23/7/10

Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền

Nguyên văn Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, đã được Ðại Hội
Ðồng Liên Hiệp Quốc thông qua và công bố vào ngày 10 tháng 12 năm 1948.

Xét rằng: Sự thừa nhận nhân cách của tất cả con người trong đại gia đình nhân loại và những quyền bình đẳng không thể tước đoạt của họ là nền tảng của tự do, công lý và hòa bình trên thế giới.
Xét rằng: Hành vi xem thường và chà đạp nhân quyền đã dẫn đến những hành động man rợ, xúc phạm đến lương tâm nhân loại. Sự kêu gọi thiết lập một thế giới trong đó tất cả mọi người phải được hưởng quyền tự do ngôn luận, tự do tín ngưỡng, quyền được giải thoát khỏi sự sợ hãi và nghèo khó, phải được tuyên xưng như là ước vọng cao nhất của con người.
Xét rằng: Nhân Quyền cần phải được triệt để bảo vệ bằng luật pháp, để con người không bị bắt buộc phải sử dụng biện pháp cuối cùng là vùng dậy chống lại độc tài và áp bức.
Xét rằng: Mối quan hệ hữu nghị giữa các quốc gia cần được khuyến khích và mở rộng.
Xét rằng: Trong Hiến Chương, các dân tộc của cộng đồng Liên Hiệp Quốc đã lại một lần nữa xác định niềm tin vào những quyền căn bản của con người, vào nhân phẩm và giá trị nhân vị, vào quyền bình đẳng nam nữ và cũng đã quyết định cổ vũ cho các tiến bộ xã hội và cải tiến mức nhân sinh trong bối cảnh ngày càng tự do hơn.
Xét rằng: Các quốc gia hội viên đã cam kết hợp tác với Liên Hiệp Quốc, nhằm cổ vũ việc tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do căn bản.
Xét rằng: Một khuôn mẫu chung về nhân quyền và tự do là điều tối quan trọng để có thể thực hiện đầy đủ sự cam kết trên.
Do đó, Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc long trọng công bố Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền này như là một khuôn mẫu chung cần đạt tới của mọi dân tộc và quốc gia, nhằm giúp cho mọi cá nhân và thành phần của xã hội luôn luôn theo sát tinh thần của Bản Tuyên Ngôn, dùng sự truyền đạt và giáo dục, để nỗ lực phát huy sự tôn trọng các quyền tự do này.
Mặt khác, bằng những phương thức tiến bộ trong phạm vi quốc gia cũng như quốc tế, phải bảo đảm sự thừa nhận và tuân hành Bản Tuyên Ngôn một cách có hiệu lực, không những giữa các dân tộc của các nước hội viên với nhau, nhưng còn giữa những dân tộc sống trên các phần đất thuộc thẩm quyền họ cai quản.

Ðiều 1: Mọi người sinh ra đều được tự do và bình đẳng về nhân phẩm, cũng như quyền lợi. Mọi người đều được phú bẩm về lý trí và lương tâm. Sự đối xử giữa con người với nhau phải được trên tinh thần bác ái.
Ðiều 2: Mọi người đều được hưởng tất cả những quyền và tự do công bố trong Bản Tuyên Ngôn này và không có một sự phân biệt nào, như chủng tộc, màu da, phái tính, ngôn ngữ, tôn giáo, quan điểm chính trị hay tất cả quan điểm khác, quốc tịch hay nguồn gốc xã hội, tài sản, nơi sinh, hay tất cả những hoàn cảnh khác. Hơn nữa, cũng không được có sự phân biệt nào đối với con người sống trên một quốc gia hay trên một lãnh thổ, căn cứ trên cơ chế chính trị, nền tảng luật pháp hay quy chế quốc tế của quốc gia hay lãnh thổ đó. Cho dù quốc gia hay lãnh thổ này độc lập hay dưới sự bảo hộ, không được tự trị hay ở trong tình trạng bị hạn chế về chủ quyền.
Ðiều 3: Mọi người đều có quyền sống, quyền tự do và an ninh thân thể.
Ðiều 4: Không ai bị cưỡng bức làm nô lệ hay tôi đòi. Chế độ nô lệ và buôn bán nô lệ dưới mọi hình thức đều bị nghiêm cấm.
Ðiều 5: Không một người nào phải chịu cực hình, tra tấn, hay bất kỳ hình thức đối xử, hoặc trừng phạt bất nhân, hay có tính cách lăng nhục.
Ðiều 6: Ở bất cứ nơi nào, mỗi người đều có quyền được công nhận tư cách của mình trước pháp luật.
Ðiều 7: Tất cả mọi người đều bình đẳng trước pháp luật, và phải được bảo vệ một cách bình đẳng, không kỳ thị phân biệt. Tất cả đều được quyền bảo vệ ngang nhau, chống lại mọi kỳ thị vi phạm Bản Tuyên Ngôn này, cũng như chống lại mọi khiêu khích dẫn đến kỳ thị như vậy.
Ðiều 8: Mọi người đều có quyền được kháng tố trước các cơ quan tư pháp quốc gia có thẩm quyền về các hành vi vi phạm các quyền căn bản, do Hiến Pháp và Luật Pháp quy định.
Ðiều 9: Không một ai bị bắt bớ, cầm tù hay lưu đày một cách độc đoán.
Ðiều 10: Mọi người đều có ngang nhau quyền được phân xử công khai và công bằng, trước một tòa án độc lập và vô tư, để được phán quyết về các quyền lợi và nhiệm vụ của mình, hay về những tội phạm mà mình bị cáo buộc.
Ðiều 11:
(1) Khi truy tố trước pháp luật, mọi người được xem là vô tội, cho đến khi pháp luật chứng minh là có tội, trong một phiên tòa công khai và tòa án này phải cung ứng tất cả mọi bảo đảm cần thiết cho quyền biện hộ của đương sự.
(2) Không ai có thể bị kết án khi có những hành động hay sơ suất xảy ra vào lúc mà luật pháp của quốc gia hay quốc tế không qui định đó là một hành vi phạm pháp. Tương tự như vậy, không được áp đặt một hình phạt nào nặng hơn hình phạt được ấn định vào lúc hành vi phạm pháp xảy ra.

Ðiều 12: Không một ai bị xâm phạm một cách độc đoán về đời sống riêng tư, gia đình, nhà ở, hay thư tín, cũng như bị xúc phạm danh dự hay tiếng tăm của mình. Mọi người đều có quyền được luật pháp bảo vệ, trước những xâm phạm và xúc phạm như vậy.
Ðiều 13:
(1) Mọi người có quyền tự do di chuyển và cư trú, trong phạm vi biên giới của quốc gia.
(2) Mọi người đều có quyền rời bỏ lãnh thổ bất kỳ nước nào, kể cả nước của mình, và quyền trở về xứ sở.

Ðiều 14:
(1) Trước sự ngược đãi, mọi người đều có quyền tị nạn và tìm sự dung thân tại các quốc gia khác.
(2) Quyền này không được kể đến, trong trường hợp bị truy nã thật sự vì các tội phạm ngoài lý do chính trị, hay do những hành vi trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.

Ðiều 15:
(1) Mọi người đều có quyền có quốc tịch.
(2) Không một ai bị tước bỏ quốc tịch, hay bị từ chối quyền thay đổi quốc tịch, một cách độc đoán.

Ðiều 16:
(1) Nam và nữ trong tuổi trưởng thành có quyền kết hôn và lập gia đình, mà không bị hạn chế về lý do chủng tộc, quốc tịch hay tôn giáo. Nam nữ đều có quyền bình đẳng lúc kết hôn, trong đời sống vợ chồng và lúc ly hôn.
(2) Hôn nhân chỉ có thể tiến hành khi cả hai vợ chồng tương lai đều được tự do quyết định và đồng ý thật sự.
(3) Gia đình phải được xem là một đơn vị tự nhiên và căn bản của xã hội, và được quyền bảo vệ của xã hội và quốc gia.

Ðiều 17:
(1) Mọi người đều có quyền sở hữu tài sản cá nhân cũng như tập thể.
(2) Không ai có thể bị tước đoạt tài sản của mình một cách độc đoán.

