bà cô mình chỉ biết xem TV, không đọc báo, không nghe đài- giả như có nghe cũng chả thấy họ nói gì đến Văn Giang thì làm sao mà biết. Mình cũng không nói gì thêm.
Buồn.
Hỏi chuyện bí thư
Chiều, không đừng được nên bảo con cháu đèo lên nhà Bí thư Văn Giang ở ngay làng bên, trước là Phó Bí thư thời em trai mình còn tại vị. Chất vấn sao ngày 24 lại để như thế, như thế? Đáp " Vì đổi dự án lấy hạ tầng , người ta đã chi 1500 tỷ làm đường xá, nay đến lúc phải giải tỏa để trả đất cho người ta''v..v..(lời giải thích hoàn toàn khớp với thông tin Tỉnh công bố ). Và thêm : 1720 hộ đồng ý nhận đền bù từ những năm trước rồi, chỉ còn 166 hộ thôi. Bên cạnh sự đền bù (135.000đ/m chứ không phải 100.000đ) còn có nhiều chính sách hỗ trợ khác : cho mua căn hộ, cho con em đi học, đi lao động nước ngoài, bù tiền dỡ bỏ v..v. Mình hỏi Tỉnh có công bố những ưu đãi này ra với các báo lề phải không mà chả thấy báo nào viết? Có công bố. Họ có viết hay không cũng không biết nữa.
"Chị không biết chứ dân họ cũng ghê lắm, toàn ném chai xăng với gạch bẻ đôi, vỡ cả lá chắn, tóe cả máu tay công an đấy."
Bí thư Văn Giang
Mình bảo 135.000đ/m cũng vẫn quá rẻ. Đáp "Do Qui định của Chính phủ hồi đó như thế." Vậy thì cái qui định của Chính Phủ (không biết dựa vào đâu để ra con số 135.000đ/m kia) cũng là không thỏa đáng. Mình bảo thế. Mình băn khoăn rằng để giải tỏa mấy héc ta đất làm gì mà phải huy động lắm công an thế, trông ghê thế khiến ai nhìn vào cũng thấy nản, thấy đau lòng. Đáp: chị không biết chứ dân họ cũng ghê lắm, toàn ném chai xăng với gạch bẻ đôi, vỡ cả lá chắn, tóe cả máu tay công an đấy.
Ôi, phiá này thì bảo công an ghê , phiá kia bảo nhân dân cũng ghê.. .thế thì mình chả còn biết nói ntn. Nhưng nhìn chung, nhân dân có ghê gì đi chăng nữa thì mọi người vẫn đứng về phía họ. Bởi họ chẳng có gì ngoài mảnh đất mưu sinh. Giờ đất mất, lấy gì sinh sống? Dư luận thời nào thì cũng chỉ thương người nghèo, người bị thiệt thòi chứ chả ai thương người giàu bao giờ.
Hỏi thêm: năm 2003, dự án ECOPARK xuất phát điểm từ đâu ra? Từ TRÊN CHÍNH PHỦ. Chính phủ về thăm và gợi ý Văn Giang là nơi lý tưởng làm Khu đô thị sinh thái... Cả huyện Văn Giang quê mình rồi sẽ là Khu đô thị cấp 4. Từ Nông dân sẽ trở thành Thị dân! Ôi, Đó quả thật là giấc mơ lãng mạn!
Chuyện cựu bí thư
Nói thêm về ông em trai mình- (người từng làm Chủ tịch và Bí Thư Văn Giang -năm 2009 thì nghỉ hưu- NXD blog đưa tin) Nhà mình chỉ có mình và cậu ấy là 2 chị em ruột .
Sau khi phục viên từ binh chủng Hải quân, em mình làm Chủ nhiệm HTX nông nghiệp và cứ thế, phấn đấu lên từ đó.
Cậu em mình chẳng quan tâm nhiều đến con đường làm VHNT của chị, chả biết chị viết gì và làm được gì. Ngược lại, mình cũng chẳng quan tâm lắm đến vị trí "quan huyện" của cậu ấy. Đó là một sự thực. Mỗi người mỗi việc chẳng mấy liên quan đến nhau và cũng chả giúp được gì cho nhau dù chị em rất thương quí nhau. Mình nhìn con đường trên mặt đê dọc huyện Văn Giang thấy rải nhựa rất đẹp qua các xã. Đoạn riêng ở thôn mình, xã mình thì nham nhở, lồi lõm đặc biệt đoạn qua làng mình đất vẫn lầm lên mưa xuống lầy lội rất bẩn. Chả biết trách ai bây giờ? Nếu có trách thì cũng muộn rồi. Quan nhất thời dân vạn đại. Lúc có tí quyền chức không lo được cho làng xã, cho người thân, lúc hết chức thì chỉ có...ngồi đó mà nhìn.
Mình cũng chả biết nói gì thêm qua vụ giải tỏa đất đai ở Văn Giang. Chỉ cầu mong sẽ không còn ở đâu phải "dàn quân" ra để cưỡng chế đất đai như ở Văn Giang quê mình nữa thôi.
Dù đúng sai phải trái gì đi nữa thì đây cũng là một nỗi buồn lớn.
Mùng 1-5-2012
Bài viết đã được đăng trên blog Bấmhongngatfilm.com.

Việt Nam: 'Lãnh đạo mới, nhân quyền cũ'



Cập nhật: 12:04 GMT - thứ tư, 2 tháng 5, 2012
Bộ trưởng Ngoại giao Anh William Hague và Bộ trưởng Ngoại giao Việt Nam Phạm Bình Minh trong chuyến thăm của ông Hague tới Việt Nam hồi tháng Tư năm 2012
Báo cáo nhân quyền khẳng định lại quan điểm của Bộ trưởng Ngoại giao Anh về nhân quyền ở Việt Nam
Bộ Ngoại giao Anh hôm 30/4 đã ra báo cáo dân chủ và nhân quyền thường niên trong đó phần về Việt Nam tái xác nhận lo ngại của Anh về tình trạng nhân quyền mà Bộ trưởng Ngoại giao Anh đưa ra sau chuyến thăm tới Việt Nam hôm 24-25/4.
Anh nói dàn lãnh đạo mới của Việt Nam kể từ sau Đại hội XI của Đảng Cộng sản hồi tháng 1/2011 đã không dẫn tới "sự tôn trọng nhiều hơn đối với các quyền chính trị và dân sự."
Trên thực tế Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã được tái bổ nhiệm, ông Nguyễn Phú Trọng chuyển từ chức chủ tịch quốc hội sang tổng bí thư và thay ông là Phó Thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng.
Ông Trương Tấn Sang chuyển từ vị trí thường trực ban bí thư của Đảng Cộng sản sang nắm vị trí chủ tịch nước mang tính nghi lễ.
Trong chuyến thăm đầu tiên của một ngoại trưởng Anh tới Việt Nam trong vòng gần hai thập niên, ông William Hague đã gặp Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh cũng như Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang.
Sau chuyến thăm ông Hague Bấmnói với bbcvietnamese.com rằng Việt Nam là một trong những nước mà Anh "quan ngại về nhân quyền".
Ông nói: "Việt Nam có Đảng Cộng sản Việt Nam là đảng cầm quyền và không có bầu cử theo lối bầu cử ở Anh. Tại Việt Nam không có tự do biểu đạt mà Anh được hưởng."
'Hạn chế truyền thông'
BấmBáo cáo nhân quyền mới nhất về Việt Nam của Bộ Ngoại giao Anh viết:
"Không có tiến bộ rõ rệt nào về tình hình nhân quyền ở Việt Nam trong năm 2011...
"Một số ngày càng nhiều các blogger và các nhà hoạt động hòa bình đã bị bắt và bỏ tù theo luật về an ninh quốc gia vì chỉ trích chính quyền trong khi các quy định mới được đưa ra để hạn chế truyền thông thêm nữa."
Anh nói bất chấp chuyện Việt Nam tiếp tục hạn chế truyền thông, London vẫn tiếp tục hỗ trợ những người làm trong ngành này, vẫn duy trì hoạt động của các tổ chức đào tạo và tổ chức phi chính phủ để "xây dựng môi trường làm việc chuyên nghiệp hơn cho các nhà báo địa phương."
Trong số các hoạt động hộ trợ truyền thông của Anh có dự án MediaPro nhằm xem xét lại chương trình đào tạo báo chí tại ba cơ sở đào tạo quan trọng và giúp Hội Nhà báo Việt Nam thảo ra bộ quy tắc ứng xử.
'Thách thức chính phủ'
Bộ Ngoại giao Anh cũng đề cập tới cuộc bầu cử Quốc hội hồi tháng Năm năm 2011 và nói hơn 90% số đại biểu được bầu là đảng viên.
Báo chí Việt Nam
Anh nói Việt Nam còn thắt chặt hơn nữa quản lý truyền thông
Mặc dù vậy báo cáo nhân quyền cũng nói: "Bất chấp việc thiếu độc lập khỏi đảng, Quốc hội đã cho thấy sự sẵn sàng ngày cang tăng trong việc thách thức chính phủ."
Hồi tháng Mười Hai năm 2011, Chủ tịch Quốc hội Việt Nam Nguyễn Sinh Hùng đã có Bấmchuyến thăm London và trở thành lãnh đạo cao cấp nhất của Việt Nam tới Anh kể từ sau khi hai nước trở thành 'đối tác chiến lược' hồi năm 2010.
Anh tuyên bố sẽ tiếp tục ủng hộ Quốc hội Việt Nam thông qua một loạt dự án trong đó có hội thảo về kỹ năng chất vấn tốt hơn cho đại biểu và phát triển trang web kết nối đại biểu với cử tri.
Báo cáo nhân quyền mới nhất của Anh nói họ sẽ tiếp tục hợp tác cũng như thúc ép Việt Nam cải thiện nhân quyền nhưng không có nhiều hy vọng trong vài năm tới đây.
"Trong ngắn hạn, không có dấu hiệu nào cho thấy tình hình nhân quyền ở Việt Nam sẽ cải thiện.
"Đảng [Cộng sản] vẫn giữ vững quyền kiểm soát và sẽ không nới lỏng lập trường cứng rắn đối với tự do ngôn luận và bất cứ điều gì được xem là thách thức quyền lực của họ.
"Trong năm 2012, chúng tôi sẽ tiếp tục gây sức ép để chính quyền có cách tiếp cận bao dung hơn."
Bộ Ngoại giao Anh
"Trong năm 2012, chúng tôi sẽ tiếp tục gây sức ép để chính quyền có cách tiếp cận bao dung hơn.
"Khi làm như vậy, chúng tôi sẽ tiếp tục nhấn mạnh mối liên hệ giữa sự phát triển kinh tế vĩ mô trong tương lai của Việt Nam và việc họ sẵn sàng khuyến khích tự do ngôn luận, thảo luận cởi mở, đổi mới và sáng tạo - tất cả những chất xúc tác quan trọng để phát triển một nền kinh tế công nghiệp phát triển và hiện đại."