Ðiều 18: Mọi người đều có quyền về tự do tư tưởng, nhận thức và tôn giáo. Quyền này bao gồm cả quyền tự do thay đổi tôn giáo hay tín ngưỡng, cũng như quyền tự do biểu lộ tôn giáo hay tín ngưỡng của mình, với tư cách cá nhân hay tập thể, ở nơi công cộng hay trong chỗ tư nhân, bằng sự truyền dạy, thực hành, thờ phượng và áp dụng các nghi thức đạo giáo.
Ðiều 19: Mọi người đều có quyền tự do tư duy và ngôn luận. Quyền này bao gồm quyền không bị gây khó khăn vì quan điểm của mình và quyền được tìm kiếm, thu nhận và quảng bá tin tức và ý kiến qua mọi phương tiện truyền thông và qua mọi biên giới.
Ðiều 20:
(1) Mọi người đều có quyền tự do hội họp và lập hội, một cách hòa bình.
(2) Không một ai có thể bị cưỡng bách gia nhập vào một đoàn thể.

Ðiều 21:
(1) Mọi người đều có quyền tham gia vào việc điều hành xứ sở của mình, một cách trực tiếp hay qua các đại biểu được tuyển chọn một cách hoàn toàn tự do.
(2) Mọi người đều có ngang nhau quyền nhận lãnh những trách nhiệm chung của quốc gia của họ.
(3) Ý muốn của nhân dân phải là nền tảng của quyền lực chính quyền. Ý muốn này phải được thể hiện qua các cuộc bầu cử định kỳ và nghiêm chỉnh, bằng phiếu kín, qua phương thức phổ thông và bình đẳng đầu phiếu, hay các phương thức tương đương bảo đảm tự do bầu cử.

Ðiều 22: Vì là thành viên của xã hội, mỗi người đều có quyền an ninh xã hội, qua các cố gắng của quốc gia và hợp tác quốc tế, dựa theo phương cách tổ chức và tài nguyên của mỗi nước. Quyền này được đặt trên căn bản của sự thụ hưởng những quyền về kinh tế, xã hội và văn hóa, cần thiết cho nhân phẩm và sự phát triển tự do của mỗi cá nhân.
Ðiều 23:
(1) Mọi người đều có quyền làm việc, quyền tự do chọn việc làm, quyền được hưởng các điều kiện làm việc chính đáng và thuận lợi đối với công việc, và quyền được bảo vệ chống thất nghiệp.
(2) Mọi người, không vì lý do kỳ thị nào, đều có quyền được hưởng lương bổng như nhau, nếu cùng làm một công việc như nhau.
(3) Mọi người làm việc đều được quyền hưởng thù lao một cách công bằng và thích hợp, khả dĩ bảo đảm cho bản thân và gia đình mình một cuộc sống xứng đáng với nhân phẩm, cũng như được trợ giúp nếu cần, qua các phương thức bảo vệ xã hội khác.
(4) Mọi người đều có quyền thành lập và tham gia vào các nghiệp đoàn, để bảo vệ quyền lợi của mình.

Ðiều 24: Mọi người đều có quyền nghỉ ngơi và giải trí, nhất là sự giới hạn số giờ làm việc một cách hợp lý, và các ngày nghỉ định kỳ có trả lương.
Ðiều 25:
(1) Mọi người đều có quyền được hưởng một mức sống phù hợp với sức khỏe và sự no ấm cho bản thân và gia đình bao gồm: thực phẩm, quần áo, nhà ở, y tế và các dịch vụ xã hội cần thiết, quyền an sinh trong lúc thất nghiệp, đau ốm, tình trạng bất khiển dụng, góa bụa, tuổi già hay các tình huống thiếu thốn khác do các hoàn cảnh ngoài khả năng kiểm soát của mình.
(2) Sinh sản và trẻ con có quyền được chăm sóc và trợ giúp đặcbiệt. Tất cả mọi trẻ con, sinh có hôn thú hay không, đều được xã hội bảo vệ một cách bình đẳng như nhau.

Ðiều 26:
(1) Mọi người đều có quyền được giáo dục. Giáo dục phải được miễn phí, ít nhất là trong trường hợp cưỡng bách giáo dục ở bậc tiểu học. Giáo dục kỹ thuật và chuyên nghiệp phải được mở rộng và giáo dục đại học phải được mở rộng bình đẳng cho mọi người, trên căn bản tài năng xứng đáng.
(2) Giáo dục phải được điều hướng để phát triển đầy đủ nhân cách, và củng cố sự tôn trọng nhân quyền và các quyền tự do căn bản. Giáo dục phải nhằm cổ vũ sự cảm thông, lòng khoan dung, và tình hữu nghị giữa mọi quốc gia, mọi nhóm chủng tộc hoặc tôn giáo, và hỗ trợ việc phát triển các sinh hoạt của Liên Hiệp Quốc nhằm duy trì hòa bình.
(3) Cha mẹ có quyền ưu tiên chọn lựa phương cách giáo dục dành cho con cái mình.

Ðiều 27:
(1) Mọi người đều có quyền tự do tham gia sinh hoạt văn hóa cộng đồng, thưởng thức các bộ môn nghệ thuật, và cùng chia xẻ các tiến bộ khoa học cũng như các lợi ích của khoa học.
(2) Mọi người đều có quyền được bảo vệ về tác quyền, trên bình diện tinh thần cũng như quyền lợi vật chất, đối với các tác phẩm khoa học, văn chương, hay nghệ thuật.

Ðiều 28: Mọi người đều có quyền đòi hỏi được sống trong một trật tự xã hội và trật tự quốc tế, trong đó các quyền và các tự do được đề cập trong Bản Tuyên Ngôn này có thể được thể hiện đầy đủ.
Ðiều 29:
(1) Mọi người đều có nhiệm vụ đối với cộng đồng nào mà chỉ trong đó mới thực hiện được việc phát triển toàn vẹn và tự do nhân cách của mình.
(2) Trong việc hành xử nhân quyền và thụ hưởng tự do, mọi người chỉ phải chịu những hạn chế do luật định - và những hạn chế này chỉ nhằm mục tiêu bảo đảm sự thừa nhận và tôn trọng nhân quyền, và quyền tự do của những người khác, cũng như nhằm thỏa mãn những đòi hỏi chính đáng về luân lý, trật tự công cộng, và nền an sinh chung trong một xã hội dân chủ.
(3) Trong bất cứ trường hợp nào, nhân quyền và những quyền tự do này cũng không được hành xử trái với những mục tiêu và nguyên tắc của Liên Hiệp Quốc.
Ðiều 30: Không một điều nào trong Bản Tuyên Ngôn này cho phép một nước, một nhóm hay một cá nhân nào được quyền viện dẫn bất cứ lý do gì để có những việc làm hay hành động nhằm hủy diệt nhân quyền và tự do được thừa nhận trong bản Tuyên Ngôn này.

Liên Hiệp Quốc, ngày 10 tháng 12 năm 1948

Tấm biển về một “khu vực quân sự”

clip_image002
http://boxitvn.blogspot.com/2010/07/tam-bien-ve-mot-khu-vuc-quan-su.html
Sáu Nghệ
Lợi dụng đến cả danh nghĩa của một tổ chức được coi là thiêng liêng nhất ở nước ta là Quân đội nhân dân Việt Nam để cắm biển chia chác đất công hoặc đất cướp được của dân thì e rằng thực chất “bộ máy” đã đến một tình trạng rệu rã lắm rồi. Mong những người có lương tâm và trách nhiệm trong quân đội chấn chỉnh ngay việc này.
Bauxite Việt Nam
Một người dân ở thành phố Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long, vừa gửi cho tôi một tấm ảnh và tôi xin gửi tới trang Bauxite Việt Nam. Tấm ảnh không có gì đặc biệt, vì trên đất nước Việt Nam được gọi là hòa bình thống nhất đã 35 năm nhưng còn gặp những chuyện như trong ảnh ở nhan nhản khắp nơi, như trên một đất nước chưa hòa bình thống nhất hoặc còn bị chiếm đóng. Tấm ảnh chụp một tấm bảng cắm ở đám đất hoang không lớn, giữa những căn nhà cũ và mới. Nội dung tấm bảng như sau: “Khu vực quân sự: Cấm quay phim, chụp ảnh, đậu, đỗ, quay đầu xe”.
Tấm ảnh chẳng đáng chú ý nếu người gửi ảnh không gửi kèm những lời chú thích. Hóa ra, nơi này vốn là khu vực tập luyện của Thành đội Vĩnh Long, bên đường Trần Phú, phường 4, thành phố Vĩnh Long, tỉnh Vĩnh Long. Cách nay không lâu, mảnh đất được quy hoạch tính dời chợ Cua vào đó để giải tỏa nút giao thông đầu cầu chợ Cua, vì ở đó quá chật hẹp, hay gây ách tắc giao thông. Thế nhưng, khi chuyển đổi để mảnh đất trở thành không còn mục đích “quốc phòng”, nó lại không được làm chợ, mà phân nền bán rẻ cho một số cán bộ của Thành đội và Tỉnh đội Vĩnh Long. Đáng ngạc nhiên, trong những người được mua rẻ đất ở đây, có mẹ của ông Phan Đức Hưởng, Phó Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Vĩnh Long, không phải cán bộ của quân đội, và bà đã xây lên căn nhà đầu tiên.
Tấm bảng “khu vực quân sự” được cắm ở đây để cấm “quay phim, chụp ảnh”, ban đầu có gây ngạc nhiên cho dân địa phương nhưng về sau không ngạc nhiên nữa. Dân địa phương chỉ nhếch mép cười. Còn người xa lạ đến thì thảy đều ngạc nhiên, tự hỏi: Điều kỳ quặc gì vậy?
SN

Thiếu điện vì dùng công nghệ nhiệt điện Trung Quốc?