Tiến sĩ Quân 'đã trở lại VN nhiều lần'



Ông Quân tại một diễn đàn thanh niên tại Sydney
Cơ hội thoát tội của ông Quân được nhìn nhận là 'rất thấp'
Đảng Việt Tân xác nhận thành viên của họ, ông Nguyễn Quốc Quân, đã từng trở lại Việt Nam nhiều lần kể từ năm 2008, sau khi đã bị án tù sáu tháng và bị trục xuất khỏi Việt Nam.
Hôm 27/4, ông Quân bị công an Việt Nam bắt giữ với cáo buộc có âm mưu kích động biểu tình chống chính quyền nhân dịp kỷ niệm ngày 30/4.
Trả lời BBC, đảng Việt Tân, đặt trụ sở ở bang California, nói tiến sĩ Nguyễn Quốc Quân đã "trở lại Việt Nam nhiều lần kể từ 2008 để cổ vũ thay đổi dân chủ phi bạo lực từ bên trong đất nước".
Đảng này nói sự kiên trì hoạt động "phản ánh sự dũng cảm và quyết tâm chống lại bất công" của tiến sĩ Quân.
Đã có một luồng dư luận từ người dân trong nước tỏ ra nghi ngờ về thực chất của đảng Việt Tân khi đã không ít người bị Việt Nam bắt và kết án vì là đảng viên hoặc có liên hệ với tổ chức này.
Tuy vậy, ông Hoàng Tứ Duy, phát ngôn nhân của Việt Tân, nhấn mạnh: "Mặc dù không ai muốn bị bắt, các đảng viên của chúng tôi chấp nhận rủi ro."
"Trong trường hợp tiến sĩ Quân, Việt Tân sẽ tiếp tục vận động để ông được tự do vì ông không làm gì phi pháp. Chính quyền Hà Nội đã có những cáo buộc sai lạc với tiến sĩ Quân."
Công an Việt Nam đã loan báo bắt tạm giam thời hạn bốn tháng đối với ông Nguyễn Quốc Quân để điều tra về hành vi ‘khủng bố chống chính quyền nhân dân’ theo điều 84 Bộ luật hình sự của Việt Nam.
'Khủng bố'
Công an Việt Nam cho rằng ông Quân đang có kế hoạch kích động dân chúng biểu tình chống chính quyền nhân ngày 30/4.
Để làm rõ hơn khái niệm ‘khủng bố’ trong luật hình sự Việt Nam, BBC đã trao đổi với luật sư Lê Trần Luật, người đã dành nhiều thời gian nghiên cứu về chương an ninh quốc gia trong Bộ luật hình sự.
"Trong trường hợp tiến sĩ Quân, Việt Tân sẽ tiếp tục vận động để ông được tự do vì ông không làm gì phi pháp. "
Hoàng Tứ Duy, Việt Tân
Tuy nhiên, ông Luật không thể giải thích khái niệm khủng bố theo luật pháp Việt Nam. Ông cho đó là ‘câu hỏi khó’ vì ‘khủng bố là một khái niệm Bộ luật hình sự chưa bao giờ giải thích.’
“Riêng chương an ninh quốc gia có rất nhiều khái niệm không được giải thích rõ ràng,” ông nói, “Nói chính xác, chưa bao giờ Quốc hội, Thường vụ Quốc hội, Tòa án tối cao giải thích các khái niệm trong chương này.”
Ông Luật kể lại một câu chuyện khi ông tìm hiểu về các tội danh trong chương an ninh quốc gia ông đã từng tìm đến một vị thẩm phán của Tòa án tối cao.
“Tôi hỏi rằng tại sao Quốc hội giải thích tất cả các điều luật trừ các điều luật về an ninh quốc gia,” ông kể, “Ông ấy trả lời nếu anh có đi tìm các sách giải thích về các khái niệm an ninh quốc gia thì không bao giờ có cái đó.”
“Đó là những tội danh bất khả xâm phạm chỉ có Đảng mới giải thích được,” luật sư Luật thuật lại lời vị thẩm phán, “Tòa án tối cao cũng không dám giải thích”.
Luật sư cho biết nếu ông là luật sư tranh cãi cho thân chủ bị buộc tội khủng bố thì chắc chắn ông sẽ yêu cầu Viện kiểm sát làm rõ như thế nào là khủng bố – điều mà ông cho rằng Viện kiểm sát không bao giờ giải thích được.
Ngoài ra, ông Luật tuyên bố có thêm hai lập luận để chứng minh ông Quân không phạm tội khủng bố.
Thứ nhất, chiếu theo khái niệm khủng bố thông thường thì hành động của ông Quân không phải là khủng bố vì nó ‘không đi kèm với bạo lực và đe dọa bạo lực’ mà chỉ là ‘hoạt động xã hội dân sự’ bình thường.
Ông cho rằng bằng chứng mà cơ quan điều tra đưa ra là các tài liệu về ‘hoạt động khủng bố’ trong máy tính của ông Quân cũng không thể khép ông này về tội khủng bố.
"Việt Tân là tổ chức chính danh ở nước ngoài. Chưa có bất kỳ Nhà nước nào đã tuyên bố Việt Tân là tổ chức khủng bố."
Luật sư Lê Trần Luật
“Tài liệu ở dạng trang giấy hoặc tín hiệu điện tử không đi kèm với thách thức bạo lực,” ông giải thích.
Thứ hai, theo ông Luật thì cũng ‘chưa có cơ sở nào để kết luật Việt Tân (đảng của ông Quân) là một tổ chức khủng bố.
“Việt Tân là tổ chức chính danh ở nước ngoài. Chưa có bất kỳ Nhà nước nào đã tuyên bố Việt Tân là tổ chức khủng bố,” ông nói.
“Bản thân Nhà nước Việt Nam cũng vậy. Họ chưa bao giờ liệt vào văn bản chính thức rằng Việt Tân là tổ chức khủng bố mà họ chỉ nói trên báo chí mang tính chất quy kết,” ông nói thêm.

Cơ hội rất thấp

Các đảng viên Việt Tân đã từng bị Việt Nam xét xử
Đảng Việt Tân bị chính quyền Việt Nam gọi là khủng bố dù họ tuyên bố bất bạo động
Tuy nhiên, trong một phiên tòa ở thành phố Hồ Chí Minh vào năm 2008, ông Nguyễn Quốc Quân đã bị kết tội ‘khủng bố’ vì hành động tương tự. Khi đó, ông Quân đã từ Campuchia thâm nhập về Việt Nam phát tán truyền đơn kêu gọi lật đổ chế độ.
Khi được hỏi về phiên tòa này, luật sư Luật trả lời rằng ‘họ (tòa án thành phố Hồ Chí Minh) xử cảm tính theo ý đồ chính trị’.
“Tất cả các điều luật trong chương An ninh quốc gia rất mơ hồ và được tùy tiện sử dụng như vũ khí bảo vệ chế độ,” ông nói.
Ông cũng cho rằng không thể dựa vào việc Mặt trận Quốc gia thống nhất giải phóng Việt Nam, tiền thân của Đảng Việt Tân, từng chủ trương dùng các biện pháp vũ trang để lật đổ chủ quyền để kết luận Việt Tân là khủng bố, nhất là khi đảng này đã chuyển sang phương châm ‘bất bạo động’.
Bản thân ông Luật vào năm 2009 chứng kiến việc văn phòng của ông bị tước quyền sử dụng không thời hạn giấy đăng ký hoạt động sau những lần biện hộ cho các tù nhân chính trị.
Về cơ hội của ông Quân trong phiên tòa sắp tới, ông Luật nhìn nhận là ‘rất thấp’ một khi đã bị khép tội về an ninh quốc gia.
“Về lý thuyết pháp luật ông Quân còn rất nhiều cơ hội vì cho đến khi nào tòa án kết luận ông có tội thì mới hết hy vọng,” ông nói.
“Tuy nhiên hệ thống tư pháp của Việt Nam chỉ là cánh tay bảo vệ chế độ,” ông nói thêm.

30/3/12

MYANMAR GIẢI PHÓNG CHÂU Á NHƯ THẾ NÀO


Robert D. Kaplan, Stratfor

Việc Myanmar mở rộng tự do và bình thường hóa quan hệ với thế giới bên ngoài đang diễn ra có khả năng làm ảnh hưởng sâu sắc đến địa hình chính trị ở châu Á – và tất cả cho sự tốt lành.

Về mặt địa lý, Myanmar thống trị vịnh Bengal. Đó là nơi mà các lĩnh vực ảnh hưởng của Trung Quốc và Ấn Độ phủ lên nhau. Myanmar cũng dồi dào với dầu hỏa, khí đốt tự nhiên, than đá, kẽm, đồng, gỗ, đá quý và thủy điện, cùng với một số mỏ uranium. Là phần thưởng của khu vực Ấn-Thái Bình Dương, Myanmar đã bị khóa chặt bởi chế độ độc tài trong nhiều thập kỷ, ngay cả lúc Trung Quốc tước dần dần các nguồn tài nguyên thiên nhiên. Hãy nghĩ rằng Myanmar như là một Afghanistan khác về tiềm năng để thay đổi một khu vực: mấu chốt là, mảnh ráp của địa hình chiến lược quan trọng bị tàn phá bởi chiến tranh và một chính phủ không hiệu quả, nếu được bình thường hóa, sẽ mở ra các tuyến đường thương mại cho mọi hướng.

Kể từ khi triều đại nhà Nguyên của Trung Hoa (dân tộc Mông Cổ) xâm lược Myanmar vào thế kỷ 13, Myanmar đã bị bao trùm bởi một Đại Trung Hoa, khi không có rào cản địa lý khó vượt qua hay những chướng ngại kiến trúc như Vạn Lý Trường Thành để tách hai vùng đất – mặc dù rặng Đọan Hoành Sơn chia biên giới hai nước. Đồng thời, trong lịch sử Myanmar đã từng là nhà của cộng đồng doanh nghiệp Ấn Độ – theo xã hội học là một thiểu số trung gian – đã tạo điều kiện cho Anh quốc nắm chặt Myanmar như là một phần của một Đại Ấn Độ – Anh.

Nhưng nếu tiếp tục trên con đường cải cách như mở các mối liên kết với Hoa Kỳ và các nước láng giềng, chứ không phải vẫn còn là một vùng đất có nguồn tài nguyên thiên nhiên bị Trung Quốc khai thác, Myanmar sẽ phát triển thành một trung tâm năng lượng và tài nguyên thiên nhiên theo quyền lợi của riêng của họ, thống nhất các tiểu lục địa Ấn Độ, Trung Quốc và Đông Nam Á tất cả vào một sinh thể liên tục. Và mặc dù ảnh hưởng của Trung Quốc tại Myanmar sẽ giảm bớt trong điều kiện tương đối, Trung Quốc vẫn sẽ được hưởng lợi vô cùng. Thật vậy, Côn Minh, tỉnh Vân Nam phía nam của Trung Quốc,sẽ trở thành thủ đô kinh tế của khu vực Đông Nam Á, nơi dòng sông và các tuyến đường sắt từ Myanmar, Lào và Việt Nam sẽ hội tụ.

Phần lớn hoạt động của cơ sở hạ tầng này đã được tiến hành. Tại Ramree đảo ngoài khơi bờ biển Tây Bắc Arakan của Myanmar,người Trung Quốc đang xây dựng đường ống dẫn dầu và khí thiên nhiên từ châu Phi, vùng Vịnh Ba Tư và vịnh Bengal qua trung tâm của Myanmar đến Côn Minh. Mục đích là để giảm bớt sự phụ thuộc của Trung Quốc trên eo biển Malacca, thông qua đó bốn phần năm số nhập khẩu dầu thô của đang đi ngang qua hiện nay. Cũng sẽ có tuyến đường sắt tốc độ cao dọc theo tuyến đường này vào khoảng năm 2015.