N.Yến

clip_image003

Ông Đậu Đức Khởi, Phó TGĐ Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN). Ảnh: TTX.

Thưa ông Phó tổng giám đốc, thực chất EVN thế nào dân chúng tôi biết hết cả. Tại sao các ông chọn đúng những ngày Hà Nội nóng như lò thiêu để “trùng tu thiết bị”? Tại sao miền Nam không thiếu điện mà Sài Gòn cũng cắt điện liên miên? Các ông có độc quyền đâu, các ông chỉ hưởng cái lợi thế là một trong những con cưng của Nhà nước mà đằng sau các ông là những nhóm lợi ích con ông cháu cha xúm vào chia nhau ăn phần, thế thôi. Dân chúng được cung cấp điện sinh hoạt với một tỷ lệ chẳng đáng là bao trong khi Nhà nước thì đủ thứ ưu tiên, dùng điện thả cửa, hỏi sao không thiếu điện? Hãy nghe những lời của GS Phạm Duy Hiển: “Đương nhiên, xóa bỏ độc quyền EVN, đưa điện ra thị trường tự do, sẽ tạo ra mặt bằng cung - cầu mới lành mạnh hơn. Nhưng việc này phải kèm theo thay đổi cả hệ thống; có thị trường điện tự do mà các tập đoàn nhà nước và nhà đầu tư nước ngoài vẫn được bao cấp, ưu đãi dưới những hình thức khác nhau, các cơ quan nhà nước vẫn xài điện bằng “tiền chùa”, thì rất khó chờ đợi những đột phá lớn. Vả lại theo lộ trình của Chính phủ, còn lâu mới có thị trường điện tự do” (Thiếu điện là lỗi của nền kinh tế). Thế đấy. Một khi đời sống 70-80% dân chúng còn ở dưới mức nghèo khổ thì làm gì có cái gọi là “tư duy giá điện cao”, sao mà nghe mấy chữ ấy như lời của tiền bạc đang chuyện trò rủng rỉnh! Xin được nói thẳng, chỉ khi nào cái Nhà nước này thật sự vì dân, đem tài sản riêng của các ông ra công khai cho mọi người cùng biết thì lúc đó mọi cải tiến điện, nước, y tế, giáo dục... may ra mới có chút hữu hiệu.

Bauxite Việt Nam

“Một trong những nguyên nhân khiến cho sản lượng điện năm nay thiếu hụt trầm trọng và tình hình trong tháng 7 này cũng không mấy khả quan, là do sự chậm tiến độ của hai nhà máy nhiệt điện Hải Phòng và Quảng Ninh” - Ông Đậu Đức Khởi, Phó TGĐ Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN), trao đổi với phóng viên Bee.

Thắng thầu chỉ vì giá rẻ

Hiện nay, lượng nước tại một số hồ thủy điện đã tăng lên so với hồi tháng 6, vậy tình hình cung cấp điện trong thời gian tới có biến chuyển gì không, thưa ông?

Mặc dù lượng nước tại hồ Hòa Bình có khá hơn, khoảng 3.000 m3/s, tăng hơn so với mức trước đây là dưới 1.000 m3/s, nhưng thực sự tình hình cung cấp điện vẫn chưa có khả quan. Hiện tại, một số hồ như Tuyên Quang, Thác Bà nước chưa về, còn tại hồ Yaly, Trị An vẫn đang thiếu nước.

Trong khi đó, nguồn nhiệt điện cũng không nhiều, hai nhà máy có công suất lớn là Hải Phòng, Quảng Ninh, công suất 2.400 MW thì do chậm tiến độ xảy ra sự cố hỏng hóc nên đến giờ vẫn chưa vận hành ổn định và cung cấp nguồn nhiệt điện lớn được.

Tổ máy 2 của nhà máy nhiệt điện Quảng Ninh hiện đang tân trang, nên chưa ổn định, còn tổ máy số 1 Hải Phòng thì đang bị hỏng hệ thống tải xỉ, muốn khắc phục cũng phải mất hàng tháng.
Lẽ ra nếu hai nhà máy này thi công và hoàn thành đúng tiến độ thì cứ cho là có trục trặc thì cũng vẫn sẽ cung cấp được một lượng điện khá lớn cho cả nước. Nhưng do chậm trễ, khiến cho việc thiếu điện năm nay diễn ra khá trầm trọng.

Hiện nay vẫn đang thiếu khoảng 20 triệu kWh. Tình hình cung ứng điện từ nay đến hết tháng 7 khó lường hết được, có thể sẽ vẫn phải sa thải công suất giờ cao điểm từ 1.000 – 2.000 kWh.
Vậy thưa ông, vấn đề đặt ra là chất lượng các công trình của nhà đầu tư Trung Quốc liệu có đảm bảo chất lượng không và vì sao họ vẫn thắng những gói thầu lớn?

Đây là một trong những vấn đề lớn, vì chúng ta quá thiếu vốn, trong khi các gói thầu của Trung Quốc thường rẻ hơn so với các nước khác vì họ có thể vay nguồn vốn ưu đãi.

Các nhà thầu Trung Quốc sau khi thắng thầu sẽ giao cho nhiều nhà thầu nhỏ hơn, trung ương có, địa phương cũng có. Vì vậy, rất khó đảm bảo chắc chắn các nhà thầu này sẽ thi công đảm bảo chất lượng.

Nguồn điện của chúng ta không muốn tiếp nhận nhà thầu Trung Quốc cũng không được. Điện thì không có, vốn lại thiếu nên nhà thầu Trung Quốc đưa ra giá rẻ thì vẫn phải làm.
Hiện nay, nhiều nhà đầu tư muốn tài trợ như Nhật Bản và Hàn Quốc, chất lượng máy móc, thiết bị của họ chắc chắn sẽ tốt hơn nhưng đi kèm là giá đắt hơn rất nhiều.
Ví dụ dự án Nhà máy điện Nghi Sơn, Nhật Bản trúng thầu, nhưng giá cao hơn thị trường tới 1,7 lần. Do vậy, sau gần 2 năm đàm phán mà vẫn không khởi công được. Vì vậy chỉ có hủy thầu, hoặc đấu thầu lại, hoặc để Chính phủ chỉ định.
Mặt khác, việc đấu thầu ở Việt Nam thì hồ sơ các nhà thầu đều rất đẹp, nên nếu chọn nhà thầu đắt hơn, tốt hơn thì cũng rất khó có căn cứ xác định. Trong khi đó, nhiều nhà thầu giá rẻ hơn sẽ “đâm”. Bên an ninh kinh tế vào cuộc vì sao chất lượng tốt, giá rẻ lại thua anh đắt hơn. Vì vậy, để an toàn, không ai lại đi lựa chọn nhà thầu giá cao.
Một nguyên nhân nữa là do các nhà thầu Trung Quốc sau khi thắng thầu sẽ giao cho nhiều nhà thầu nhỏ hơn, trung ương có, địa phương cũng có. Vì vậy, rất khó đảm bảo chắc chắn các nhà thầu này sẽ thi công đảm bảo chất lượng. Chứ cũng không hẳn là nhà thầu Trung Quốc thi công kém chất lượng vì nhà máy điện Tam Hiệp (Trung Quốc), nhà máy điện lớn nhất thế giới, mỗi tổ máy lên đến 1.000MW đi vào hoạt động đâu có trục trặc gì.

clip_image004

Toàn cảnh nhà máy nhiệt điện Quảnh Ninh 1. Ảnh: Tuổi trẻ.


Độc quyền chỉ vì không có ai?

Vậy theo ông làm thế nào để có thể giải quyết được bài toán thiếu điện hiện nay?