Ấn Độ cũng đang xây dựng một trạm thiết bị năng lượng tại Sittwe, phía bắc của Ramree, trên bờ biển của Myanmar, nơi sẽ có tiềm năng dẩn khí thiên nhiên ngoài khơi phía tây bắc thông qua Bangladesh đến vùng rộng lớn có số nhân khẩu loan như mực là Tây Bengal[,] một bang của Ấn Độ. Tuyến đường ống dẫn của Ấn Độ thực sự sẽ chia thành hai hướng, với một tuyến đường khác đề xuất ở phía bắc bao xung quanh Bangladesh. Hàng hóa thương mại sẽ theo tuyến đường cao tốc mới sắp được xây dựng cho Ấn Độ. Kolkata(*), Chittagong và Yangon cuối cùng rồi sẽ là một phần của một thế giới Ấn Độ Dương, hơn là những thành phố trong ba quốc gia riêng biệt,.

Thực tế nổi bật ở đây là việc giải phóng Myanmar, phần đông bắc của Ấn Độ cho đến nay có đất liền bao quanh, nằm ở phía bên kia của Bangladesh, cũng sẽ được mở ra bên ngoài. Đông Bắc Ấn Độ đã bị thiệt thòi vì vị thế địa lý xấu và kém phát triển, kết quả là nó đã trải qua khoảng hàng chục cuộc nổi dậy trong những thập kỷ gần đây. Được bảo vệ bởi đồi núi và rừng rậm, vùng đông bắc Ấn Độ bị cắt khỏi Ấn Độ cách chính xác bởi vùng Bangladesh cật lực nghèo khó ở phía tây và bởi Myanmar, về phía đông, cho đến nay là một vùng kín không phát triển. Tuy nhiên, việc mở cửa chính trị của Myanmar và phát triển kinh tế làm thay đổi địa hình chính trị thực tế này, bởi vì cả hai miền đông bắc Ấn Ðộ và Bangladesh sẽ được hưởng lợi từ đổi mới chính trị và kinh tế của Myanmar.

Với việc đói nghèo được suy giảm phần nào trong tất cả các khu vực này, áp lực trên Kolkata(*) và Tây Bengal sẽ được giảm nhẹ trong việc hấp thụ những người tị nạn kinh tế. Điều này tăng cường vô hạn cho Ấn Độ, nơi có đất giáp với các quốc gia nửa mùa trong tiểu lục địa (Pakistan, Nepalvà Bangladesh) đã làm suy yếu khả năng của họ để trù họach quyền lực chính trị và quân sự ra ngoài vào châu Á và Trung Đông. Nói rộng hơn, một Myanmar tự do hóa thu kéo Ấn Độ sâu hơn vào châu Á,để Ấn Độ có thể cân bằng cách hiệu quả đối với Trung Quốc.

Nhưng trong khi tương lai vẫy gọi với những cơ hội, hiện tại vẫn còn chưa đảm bảo. Việc chuyển đổi chính trị ở Myanmar đang chỉ bắt đầu,và nhiều thứ vẫn có thể đi sai. Vấn đề là, giống như tại Nam Tư và Iraq, địa phương tính và dân tộc tính làm chia rẻ.

Myanmar là một vương quốc rộng lớn được cấu tạo xung quanh trung tâm của thung lũng sông Irrawaddy. Ngôn từ Miến tộc dành cho thung lũng này là Myanmar, do đó cũng là tên chính thức của đất nước. Nhưng 1/3 dân số không phải là dân tộc Miến Điện, ngay cả những khu vực thuộc dân tộc thiểu số nằm rải rác ở các vùng biên giới tính ra là bảy trong số 14 bang của Myanmar. Những vùng đồi núi quanh thung lũng Irrawaddy có dân cư của tộc Chin, Kachin, Shan, Karen và Karenni, những người này cũng có quân đội riêng của họ và các lực lượng không chính quy, đã từng chiến đấu với quân đội quốc gia mà người Miến kiểm soát kể từ thời kỳ đầu của Chiến tranh Lạnh.

Tệ hơn nữa, những khu vực đồi núi của các sắc tộc thiểu số đông dân cư thì lại nội xẻ. Ví dụ, khu vực Shan cũng là quê hương của người Was, Lahus, Paos, Kayans và dân các bộ tộc khác. Tất cả các nhóm này là các sản phẩm của lịch sử di cư từ Tây Tạng, Trung Quốc, Ấn Độ, Bangladesh, Thái Lan và Cambodia, như thế người Chin ở miền tây Myanmar hầu như không có gì chung với người Karen ở miền đông Myanmar. Cũng không có một cộng đồng ngôn ngữ và văn hóa giữa các tộc Shans và tộc người Miến Điện, ngoại trừ Phật giáo của họ. Cũng như Arakanese, người thừa kế một nền văn minh vùng ven biển chịu ảnh hưởng của Hindu Bengal, họ cảm thấy đặc biệt bị ngắt kết nối từ phần còn lại của Myanmar và so sánh hoàn cảnh của họ với những dân tộc thiểu số bị tước quyền công dân ở Trung Đông và châu Phi.

Nói cách khác, chỉ đơn giản tổ chức các cuộc bầu cử thì không đủ nếu tất cả các cuộc bầu cử mang lại sức mạnh dân tộc Miến Điện mà không thỏa hiệp với các dân tộc thiểu số. Quân đội lên nắm quyền ở Myanmar vào năm 1962 để kiểm soát các vùng biên giới dân tộc thiểu số đông dân cư xung quanh thung lũng Irrawaddy.Quân đội đã quản lý cho một nửa thế kỷ. Myanmar có vài tổ chức hoạt động mà không phải là quân sự chiếm ưu thế. Một hệ thống với quyền lực hào phóng trao cho các dân tộc thiểu số phải được xây dựng từ đầu, hội nhập hòa bình các dân tộc thiểu số bất kham đòi hỏi phải tổ chức sôi động của liên bang.

Myanmar, đó là sự thật, trở nên ít áp lực và cởi mở hơn với thế giới bên ngoài. Nhưng bên trong và chính nó không làm nên một nhà nước thể chế hoá cách khả thi. Tóm lại, để Myanmar thành công, ngay cả trong việc kiểm soát dân thường, quân đội sẽ phải đóng một vai trò quan trọng trong nhiều năm tới, bởi vì nó chủ yếu là những cán bộ biết làm thế nào để điều động.