Việc xây dựng nhà máy điện hiện nay ngay cả đối với các tập đoàn Nhà nước lớn như EVN, Dầu khí thì cũng chỉ làm được vài công trình. Còn hệ thống ngân hàng Nhà nước cũng không đủ sức đầu tư điện, mỗi công trình lên đến hàng nghìn tỷ đô la, các ngân hàng không đủ nguồn vốn cho vay. Còn các công ty cổ phần thì họ sẽ không bao giờ đầu tư điện vì không thể có lãi.

Theo tôi, cách tốt nhất là phải kêu gọi đầu tư nước ngoài mới mong thay đổi được. Tuy nhiên với cơ chế điện hiện nay như nước ta thì sẽ không có nhà đầu tư nước ngoài nào dám ném hàng tỷ đô la vào vì đầu tư phải có lãi, nhưng thị trường điện nước ta vẫn còn nặng tư duy bao cấp, người dân chưa có thói quen dùng điện giá cao.

Cần phải thấy rằng, phát triển nguồn điện là để phát triển công nghiệp, chứ không phải là bàn về vấn đề giá điện. Điện thiếu sẽ ảnh hưởng đến đầu tư nước ngoài vì đầu tư vào mà không có điện thì không ai dám vào.

Bàn về giá điện hiện nay cũng có nhiều ý kiến, thực chất muốn có tiền đầu tư điện thì chỉ còn cách người dân làm quen điện thị trường, đối tượng chính sách chúng ta sẽ bóc tách ra, trợ cấp riêng. Chứ hiện nay phân phối theo bậc thang sàn sàn nhau, người giàu và người nghèo như nhau. Tiền điện đối với người giàu là không đáng kể, và vì vậy họ sẽ lại càng dùng nhiều hơn, gây lãng phí. Chính Phủ phải cho phát triển thị trường điện nhưng quy định giá trần để tránh các nhà đầu tư bắt tay nhau làm giá.

Ví dụ như giá xăng dầu, thả ra cho hoạt động theo thị trường thì mặc dù người tiêu dùng có cãi những vẫn phải mua. Ở VN có nhiều người đủ sức gánh vác giá điện cao.
Chúng ta cùng nên giải quyết khó khăn chung của ngành điện, chứ đừng nên quay lưng lại với EVN. EVN rất muốn làm nhưng vì không có tiền nên đành chịu. Còn độc quyền thì chỉ vì không có ai. Con độc thì lấy đâu mà cạnh tranh.

Nổ Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng

Lúc 7h30 ngày 17/7, tại Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng (Công ty cổ phần nhiệt điện Hải Phòng - tại xã Tam Hưng, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng) đã xảy ra vụ nổ khí ga công nghiệp khiến 2 người chết, 2 người bị thương. Cả 4 người này đều mang quốc tịch Trung Quốc
Hai công nhân bị thiệt mạng là Fu Fung Wey (43 tuổi) chết ngay tại chỗ; công nhân Hoang Cao Xun (39 tuổi) bị thương nặng, được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Tiệp, do vết thương quá nặng đã tử vong vào hồi 14 giờ cùng ngày. Hai nam công nhân bị thương đang được cấp cứu, chưa rõ danh tính.
Được biết, tổ máy số 1 của Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng mới đi vào hoạt động, hòa vào lưới điện quốc gia từ tháng 12/2009, sau đó xảy ra sự cố khiến tổ máy phải ngừng hoạt động. Tháng 6/2010, tổ máy số 1 của Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng mới vận hành trở lại thì xảy ra sự cố.
Nhà máy nhiệt điện Hải Phòng có hai giai đoạn vẫn đang trong quá trình xây dựng.


N.Y

Nếu cứ thế này thì..

Nhiều năm sau cụm từ '' giải phóng mặt bằng'' chắc chắn sẽ đi vào lịch sử Việt Nam như một điển tích đau thương. Cụm từ này sẽ khắc sâu trong lòng người dân nghèo Việt Nam không khác gì những cụm từ trong quá khứ khiến nhiều người còn sống phải lạnh mình khi nhớ lại như '' cải cách ruộng đất , cải tạo tư sản, tập trung cải tạo,hợp tác xã, bao cấp, xếp hàng, tem phiếu..''

Giải Phóng Mặt Bằng là một nét đặc trưng trong sự phát triển kinh tế Việt Nam ở những năm gần đây. Để công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước Việt Nam phải dành một số diện tích đất đai để làm hạ tầng cơ sở cho các nhà máy, khu công nghiệp, khu du lịch sinh thái, khu đô thị mới, đường sá, cầu cống... Trong công cuộc đổi mới, phát triển hiện đại thì việc thu hồi quyền sử dụng đất để tập trung cho mục đích khác hiệu quả hơn là điều tất yếu. Đó là một việc làm đúng đắn mà bất kỳ quốc gia phát triển nào cũng phải trải qua. Ở Việt Nam cũng vậy. Có điều khi thu hồi quyền sử dụng đất chưa nơi nào trên thế giới này cụm từ '' GPMB '' lại gây nhức nhối . nhiều nước mắt như Việt Nam.

Trước tiên phải nói những khó khăn trong việc GPMB là do tâm lý của người dân Việt Nam từ ngàn đời để lại, đó là tâm lý nông dân, làng xã. Một tâm lý coi trọng đất đai là máu thịt, nơi gắn bó, chôn rau cắt rốn, nơi trở về. Hàng bao đời nay mảnh ruộng, cánh cò, lũy tre, bờ đê, thảm cỏ đi sâu vào đời sống người Việt, được khắc họa bằng đủ loại hình văn hóa, nghệ thuật như ca dao, thơ, hò, vè , kịch...đất đai với người Việt vốn thuần nông gắn bó như máu thịt, như bộ phận trên cơ thể. Sâu xa hơn nữa trong tiềm thức, tâm linh đó là một sự thiêng liêng đã nuôi nấng, sinh ra người nông dân. Phải xa quê hương, thoát ly, rời khỏi mảnh đất của mình đối với người nông dân là một điều bất đắc dĩ. Có những người đi xa quê hương gần hết đời người bên xứ lạ, khi chết vẫn thầm ước mong được chôn cất tại quê nhà. Với những trạng thái tâm lý, tình cảm ăn sâu từ đời này sang đời khác với đất đai, việc buộc phải chuyển đi nơi khác hay buộc phải từ giã canh tác, di chuyển nhà ở nhất là mồ mả là điều tối kỵ đối với người nông dân.

Khó khăn nữa lại thuộc về những người thực hiện dự án, từ những thiếu sót trong việc tuyên truyền, đền bù khiến người dân vốn đang bị tổn thương càng thêm phẫn uất. Một anh bạn từng làm công tác giải quyết khiếu kiện về đất đai, đền bù đã buồn bã nói với tôi

- 80% dân khiếu kiện là đúng, chỉ có số ít chày bửa hay do thế lực bên ngoài kích động.

Phải nhìn thực sự rằng có nhiều kẻ đã lợi dụng công cuộc hiện đại hóa, thu hồi đất, GPMB để toan tính trục lợi. Đó là điều hiển nhiên, con số này không những ít mà còn đông đảo. Nhiều khu đất dùng làm nhà máy không sử dụng hết diện tích. Khi lập dự án những kẻ đầu tư cố tình vẽ cho thật rộng ra, rồi xây rào khoanh lại, một cái nhà xưởng vài chục công nhân sản xuất giấy ăn cùng lắm dùng đến vài ngàn mét vuông là quá đủ. Nhưng vẫn cứ khoanh cả một diện tích bao la chủ yếu với mục đích chiếm giữ đất, sau này chia bớt, nhượng lại ăn chênh lệch cao gấp mấy lần vốn ban đầu bỏ ra. Việc đền bù 24 triệu 1 sào ruộng, san lấp rồi bán trao tay cho đầu tư Đài Loan 300 triệu 1 sào ở Mao Điền, Hải Dương khiến người dân phẫn nộ, những bà mẹ liệt sĩ phải cắn răng bê di ảnh của con mình đi khiếu kiện, phản đối trước hàng hàng, lớp lớp đủ các loại cảnh sát trang bị hầm hố như đánh trận. Chúng ta thường thấy những hình ảnh quân đội, cảnh sát dàn quân như vậy chỉ có trong chiến tranh, trên phim ảnh. Thế mà ngày nay trên đất nước của mình đã sạch bóng quân xâm lược. Cớ sao súng ống, dùi cui, hơi cay , quân đặc nhiệm vẫn hàng ngày dàn trận trên khắp các vùng đất quê hương, chiến tranh đang xảy ra ư, chiến tranh với kẻ thù nào. Kẻ thù là những người đàn bà bê di ảnh con trai trong bộ quân phục, loang lổ vết ố của thời gian sao. Là những ông cụ , bà cụ già từng nuôi dấu cán bộ, là những người treo trong nhà hàng hà đa số những tấm bằng khen, ghi công trạng vì hy sinh cho đất nước có chủ quyền đó sao ?