Nhưng với nguồn tài nguyên thiên nhiên bao la của họ và dân số khá lớn 48 triệu, nếu Myanmar có thể xây dựng các tổ chức xuyên-sắc tộc trong những thập kỷ tới, nó có thể tiến gần thành một sức mạnh hạng trung với quyền lợi của riêng họ – một cái gì đó mà không nhất thiết phải gây tổn hại cho lợi ích của Ấn Độ và Trung Quốc, và, bằng cách này, sẽ mở ra thương mại trên toàn châu Á và thế giới Ấn Độ Dương.

(*) Xưa gọi là Calcutta

AI XÂY “CHỦ NGHĨA TƯ BẢN MAN RỢ” Ở VN?



Lý luận gia Marxist và nhà nghiên cứu chính trị về đảng Cộng sản Việt Nam từ trong nước, ông Lữ Phương cho rằng Đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay không hề “liên quan” gì tới Chủ nghĩa Marx, mà chỉ đang “lợi dụng” chủ thuyết này trong việc xây dựng một thứ “chủ nghĩa tư bản man rợ, rừng rú.”
Trao đổi với bbcvietnamese.com hôm thứ Bảy, 26/02/2012, trong chuyên đề về trí thức, Đảng Cộng sản và phản biện xã hội, nhà nghiên cứu độc lập này khẳng định chủ nghĩa Marx “đích thực” không có quan hệ gì đến thực tiễn Việt Nam trong suốt chặng đường lịch sử nhiều chục năm qua và hiện nay.
Ông nói: “Tôi thấy, Chủ nghĩa Marx chẳng dính dấp gì đến thực tại Việt Nam cả. Thứ nhất, những người nhân danh chủ nghĩa Marx để họ quản lý, lãnh đạo xã hội, họ cho rằng ‘tiến lên chủ nghĩa xã hội’, nói một cách văn vẻ, thì họ ngộ nhận, họ hiểu lầm, họ không hiểu gì cả.
“Còn nói trắng ra, họ lợi dụng, họ bóp méo hoàn toàn chủ nghĩa Marx, không dính dấp gì ở đây, nó là một chủ nghĩa Lênin, Stalin hóa, và nó là của Mao Trạch Đông. Cho nên những người nhân danh cái này để gọi là lãnh đạo Việt Nam, thì hoàn toàn không có cơ sở thực tế.
“Còn những người nào mà qua thực tế lãnh đạo nhân danh chủ nghĩa Marx này mà phủ định Marx, phê phán một cách vội vàng cũng không đúng luôn. Ý của tôi, chủ nghĩa Marx không dính dấp gì đến xã hội Việt Nam, cho nên họ không thể nhân danh chuyện này để đưa đất nước đến tương lai cả.”
Nhà nghiên cứu nhấn mạnh những ai “mượn” chủ nghĩa Marx “chân chính” như lâu nay vẫn làm ở Việt Nam để giành quyền lãnh đạo đất nước chỉ là “ngộ nhận hoặc lừa dối, huyễn hoặc” mà thôi.
‘Độc tài hay dân chủ
Theo Lữ Phương vấn đề ở Việt Nam hiện nay là không phải là theo chủ nghĩa Marx đích thực hay không đích thức mà là “vấn đề độc tài hay không độc tài”, vấn đề “phát triển hay không phát triển”, vấn đề “độc tài hay dân chủ.”
Nhà nghiên cứu cho rằng hoàn toàn có thể sử dụng các phạm trù, khái niệm, lăng kính của chính chủ nghĩa “Marx đích thực” để phóng chiếu và soi vào thực tế của xã hội VN, nhận diện “mặt thật” của tầng lớp thống trị, nhân dân bị trị hiện nay, qua đó nhận diện rõ được bản chất của “Đảng Cộng sản” cầm quyền mà vốn lâu nay theo ông vẫn “mượn” chủ nghĩa Marx để biện minh cho quyền lực độc tôn, thống đoạt từ tay nhân dân.
“Dùng chính khái niệm của Marx, tức là một phóng chiếu lộn ngược, thì tức là anh nhân danh những điều thế này, thế khác, nhưng trong thực tế, nó làm ngược hoàn toàn… Thí dụ như Marx nói xã hội công dân sẽ dần dần, từ từ nuốt chửng cái nhà nước thì bây giờ đây, nhà nước này lại trở thành một thứ nhà nước tuyệt đối, nhà nước vĩnh viễn.
“Thí dụ như giai cấp công nhân lãnh đạo thì bây giờ là giai cấp bị bần cùng hóa và người ta đang phải đấu tranh chống lại chủ nghĩa tư bản man rợ hiện giờ. Nông dân cũng vậy, bây giờ là cướp đất, cướp nhà của người ta. Tức là một cái phóng chiếu lộn ngược lại hoàn toàn.”
Ở phần cuối của cuộc trao đổi với Quốc Phương của BBC, ông Lữ Phương khẳng định vấn đề của Việt Nam hiện nay là “chống chủ nghĩa tư bản man rợ” để xây dựng một “chủ nghĩa tư bản văn minh.”
Trên con đường này, ông khuyến nghị tầng lớp trí thức Việt Nam, ở trong hay ngoài nước, dù trong đảng cộng sản, hay không, cần phải “đoàn kết” với nhau, tránh “chia rẽ, bất hòa,” tỉnh táo chung tay xây dựng đất nước vì tương lai và công cuộc “dân chủ” của dân tộc.
Lữ Phương cảnh báo: “Vấn đề dân chủ không phải là cuộc chiến tranh. Tôi có kinh nghiệm trải qua chiến tranh. Chiến tranh nói thế nào đi nữa, thì nó cũng có thời gian chấm dứt. Nhưng cuộc dân chủ có hàng loạt những vấn đề.
“Ví dụ cái đảng này là một yếu tố thôi, nhưng còn dân trí, còn các tầng lớp trí thức, các tầng lớp khác, hàng loạt vấn đề khác nhau. Chứ không phải có những nơi làm một cuộc đảo chánh xong rồi, chẳng hạn chúng ta tổ chức được đa đảng, bầu cử đâu vào đó rồi, nhưng xã hội vẫn dẫm chân tại chỗ với tất cả những tệ nạn, những khuyết tật, bệnh trầm kha của một xã hội chậm tiến.”
Để giải quyết vấn đề, lý luận gia cho rằng “mấu chốt” của Việt Nam hiện nay và tương lai vẫn phải là một “xã hội dân sự”, một “xã hội công dân” trong quan hệ đối diện nhà nước, với các công dân có trách nhiệm, có ý thức, có năng lực, không bị “huyễn hoặc,” là những người sẽ giúp tìm lời giải đáp đưa đất nước, dân tộc thực sự đạt được dân chủ, tiến bộ đích thực.

TIẾN TRÌNH TỰ DO HÓA CỦA MIANMA SẼ TÁC ĐỘNG ĐẾN TOÀN KHU VỰC CHÂU Á

TTXVN (Niu Yóoc 23/3), trích từ basamnews


Mạng phân tích thông tin tình báo chiến lược Stratfor của Mỹ, ngày 21/3, đăng bài của Robert D.Kaplan cho rằng tiến trình tự do hóa và bình thường hóa quan hệ với thế giới bên ngoài của Mianma hiện nay có thể sẽ tác động sâu sắc đến tình hình địa chính trị tại châu Á.

Về mặt địa lý, Mianma thống trị vịnh Bengal. Đó là nơi phạm vi ảnh hưởng của Trung Quốc và Ấn Độ chồng chéo lên nhau. Mianma cũng có rất nhiều dầu mỏ, khí đốt, than, kẽm, đồng, đá quý, gỗ, thủy điện cũng như urani. Là quốc gia nổi bật của khu vực Ấn Độ – Thái Bình Dương, Mianma đã bị hạn chế bởi chế độ chuyên quyền trong nhiều thập kỷ, ngay cả khi Trung Quốc đã lấy dần các nguồn tài nguyên của nước này. Mianma như một Ápganixtan khác về tiềm năng làm thay đổi một khu vực. Đây là miếng ghép quan trọng chiến lược trong một câu đố nhưng bị tàn phá bởi chiến tranh và một chính phủ không hiệu quả mà nếu chỉ cần bình thường hóa sẽ giúp mở ra các con đường thương mại đi tất cả các hướng.



Từ thời nhà Nguyên của Trung Quốc xâm lược Mianma trong thế kỷ 13, Mianma đã núp dưới cái bóng của Đại Trung Hoa, không có rào cản địa lý hay những kiến trúc không thể vượt qua như Vạn Lý Trường thành để chia tách hai quốc gia này – dù dãy núi Hoành Đoạn dọc biên giới hai nước. Đồng thời, Mianma có lịch sử là nơi cư trú của cộng đồng kinh doanh Ẩn Độ, một cộng đồng trung gian thiểu số về mặt xã hội, nhưng giúp Anh nắm Mianma như là một phần của Đại Ấn Độ thuộc Anh.

Tuy nhiên, nếu Mianma tiếp tục con đường cải cách của mình bằng việc mở những kết nối với Mỹ và các nước láng giềng, thay vì vẫn là một vùng đất đầy nguồn tài nguyên bị Trung Quốc khai thác, thì nước này sẽ phát triển thành một trung tâm năng lượng và tài nguyên, quy tụ được tiểu lục địa Ấn Độ, Trung Quốc và Đông Nam Á vào một quần thể cơ bản, linh động. Và mặc dù ảnh hưởng của Trung Quốc tại Mianma sẽ giảm đi một cách tương đối, nhưng Trung Quốc sẽ vẫn vô cùng có lợi. Thực vậy, Côn Minh thuộc tỉnh Vân Nam ở phía Nam Trung Quốc có thể trở thành thủ đô kinh tế của Đông Nam Á, nơi các tuyến đường sông và đường sắt từ Mianma, Lào và Việt Nam hội tụ.

Đa số các hoạt động phát triển cơ sở hạ tầng này đang được thực hiện. Tại đảo Ramree, ngoài khơi bờ biển Arakan phía tây bắc Mianma, Trung Quốc đang xây dựng đường ống để vận chuyển dầu mỏ và khí đốt từ châu Phi, vịnh Ba Tư và vịnh Bengal qua trung tâm Mianma đến Côn Minh. Mục đích là giảm sự phụ thuộc vào eo biển Malacca, nơi hiện tại 4/5 lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc đi qua. Cũng sẽ có một tuyến đường sắt cao tốc chạy dọc theo tuyến đường này vào năm 2015.

Ấn Độ cũng đang xây dựng một cảng năng lượng trên bờ biển của Mianma tại Sittwe, phía Bắc Ramree, để có thể vận chuyển khí đốt ngoài khơi lên phía tây bắc, thông qua Bănglađét đến khu vực rộng lớn đông dân là bang Tây Bengal của Ấn Độ. Các hàng hóa thương mại cũng sẽ đi theo tuyến đường cao tốc mới được xây dựng đến Ấn Độ. Kolkata, Chittagong và Yangon sẽ không còn là thành phố riêng rẽ tại 3 quốc gia mà cuối cùng sẽ là một phần của thế giới Ấn Độ Dương.