Có câu chuyện tôi nghe kể, không rõ có phải thật hay chuyện đùa. Một trợ lý của một quan chức địa phương hiến kế lấy khu đất của dân làm khu biệt thự bán kiếm doanh thu cho địa phương( tất nhiên là có phần riêng cho những người tham gia và quyết định). Quan chức nói

- Làm thế dân nó kêu

Trợ lý

- Mình đền bù theo giá quy định của nhà nước, đứa nào kêu được.

Quan chức.

- Giá quy định có sát thực tế đâu, đền thế nó kéo nhau cả lũ biểu tình thì rách việc.

Trợ lý

- Chúng mà kéo đông định gây áp lực, cứ khoác cho bọn thế lực thù địch đứng đằng sau xui dục chống phá, mưu hại đất nước. Cho quân đến dẹp hết là xong. Làm đúng quy định, biểu tình, khiếu kiện cái gì.


Câu chuyện nghe còn chua chát hơn cả thời thực dân, thời mà bọn lý trưởng, cường hào chôn rượu lậu để cướp đất người lương thiện. Có lẽ câu chuyện trên chỉ là một chuyện đùa trong dân gian, thế nhưng nghe vẫn chua xót vì thực tế không xa câu chuyện bao nhiêu.

Chúng ta thử điểm xem có bao vụ chống đối đền bù GPMB, bao người dân phải ra tòa vì tội '' chống đối, phá hoại đường lối chính sách, gây rối trậ tự cộng cộng, chống người thi hành công vụ''. Xin thưa có quá nhiều, hầu như tỉnh thành nào cũng có. Cá biệt có những dự án ban đầu định lấy đất để chia lô xây biệt thự, xây nhà hàng kinh doanh, dân phản ứng thì thay đổi làm thành vườn hoa công cộng, di tích này nọ. Xử sự như thế sao mà dân tin tưởng được. Sao mà không gây hoài nghi, ức chế trong lòng dân.

Vì chuyện GPMB mà nhân dân và cảnh sát đụng độ với nhau như kẻ thù. Bạo loạn cũng có, dân đi tù cũng có, dân thương tích cũng có, giờ cả trẻ em chết nữa như vụ Nghi Sơn này thử hỏi đến lúc cần phải nhìn nhận nghiêm khắc về những ẩn số đằng sau việc GPMB hay chưa.?

Người dân thường nghe những luận điệu của đài, báo là do dân thiếu thông tin, do dân không hiểu biết, do dân bị xúi dục, dân thế này, thế nọ. Có bao giờ chúng ta đặt câu hỏi là tại sao chính sách đúng của chính quyền mà hết năm này sang năm khác, nơi này sang nơi khác tình trạng chống đối, phản ứng, khiếu kiện việc GPMB vẫn xảy ra ngày càng gia tăng với mức độ trầm trọng. Phải chăng do chính quyền quá mềm mỏng, chính quyền thiếu công cụ hỗ trợ thông tin ..? Vô lý, nhìn những vụ việc khi xảy ra mà xem. Chính quyền huy động đầy cảnh sát, quân đội vũ trang có vũ khí, công cụ đông gấp mấy lần dân khiếu kiện, đài báo lâu nhâu vào lên án, phê phán dân..

Hôm trước ở Cồn Dầu một cụ già chết, vì chuyện GPMB mà quan tài cụ thành vật tranh giành giữa chính quyền và nhân dân. Hôm nay cũng vì GPMB ở Tĩnh Gia, Thanh Hóa mà máu người dân phải đổ do súng đạn, một trẻ em thiệt mạng. Đó là chưa kể bao người vì uất ức mà thành đổ bệnh. Đã có bài học nào rút ra một cách công khai, thẳng thắn để rút kinh nghiệm GPMB giữa dân và chính quyền chưa. Hay cứ để một bên ỷ vào con bài '' thế lực thù đich'' để quy kết lấy cớ dùng bạo lực, một bên thì cứ đơn sơ theo cảm tính ông cha ngàn đời mà xông ra ngăn cản để hứng dùi cui, đạn nhận lấy nhà tù, thương vong, chết chóc.

Đất nước không còn bóng ngoại xâm mà máu người dân vẫn nhuộm đỏ đất quê hương để giành giữ. Đau đớn là chết do súng đạn, những thứ chỉ được dùng trong chiến tranh,cho kẻ thù.

Bỗng nhiên tôi cảm giác rằng các thế lực thù địch mà nhà nước ta hay nói không xa xôi bên tận phương trời nào, không mơ hồ như cái tên nhóm nào đó tận đâu. Mà nó rõ ràng, hiện hiển ngay quanh tôi, ngay trước mặt mọi người dân.

Khuôn mặt chúng mỡ màng mà ta hay thấy đâu đó hàng ngaỳ trên báo chí, trên truyền hình





33 CommentsChronological   Reverse   Threaded

benkuo wrote on May 26, edited on May 26
Đọc mà thấy cay đắng cho thân phận dân đen. :(

ngvnnoiloan wrote on May 26, edited on May 26
link bên vietnamnet bị gỡ mau qúa, bên tiềnphong còn giữ bài

benkuo wrote on May 26, edited on May 26
Ở đây có văn bản của CA Thanh Hóa báo cáo vụ việc.


http://news.socbay.com/cong_an_la_nguoi_no_sung_tai_khu_gpmb_nghi_son-642469148-33619968.html


Chắc kết quả điều tra sẽ là do dân giằng co nên súng cướp cò, tiếp sau đó là một số người bị khởi tố tội chống người thi hành công vụ?

ngvnnoiloan wrote on May 26, edited on May 26
benkuo said
Ở đây có văn bản của CA Thanh Hóa báo cáo vụ việc.

http://news.socbay.com/cong_an_la_nguoi_no_sung_tai_khu_gpmb_nghi_son-642469148-33619968.html

Chắc kết quả điều tra sẽ là do dân giằng co nên súng cướp cò, tiếp sau đó là một số người bị khởi tố tội chống người thi hành công vụ?
chắc thế rồi, trăm sự tại "người dân thiếu thông tin, thiếu hiểu biết, bị thế lực thù địch xúi dục..." chết một bị thương hai chưa đủ phải bỏ tù thêm nhiều đứa nữa, tội trốn thuế ... đất

matlecn wrote on May 26
One down, more to go??

claudius2k wrote on May 26, edited on May 26
Cám ơn vì bài viết.
"Chế độ chuyên chế bậc nhất cũng chỉ có thể tồn tại được với sự thỏa hiệp miễn cưỡng của giai tầng bị trị. Sự thỏa hiệp này thường do nhà cầm quyền chuyên chế áp đặt nên. Ngày mà giai tầng bị trị không còn sợ uy quyền của nhà cầm quyền chuyên chế, chế độ chuyên chế lập tức bị sụp đổ"
----------------- Mahatma Gandhi -----------------

letran2005 wrote on May 26
Ước gì có một tờ báo độc lập ở VN đê những bài nhận định này đến tay từng người dân VN! Bao giờ? bao giờ?

benkuo wrote on May 26
Người dân ở đây liều thật (hoặc bị điếc), đã nghe súng bắn cảnh báo còn "xông vào giằng cướp súng".

baobinh29nb wrote on May 26
Súng được dùng để chống lại quân xâm lược và cái ác sao lại mang ra giải quyết vấn đề XH? Chuyện chỉ có ở VN chúng ta, Từ 02/09/1945 đến 30/04/1975 súng đạn được dùng để giết quân thù thì ít mà giết lẫn nhau thì nhiều còn hôm nay trong thời bình lại mang ra đàn áp nhân dân.

tuanrom wrote on May 26
"Bỗng nhiên tôi cảm giác rằng các thế lực thù địch mà nhà nước ta hay nói không xa xôi bên tận phương trời nào, không mơ hồ như cái tên nhóm nào đó tận đâu. Mà nó rõ ràng, hiện hiển ngay quanh tôi, ngay trước mặt mọi người dân.


Khuôn mặt chúng mỡ màng mà ta hay thấy đâu đó hàng ngaỳ trên báo chí, trên truyền hình"


HOAN HO BAC LAI GIO, CAU NAY CUA BAC DUNG ...1,000,000,000%
CON NOI NHU CAC CU NGAY XUA: "VUA AN CUOP, VUA LA LANG"

nguyennv wrote on May 26
Hơ hơ, đúng. Bọn chúng chính là thế lực thù địch của nhân dân, và coi kẻ thù của nhân dân, đất nước - tức Tàu khựa - là bạn.
Mẹ chúng nó, đúng là hèn với giặc, ác với dân.
Comment deleted at the request of the author.

daquydalatian wrote on May 26
"Đất nước không còn bóng ngoại xâm mà máu người dân vẫn nhuộm đỏ đất quê hương để giành giữ. Đau đớn là chết do súng đạn, những thứ chỉ được dùng trong chiến tranh,cho kẻ thù.


Bỗng nhiên tôi cảm giác rằng các thế lực thù địch mà nhà nước ta hay nói không xa xôi bên tận phương trời nào, không mơ hồ như cái tên nhóm nào đó tận đâu. Mà nó rõ ràng, hiện hiển ngay quanh tôi, ngay trước mặt mọi người dân."


Sự thật hiển nhiên mà chua chát quá phải không ạ? ...hic ....

nhanvattieubieu wrote on May 26
Chính quyền tự đào hố chôn mình mà thôi. Nhà nước này được dựng nên bằng máu và nước mắt của nông dân, mà chính quyền Cộng Sản VN vô ơn và bất nghĩa, bất trung như vậy thì chẳng sớm thì chày cũng sẽ được làm dân lưu vong thôi. Vấn đề là thời gian.

nguoibuontute wrote on May 26
VẤN ĐỀ LÀ Ở CHỖ: CỨ Ở ĐÂU GIAI PHÓNG MẶT BẰNG LÀ Ở ĐÓ CÓ KHIẾU KIỆN: NHƯ VẬY LÀ CHÍNH SÁCH ĐÚNG ĐẮN...CÒN DÂN TA LÀ DÂN...GIAN!
Comment deleted at the request of the author.

khoccuoimotcai wrote on May 26
Để ý mà xem mấy kẻ chuyên làm điều ác dạo này xây chùa, rước phật nhiều lắm lắm.

goodwill59 wrote on May 26
Bọn đầy tớ nhân dân bây giờ nhiều thằng ác quá

langkinhmoi wrote on May 26
Mọi chuyện cũng tại bị thì là do chính sách từ trên dội xuống đã không mang ý nghĩa trọng dân nên cấp thừa hành cứ thế mà vô cảm ra tay !
Rất đồng ý với một số ý kiến đã nêu : Kết quả chắc chắn sẽ là khởi tố, bỏ tù thêm vài người nữa vì cái tội chống người thi hành công vụ. Còn người của công vụ thì chỉ vô tình, lỡ tay, nên chỉ đáng khiển trách là cùng.
Không biết các đại biểu nhân dân đang họp mặt với nhau đó có ai biết không nhỉ ? Có ai làm đuợc gì cho dân đen không ?
Hình như họ còn đang lo bàn bạc, đề xuất thu thuế cái này cái kia. Chắc là bận rộn lắm !

huynguyensg wrote on May 27
Lại thêm mấy "ông chủ" vào tù vì chống người thi hành công vụ

tamtaluanchinh wrote on May 27
"Giải Phóng Miền Nam" đã được 35 năm và "Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam" cũng đã được cúng giỗ 34 lần. Nhưng công cuộc "Giải Phóng Mặt Bằng" không biết do "Mặt Trận" nào đi tiên phong và đến khi nào thì đại công cáo thành?

tamtaluanchinh wrote on May 27
Súng xưa Đảng bắn quân thù,
Súng nay Đảng lại bắn vào nhân dân!

ledongphuong106 wrote on May 27
Dự án cầu Nhật Tân, Tây Hồ, Hà Nội: Theo Nghị định 69 về đền bù, GPMB, QĐ108 của UBND TP Hà Nội, cơ quan chức năng (UBNDTP Hà Nội và UBND quận Tây Hồ) phải công khai thông tin về phạm vi dự án, quyết định thu hồi đất, giá đền bù, chế độ, phương thức tái định cư… Tuy nhiên, đến ngày hôm nay, các cơ quan trên vẫn không chịu công khai các thông tin trên với dân. Tuy nhiên, ông Nguyễn Văn Khôi (Phó Chủ tịch) thay mặt UBNDTP HN đã báo cáo với Thủ tướng là GPMB cầu Nhật Tân đã hoàn tất từ tháng 12 năm 2009, đề nghị Bộ GTVT mở gói thầu 2 bờ Nam. Nhà thầu Nhật Bản, JICA, Sứ quán Nhật Bản không tin và họ đã xuống kiểm tra, phỏng vẫn trực tiếp nhân dân thì mới té ra là dân chẳng biết cóc khô gì sất về cái cầu này. Kết quả là Bộ GTVT “cả tin”, mở thầu 3 lần, nhưng cả 3 lần đều không có nhà thầu Nhật Bản nào tham dự vì họ biết GPMB chưa xúc tiến được 1 li nào. Họ mà mắc vào gói này thì chết với mấy bố Việt cộng.


Sự thật là UBND TP Hà Nội lợi dụng dự án, bưng bít thông tin để “vẽ” ra 1 dự án tái định cư khổng lồ 880 căn hộ CT13, CT14 ở khu vực đắc địa nhất là ven Hồ Tây. Mỗi căn hộ hiện có giá thị trường là 4 tỉ đồng. Tuy nhiên, đến nay, chưa có hộ dân nào ở phường Phú Thượng và Nhật Tân (nơiGPMB) được nhận số căn hộ này. Những người đã vào ở thì chẳng liên quan gì đến khu vực GPMB và họ nói thẳng là họ đã phải nộp tiền cho một số cò nhà đất từ 2 năm trước. Số hộ dân (lẽ ra được ở vị trí đẹp gần Hồ Tây, theo tờ trình của các cơ quan liên ngành) thì nay sẽ bị đưa vào quỹ nhà xã hội ở Trung Hòa (vốn chất lượng rất kém). Ngoài ra, không biết phạm vi cầu đến đâu, nhưng lợi dụng dự án, UBND TP Hà Nội đã giải phóng “quá tay” và nhanh chóng “hô biến” hơn 10.000 m2 đất nông nghiệp thành đất lô để bán với giá 80 triệu đồng/ m2. .


“Nhờ” có báo cáo của UBND TP Hà Nội là đã hoàn tất GPMB cầu Nhật Tân, những hộ còn ở lại là cố tình chiếm dụng đất đã thu hồi nên Thường trực Thành ủy đang xem xét đưa lực lượng cảnh sát cơ động vào giải tỏa số dân này trước Đại hội Đảng bộ thành phố vào tháng 10 để “đảm bảo an ninh xã hội” chung, cũng là lập thành tích chào mừng Đại hội Đảng, chào mừng đại lễ 1000 năm Thăng Long- HN. Dân bức xúc quá, kéo nhau lên quận và thành phố hỏi thì bị đe dọa là “lợi dụng tự do dân chủ” làm mất trật tự trị an, cần phải bị nghiêm trị. Họ còn nói, đây là dự án “quốc tế”, việc công khai thông tin còn phải được phía “bạn” – tức Nhật Bản, đồng ý. Dân chất vấn về Nghị định 69, QĐ 108 thì họ cứ vòng vo, dưới đổ cho trên, trên đổ cho dưới và đổ cho phía Nhật Bản. Nhân dân khu vực dự án cầu Nhật Tân hiện đang sống trong tâm trạng vô cùng sợ hãi, lo âu và căm hờn.

langkinhmoi wrote on May 27
Lại thêm một thông tin rất giá trị để mọi nguời thấy rõ bản chất của mọi sự.