Thực tế nổi bật ở đây là bằng việc giải phóng Mianma, vùng đất ở phía Đông Bắc Ấn Độ, kẹt trong lục địa và phía bên kia Bănglađét, sẽ được mở cửa ra với thế giới bên ngoài. Vùng Đông Bắc Ấn Độ có điều kiện địa lý xấu và kém phát triển và do đó đã chứng kiến nhiều cuộc nổi dậy trong những thập kỷ gần đây. Khu vực rừng núi Đông Bắc Ấn Độ bị chia cắt với khu vực chính của Ấn Độ bởi nước Bănglađét vô cùng nghèo đói ở phía tây và Mianma, một quốc gia cho đến nay vẫn khép kín va kém phát triển, ở phía đông. Tuy nhiên, sự mở cửa về chính trị và phát triển về kinh tế của Mianma sẽ làm thay đổi thực tế địa lý này vì cả vùng Đông Bắc Ấn Độ và Bănglađét sẽ hưởng lợi từ sự đổi mới chính trị và kinh tế của Mianma.

Với việc đói nghèo giảm đi phần nào tại tất cả các khu vực, áp lực đối với Kolkata và Tây Bengal trong việc phải tiếp nhận những người tị nạn kinh tế sẽ giảm đi. Điều này sẽ ngay lập tức tăng cường sức mạnh cho Ấn Độ. Việc có biên giới trên bộ với những quốc gia bán bất ổn trong tiểu lục địa (Pakixtan, Nêpan và Bănglađét) đã hạn chế khả năng phát huy sức mạnh chính trị và quân sự ra châu Á và Trung Đông của Ấn Độ. Nói rộng lớn hơn, một Mianma tự do sẽ kéo Ấn Độ vào châu Á sâu hơn, do đó Ấn Độ có thể cân bằng hơn trong việc chống lại Trung Quốc.

Tuy nhiên, trong khi tương lai vẫy gọi nhiều cơ hội, thì hiện tại vẫn chưa được bảo đảm. Sự chuyển đổi chính trị ở Mianma mới chỉ bắt đầu và vấn có nhiều khả năng đi sai đường, vấn đề khó khăn, cũng giống như tại Nam Tư và Irắc, đó là sự chia rẽ khu vực và sắc tộc.

Mianma là một vương quốc lớn được tổ chức xung quanh thung lũng trung tâm sông Irrawaddy. Tên của thung lũng này trong tiếng của bộ tộc Miến Điện là Mianma, do đó cũng là tên chính thức của quốc gia này. Tuy nhiên, khoảng 1/3 dân sô Mianma không phải là người dân tộc Miến Điện. Khu vực biên giới của người thiểu số chiếm tới 7 trên tổng số 14 bang của Mianma. Các khu vực đồi núi xung quanh thung lũng Irrawaddy là nơi cư trú của người Chin, Kachin, Shan, Karen và Karenni – những dân tộc có lực lượng quân đội và quân không chính quy riêng của mình. Những lực lượng vũ trang này đã đánh nhau với lực lượng quân đội quốc gia do người Miến Điện kiếm soát từ giai đoạn đầu của Chiến tranh Lạnh.

Tệ hơn, các khu vực đồi núi của người dân tộc thiểu số này cũng bị chia rẽ về mặt sắc tộc ngay từ bên trong. Ví dụ như khu vực của người Shan cũng là nơi trú ngụ của người Wa, Lahu, Pao, Kayan và các bộ tộc khác. Tất cả các nhóm này đều là sản phẩm của lịch sử di dân từ Tây Tạng, Trung Quốc, Ấn Độ, Bănglađét, Thái Lan và Campuchia, cho nên người Chin ở miền Tây Mianma gần như chẳng có gì chung với người Karen ở miền Đông Mianma. Cũng không có điểm gì chung về ngôn ngữ và văn hóa giữa người Shan và người Miến Điện, ngoài việc tôn giáo của họ là đạo Phật, về phần người Arakan, bộ tộc kế thừa nền văn minh ven biển quốc tế bị chi phối bởi người Bengal theo đạo Hindu, họ cảm thấy đặc biệt bị chia tách với phần còn lại của Mianma và so sánh tình cảnh khó khăn của họ với những bộ tộc bị tước quyền công dân ở Trung Đông và châu Phi.

Nói cách khác, chỉ đơn giản tổ chức bầu cử là không đủ nếu cuộc bầu cử lại đưa người dân tộc Miến Điện, những người không thỏa hiệp với các dân tộc thiểu số, lên nắm quyền. Quân đội lên nắm quyền tại Mianma vào năm 1962 để kiểm soát các vùng đất biên giới của người thiểu số xung quanh thung lũng Irrawaddy. Quân đội đã nắm quyền nửa thế kỷ. Mianma có rất ít cơ quan hoạt động mà không bị quân đội thống trị. Một hệ thống với nhiều quyền lực được trao cho các dân tộc thiểu số phải được xây dựng từ đâu. Tập hợp hòa bình các dân tộc thiểu số đòi hỏi phải có các cơ quan liên bang vững mạnh.

Đúng là Mianma đang trở nên ít hà khắc hơn và mở cửa với thế giới bên ngoài hơn. Tuy nhiên, điều đó thực chất không tạo ra một nhà nước được thể chế hóa và có thể đứng vững. Tóm lại, đối với Mianma, để thành công, thậm chí với việc những người dân sự nắm quyền, lực lượng quân đội sẽ vẫn phải đảm nhận một vai trò quan trọng trong những năm tới vì các quan chức quân đội mới là người biết cách điều hành các công việc.

Nhưng với nguồn tài nguyên thiên nhiên bao la và dân số khá lớn lên đến 48 triệu người, nếu Mianma có thể xây dựng các tổ chức bao gồm tất cả các sắc tộc trong những thập kỷ tới, nước này cỏ thể tự mình tiến gần đến việc là một cường quốc trung bình – một điều không nhất thiết gây tổn hại đến các lợi ích của Ấn Độ và Trung Quốc, nhưng lại có thể giải phóng thương mại cho toàn châu Á và thế giới Ấn Độ Dương./.