langthang1 wrote on May 27
Thật không đây quí vị? CA CS tệ đến thế sao? Nếu thật sự là vậy thì bọn này không phải là CA nữa, chúng ta sẽ xử vài thằng khi nào nó đi lang thang một mình theo luật của nhân dân những năm 1956 để giúp nhà nước chỉnh đốn hàng ngũ và CA rút kinh nghiệm đàng hoàng hơn. Nhân dân chúng ta sẽ giúp nhà nước lượm lặt, vất đi những con sâu đang làm rầu nồi canh đến khi nào rao sach mới thôi.
Đã đến lúc mọi người phải nhậpcuộc rồi

amtham wrote on May 28, edited on May 28
Mới tìm thấy thêm một trang web mới ở nước ngoài ủng hộ chúng ta: www.tiensabao.com

toiyeudat wrote on May 29, edited on May 29
như thế là có cải cách rồi đấy các vị ơi,ngày xưa thì thực dân chôn rượu với ruộng rồi vu cáo,bầy giờ văn minh hơn rồi đấy,tại các vị không chụi công tâm gì hết,đất đài là sở hửu tòan dân nhưng dưới sự quản lý của đảng và nhà nước,đảng cần thì dân phải đi chứ,không đi là chống đối rồi,vậy mà oan uất chi chi,

mamma123 wrote on May 29
Bây giờ là thế đấy các bác ạ, về quê em mà xem,ví dụ như "chủ trương" là trồng giống loại gì, cán ộ xã xuống họp và hỏi có ai có ý kiến gì khác không, 1-2 người bảo làm không hợp lý, họ phạt luôn 200-300k, - Dân chẳng hiểu mô tê gì, Các bác không tin thì cứ đến hai làng Thiết Đinh và Lý Yên xã Đinh Tường -Yên Định - Thanh Hóa nhé. Dân chúng rất bất bình từ nhều chuyện - Tôi nghĩ nhà ông chủ tịch xã Tĩnh Hải này cũng ko sống đc đâu.
Ngày xưa ở xã định tường này có có người đương thời là Long - ngừoi mà điển hình trong chăn nuôi lợn, nhưng tất cả đều là giả hết. Tên này ngày xưa là đầu trộm đuôi cướp ở trong xã nhưng là cháu của quĩ tín dụng nhân dân Định Tường nên được đưa ra làm gương điển hình - Giờ đói nhăn răng, đang lăn lóc làm thuê Malaixia vợ con nheo nhócở nhà.
Các bác ko ai tin thì quen ai ở đấy có thể điện về xã Định tường điều tra là biết ngay. Nó thối từ trong thối rồi.
Chân trọng

vntd wrote on Jun 5, edited on Jun 5
su hy sinh cua em Le Xuan Dung se la su that bai ,diet vong cho dang CSVN, cai chet nam xuong cua bon can bo CHXHCNVN ngu xuan, bon cong an Cong san VN dien khung , ac tinh ngay hom nay... sao khong dem nhung vien dan nay di ban ngoai xam , nhung ke chiem dat, de doa lanh tho cua minh co hay hon khong !

tuyetnhinguyen wrote on Jun 22

Đất nước ngậm ngùi

  • PSN - 1.6.2010 | Trần Khải

Thác Bản Giốc, phần còn lại.


Phần đảng CSVN cắt dâng cho Trung cộng.
Có một thời nào như thế này không: đất bị lấn nhiều nơi rồi đành phải cắm mốc biên giới mới, đảo bị chiếm mà không tranh cãi nỗi chỉ vì đã lặng lẽ ký bản văn công nhận khoảng cách 12 hải lý, ngư dân bị bắt đòi tiền chuộc mà chính phủ Hà Nội không dám đưa ra Liên Hiệp Quốc khiếu kiện, đưa công an giải phóng mặt bằng ra để chỉa súng bắn chết cậu bé 12 tuổi, bịt miệng những người quan tâm về dân chủ thô bạo bằng mọi cách, và tham nhũng thì hết nước nói...
Vậy đó, quê nhà như thế đó. Với trí nhớ về lịch sử quê nhà, tôi không hình dung nổi có một thời nào như thế này.
Chuyện mất đảo Hoàng Sa và một phần Trường Sa về tay nước lạ thì nhà nước Hà Nội không chối được, vì nhiều người biết rồi, lại có chứng cớ lá thư của Thủ Tướng Phạm Văn Đồng viết dịu dàng như kiểu “tiểu muội Việt Nam” gửi “đại ca Trung Quốc” nhờ giữ giùm các đảo trong khi Đảng CSVN gánh vác sứ mệnh “ba dòng thác cách mạng” đi xẻ dọc Trường Sơn để  tiến chiếm Miền Nam VN.
Nhưng Hà Nội vẫn còn cãi là đất không mất tí nào về tay Trung Quốc. Tuy nhiên, một bài viết mới đây của Thiếu Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người có 94 tuổi đời và 71 tuổi Đảng CSVN, với nhan đề “16 chữ vàng là thật hay giả” đăng trên mạng www.boxitvn.net đã kể rằng VN mất nhiều đất về tay đại ca TQ, trích:
“...16 chữ do Trung Quốc chủ động nêu ra có nội dung thật không, trong tư tưởng có thật như thế không?
Nếu thật thì Trung Quốc hãy trả cao điểm 1.500m nằm trong huyện Vị Xuyên cho tỉnh Hà Giang. Nếu thật thì hãy trả 1/2 thác Bản Giốc lại cho tỉnh Cao Bằng. Hãy trả biên giới Việt Nam về sát Hữu Nghị Quan (mà xưa gọi là Ải Nam quan, Nguyễn Trãi đã tiễn cha là Phi Khanh đến tận đấy). Nếu hữu nghị thật thì hãy trả lại cho Việt Nam quần đảo Hoàng Sa và một bãi đá ngầm chiếm năm 1988 sau khi đánh đắm tàu tiếp tế và giết hơn 70 binh sĩ Việt Nam. Nếu hữu nghị thật thì hãy xóa bỏ cái “lưỡi bò” vẽ một cách vô lý và phi pháp bao trùm hầu hết biển đảo của Việt Nam và từ bỏ âm mưu chiếm Trường Sa của Việt Nam, hãy thôi bắt, bắn ngư dân Việt Nam và tước đoạt tài sản và ngư cụ của họ; hãy rút chiến hạm gọi là tàu “Ngư chính” khỏi vùng biển Đông xua đuổi ngư dân Việt Nam. Nếu là thật thì hãy hủy mọi hợp đồng thuê rừng dài hạn của Việt Nam. Hãy rút khỏi vị trí chiến lược Tây Nguyên của Việt Nam, không tham gia khai thác bauxit nữa. Hãy dừng việc xây dựng đập ở thượng nguồn sông Mê Kông gây cạn mực nước, đẩy nhân dân Nam Bộ Việt Nam ở đoạn cuối cùng của dòng sông vào cảnh mất đường sinh sống. Và nếu thật lòng hữu nghị thì hãy ra lệnh cho hàng ngàn tờ báo chính thống Trung Quốc lục địa thôi không được dùng giọng lưỡi hằn học điêu toa chửi bới người Việt Nam là tiểu nhân lang sói, động một tí là dọa dùng vũ lực ăn thua với Việt Nam. Nếu không làm như trên thì “16 chữ vàng” mà nhà cầm quyền Trung Quốc vẽ ra chỉ là trò giả hiệu.
Nó chỉ là lá bùa dán vào miệng để bịt miệng Việt Nam, “để ăn cướp mà Việt Nam không được la làng”, “xẻo thịt, cắt da Việt Nam cũng không kêu được”. Đáng tiếc là những nhà lãnh đạo Việt Nam vẫn “Hữu nghị một chiều”...”(hết trích)
Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh đang ở Hà Nội, đã viết như thế. May mắn, công an chưa bịt miệng Tướng Vĩnh, chưa cắt mạng Internet và cắt dây điện thoaị của ông.
Nhưng với Tiến Sĩ Nguyễn Xuân Tụ, tức nhà văn Hà Sĩ Phu, thì khác: cả Internet và điện thoạị đều bị cắt đứt.
Trong thư khiếu nại về chuyện bị cắt Internet và phone, đề ngày 26/5/2010, đề gửi lên Giám đốc Công an tỉnh Lâm Đồng Nguyễn Đức Hiệp, ông Hà Sĩ Phu viết:
“...Ngày 18/5/2010, tôi đến Sở Thông tin – Truyền thông tỉnh Lâm Đồng để khiếu nại thì được Chánh Thanh tra Sở Bạch Ngọc Dũng và Phó Chánh Thanh tra Sở Nguyễn Thúy Hằng tiếp và trả lời là Sở thông tin và Truyền thông tỉnh Lâm Đồng yêu cầu Viễn thông Lâm Đồng ngừng cung cấp dịch vụ đối với hai số thuê bao của gia đình tôi là làm theo yêu cầu của Công an tỉnh Lâm Đồng vì cơ quan này kết luận hai số thuê bao dịch vụ viễn thông trên được sử dụng để “chuyển tải những thông tin có nội dung chống lại Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” (Kèm theo Biên bản làm việc số 64/BB-TTr ngày 18/5/2010 do Chánh Thanh tra Bạch Ngọc Dũng ký)...” (hết trích)
Tất nhiên là ông Hà Sĩ Phu bị oan. Bởi vì thực sự ông không hề chuyển tải thông tin có nội dung chống lại Nhà nước CHXHCNVN. Cũng không thấy công an tới bắt ông Hà Sĩ Phu, cũng chưa thấy công tố viên Đà Lạt suy tính chụp mũ ông Hà Sĩ Phu... Nhưng cắt phone, cắt Internet vẫn cắt, bất kể gì khác.
Trong tuần qua, một chuyện kinh hoàng xảy ra là vụ “giải phóng mặt bằng” khu kinh tế Nghi Sơn, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa. Công an mang súng tới giảỉ tỏa nhà dân, đã nổ súng, bắn chết một cậu bé 12 tuổi và bắn bị thương hai người khác.  Nhiều hình ảnh bi thương được đưa lên Internet, cho thấy máu loang trên mặt đất, trên mặt và ngực các nạn nhân... Súng của chính phủ không để ngăn chận quân  thù Phương Bắc, lại đi bắn đồng bào tay không tấc sắt.
Máu này ngấm xuống đất, rồi sẽ nở hoa gì? Hình ảnh thật ngậm ngùi.
Nhà thơ cung đình Nguyễn Khoa Điềm, người từng giữ chức Bộ trưởng Bộ Văn hoá-thông tin CSVN, từng có những dòng thơ có vẻ như tương thích nơi đây, trích:
“Em ơi em Đất Nước là máu xương của mình
Phải biết gắn bó và san sẻ
Phải biết hoá thân cho dáng hình xứ sở
Làm nên Đất Nước muôn đời...”(hết trích)
Đúng vậy, máu của em bé 12 tuổi đã ngấm xuống đất, đã hóa thân cho dáng hình xứ sở, nhưng sao để đất nước này lệ thuộc Phương Bắc và trở thành của riêng cho cán bộ gộc?
Nhà viết blog Người Buôn Gió trong bài “Lan man chuyện giải phóng mặt bằng” đã ghi nhận về vụ giảỉ phóng mặt bằng ở Nghi Sơn, trích:
“...Phải nhìn thực sự rằng có nhiều kẻ đã lợi dụng công cuộc hiện đại hóa, thu hồi đất, GPMB để toan tính trục lợi. Đó là điều hiển nhiên, con số này không phải ít mà còn đông đảo là khác. Nhiều khu đất dùng làm nhà máy không sử dụng hết diện tích, khi lập dự án, những kẻ đầu tư cố tình vẽ cho thật rộng ra, rồi xây rào khoanh lại, một cái nhà xưởng vài chục công nhân sản xuất giấy ăn cùng lắm dùng đến vài ngàn mét vuông là quá đủ. Nhưng vẫn cứ khoanh cả một diện tích bao la chủ yếu với mục đích chiếm giữ đất, sau này chia bớt, nhượng lại ăn chênh lệch cao gấp mấy lần vốn ban đầu bỏ ra. Việc đền bù 24 triệu 1 sào ruộng, san lấp rồi bán trao tay cho đầu tư Đài Loan 300 triệu 1 sào ở Mao Điền, Hải Dương khiến người dân phẫn nộ, những bà mẹ liệt sĩ phải cắn răng bê di ảnh của con mình đi khiếu kiện, phản đối trước hàng hàng, lớp lớp đủ các loại cảnh sát trang bị hầm hố như đánh trận. Chúng ta thường thấy những hình ảnh quân đội, cảnh sát dàn quân như vậy chỉ có trong chiến tranh, trên phim ảnh. Thế mà ngày nay trên đất nước của mình đã sạch bóng quân xâm lược, cớ sao súng ống, dùi cui, hơi cay, quân đặc nhiệm vẫn hàng ngày dàn trận trên khắp các vùng đất quê hương, chiến tranh đang xảy ra ư, chiến tranh với kẻ thù nào? Kẻ thù là những người đàn bà bê di ảnh con trai trong bộ quân phục, loang lổ vết ố của thời gian sao? Là những ông cụ, bà cụ già từng nuôi giấu cán bộ, là những người treo trong nhà hằng hà sa số những tấm bằng khen, ghi công trạng vì hy sinh cho đất nước có chủ quyền đó sao?”(hết trích)
Độc giả muốn xem hình ảnh vụ công an bắn chết trẻ em để giảỉ tỏa đất, có thể vào xem ở điạ chỉ: http://nguoibuongio.multiply.com/journal/item/466
Chuyện cướp đất bi thương là thế, còn chuyện khoa học tại VN lại trở thành cơ hội cho các quan mổ xẻ, chia chác.
Tác giả Nguyễn Ngọc Linh viết trên trang Boxit Việt Nam đã kể lại, qua bài nhan đề “Vài suy ngẫm nhân đọc bài : “Chỉ có Khoa học và Công nghệ mới đưa Việt Nam bứt phá”...” trong đó có kể một hồi ức của Vũ Cao Đàm, trích:
“...Tôi xin dẫn một đoạn trong bài “Tính trung thực của người nghiên cứu”  đăng trên Tia sáng ngày 04/09/2008 của tác giả Vũ Cao Đàm:
“Đây là câu chuyện ở giữa thủ đô Hà Nội. Một vài nhà khoa học lân la đến được mấy vị lãnh đạo rất cao trong Đảng và trong Chính phủ, thuyết phục thế nào đó, lập được một Viện trực thuộc Chính phủ. Viện có công an đứng gác và được sử dụng mật phí 1 và được cung cấp ngoại tệ (một chế độ đặc đãi chưa có tiền lệ ở đâu) để nghiên cứu những vấn đề trọng đại của quốc gia. Sau một vài năm, chúng tôi hỏi nhau về những thành tựu mà Viện đã cống hiến cho quốc gia, thì được một vị Vụ trưởng ở Ủy ban KH&KT Nhà nước cho biết: “Đơn vị nghiên cứu vật lý màng mỏng của Viện này đã sản xuất được… bộ thiết bị làm bánh đa nem; đơn vị về điện tử gì đó thì có thêm chức năng buôn xe máy… second hand từ nước ngoài, chất đầy một nhà kho cũng được công an gác cẩn mật; một đơn vị gì đó nữa thì mở cơ sở sản xuất nước tương… xì dầu… Còn những khoản ngoại tệ được giao sử dụng thì không quyết toán được; một kho máy tính mua bằng ngoại tệ mạnh thì bỗng nhiên bốc cháy”. Sau ít năm, Thủ tướng quyết định nhập Viện này vào một bộ, không được “trực thuộc Chính phủ” nữa. Cho đến ngày nay đã trên hai mươi năm, không ai nghe nói Viện đã có thành tựu nào đóng góp cho quốc gia, cũng không có bài báo nào công bố gây tiếng vang quốc tế. Còn các nhân vật chủ chốt – tác giả của sự phù phép đó – thì được đưa lên những chức vụ rất cao và ngồi đó bàn thảo chính sách khoa học và phán xét lập trường, tư tưởng, đạo đức của những người làm khoa học chân chính”...”(hết trích)
Thế đấy, các cán bộ lãnh đạo khoa học biết làm tiền ấy, họ đã lên “những chức vụ rất cao và ngồi đó bàn thảo chính sách” cả rồi, tác giả Vũ Cao Đàm đã kể như thế về một sự thực “trọng đại của quốc gia.”
Thế đấy, rồi chúng ta sẽ thấy Giám Đốc Công An tỉnh Lâm Đồng rồi cũng sẽ tương tự lên “những chức vụ rất cao và ngồi đó bàn thảo chính sách” -- vì đã có công ra lệnh cắt Internet và phone của Hà Sĩ Phu.
Thế đấy, rồi chúng ta sẽ thấy đơn vị công an giảỉ phóng mặt bằng Nghi Sơn rồi cũng sẽ tương tự lên “những chức vụ rất cao và ngồi đó bàn thảo chính sách” -- vì đã có công nổ súng bắn chết cậu bé 12 tuổi dám đổ  máu, đưa xác thân mình hóa thân ra dáng hình xứ sở... như kiểu nhà thơ Bộ Trưởng Văn Hóa Thông Tin dẫn trên đã viết.
Thế đấy, rồi ai sẽ thực sự làm chủ đất nước này – nơi có máu em bé 12 tuổi bị giết để hóa thân ra dáng hình xứ sở -- trong khi cái đảng “tiểu muội CS Việt Nam” liên tục nhượng bộ đất và biển cho “đạị ca CS Trung Quốc” như lời báo nguy của Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh?