17/9/11

Căn bệnh Nan y: Khi nào bệnh " dại " người VN mới được trị lành?

Xuân khê
Thưa quí bạn đọc, cái tiêu đề của tôi đưa ra nghe có vẻ " lãng nhếch" trong ngày đầu năm nhưng xin quý bạn bình tâm. Người Việt chúng ta làm sao mà " dại " cho được khi hơn 1000 năm đô hộ giặc Tàu vẫn không bị đồng hóa thành một quận nào đó của Tàu. Hơn một 150 năm dưới ách thực dân Pháp mà nước Việt vẫn chưa mất tên.
Thế mà từ lúc giặc Hồ về đến VN chúng ta thì y đã đem "virus dại " về cấy vào dân tộc VN và đến nay con "virus dại " đó lây lan một cách kinh khủng..
Cái dại thứ nhất là dân mình "nhắm mắt đưa chân nghe theo tiếng gọi Việt Minh tự dùng máu thịt của mình làm gạch lót đường cho đảng Cộng sản VN nhuộm đỏ nửa phần lảnh thổ rồi tiếp tục xích hóa hòan tòan VN năm 1975, dân tộc VN đã hi sinh hàng triệu sinh mạng từ Điên Biên "thần thánh" đến Chiến dịch HCM "vinh quang" lót đưòng cho tột đỉnh cao sang vinh thân phì da cho hàng triệu đảng viên CS.
Thứ nửa khi đã có trong tay nửa phần đất nước xây dựng nền dân chủ tự do lại không ưa , chỉ ưa chuyện dại -đình công bải thị - tiếp tế mật khu làm anh dân quân du kích "vành nón tai bèo" thề trừ cho được "Mỹ NGụy bán nước" hay diệt cho được "cường hào địa chủ"??? chính phủ miền Nam giải thích tuyên truyền mãi cũng chẳng nghe!!! Đêm đêm vào bưng vào rẫy , cơm nắm muối vừng , bột ngọt thuốc men,tiếp tế cho anh "giải phóng quân" thực hiện cho được đại sự "giải phóng miền Nam" ???
1975 đảng CSVN đứng đầu là tập đòan tàn ác Thắng, Duẫn, Đồng, Chinh, Giáp, Thọ, sau này là cả lũ lâu la bộ sậu CSản ác ôn khác như Lương, Mạnh, Anh, Mười, Phiêu, Linh, Hùng, Khải, Kiệt, Dũng, Triết .. cùng toàn bộ mấy triệu đảng CSVN vênh váo tự hào là một đảng "quang vinh" đã đưa toàn "dân tộc VN đến toàn thắng" ???. Nhưng, ô hô ai tai trong lúc này chúng ta hảy thử nhìn lại các đảng CS khác VN trên thế giới ở các nươc từng bị qua phân bởi thì không có đảng CS nào NGU và ÁC như CSVN!!! CSVN hợp nhất đất nước bằng cách hi sinh hàng triệu sinh mạng của dân tộc chúng ta và đã cố tình đưa 2 miền đất nước vào thù hận giết chóc triền miên trong mấy thập niên, một dấu ấn 2 miền vô hình hằn sâu trong lòng dân tộc.
Rõ ràng cái tội ác này của đảng CSVN không bao giờ tha thứ được. Chúng ta thử nhìn 2 miền Đông và Tây Đức thông nhất trong hòa bình không chút máu xương, cái gương Tiệp khắc, Nam Tư Lạp Phu… dân họ cùng nhau đi đến thịnh vượng chung. Bắc hàn tuy lớn lối vậy nhưng cũng không ngu dại gì mà chủ trương ":chiên tranh giải phóng" Nam hàn, hàng năm cứ nhận thực phẩm "chi viện" của "khúc ruột anh em" Nam hàn hơn là xây đường mòn "Kim Jong Il" để cho hàng triệu thanh niên Bắc hàn "sinh Bắc tử Nam" như đàn em Hồ chí Minh Duẫn CHinh Đồng Giáp đã kiên quyết theo lệnh Bắc kinh dù cho có "đốt cháy cả dãy Trường sơn" cũng phải tiến hành cho được đúng theo di huấn của "Hồ chủ tịch vĩ đại" cố tình đày ải hàng trăm ngàn xương máu thanh niên VN vào cửa tử.
Mao trạch Đông, Đặng tiểu Bình và đảng Cộng sản Tàu miệng tuy la lớn nhưng lũ chúng rất khôn ngoan không bao giờ dại dột ngốc nghếch như bộ chính trị đảng CSVN đã từng làm. Với thế giới bên ngoài Bắc kinh hay chủ nghĩa Đại Hán luôn to mồn làm ra vẻ 'binh đao sắp sửa dấy động" đến nơi ấy thế chỉ dọa nạt Đài loan thôi nhưng cả đôi bên càng năm càng tăng lượng đầu tư buôn bán tiếp vốn giúp nhau, cũng cố kinh tế cả 2 đều hưởng lợi. Vừa qua Bắc kinh còn lên tiếng sẵn sàng giúp vốn cho Đài loan để chống chọi lại với cuộc suy thoái kinh tế toàn cầu này. Nói chung ngoại trừ cái đảng tham ăn tục uống vừa ngu lại vừa hèn như CSVN còn trên thế giới dù cho còn thể chế cộng sản thiên hạ đều tiếc máu xưong tài nguyên vật lực đất nước họ cả.
Họ cũng không chủ trương người Tàu giết người Tàu, người Hàn giết người Hàn, như thủ đoạn NGƯỜI VIỆT GIÊT NGƯỜI VIỆT mà đảng CSVN đã từng vênh váo khoe khoang chủ trương cho cái điên khùng của mình. Nói cho toàn ý rõ ràng dân mình còn " dại " mới để CSVN đè đầu mãi suốt gần thế kỷ; vì sao ? vì rằng cho đến bây giờ người dân Việt chúng ta vẫn cứ để cho tập đoàn CSVN tham nhũng bốc lột vơ vét hết tài nguyên của cải vào túi riêng của chúng nhưng dân mình vẫn cam chịu số phận bị đát như thế và đổ thừa vì "vận nước suy vong" thế thôi! yên chuyện, một sự đổ thừa cay đắng và đơn giản nhất. ĐẢNG ĂN DÂN TRẢ, tiền bạc ngoại quốc đầu tư cho VN vay vốn đợt này đến lớp khác đã bị tập đoàn cầm quyền CSVN khuynh loát ,trắng trợn bỏ túi làm của riêng trong lúc đó con cháu dân tộc VN phải "è lưng" ra trả nợ từ đời nay cho đên đời con cái cháu chắt ..???.
Bản chất dân tộc Việt nam là nghĩ đến hậu thế, lo cho đời sau thế mà cái DẠI chúng ta sờ sờ ra thế sao không ai hay! phải chăng DẠI DỘT này từ sợ hãi mà ra ? Đây là một câu hỏi chính đáng mà chúng ta cần đề cập. Tập đoàn CSVN đã thản nhiên phung phí , tận dụng , bốc lột , vơ vét MÁU XUƠNG và TÀI NGUYÊN VẬT LỰC đất nước VN đã hơn nửa thế kỷ rồi nhưng toàn dân tộc VN sự thực vẫn chưa tỉnh thức, con "virus dại " cứ nuôi mãi trong ngưòi cho đến khi nào ?
Đến khi người dân VN bằng nhiều hình thức chạy trốn được giặc Cộng ra được nước ngoài thì lại cộng thêm cái bệnh "HAY QUÊN" bằng cách này hay cách khác hàng năm "tự giác, tự nguyện" nhịn ăn nhịn tiêu càng lúc càng nhiều đem hàng tỷ đô la từ sức lao động, mồ hôi nước mắt, gián tiếp "tiếp máu" nuôi mập cái tâp đoàn "Dracula Hà nội" bán nước hại dân đó. Trong lúc cả tập đoàn CSVN cùng TƯ BẢN ĐỎ rủng rỉnh lên xe xuống ngựa, vi la biệt thự, ngừơi ăn kẻ ở, của cải đầy nhà, có máy bay riêng gần cả chục triệu đô, có xe hơi đắt giá lên đến 2 triệu đô la, cá cược đánh số lên đến bạc triệu, ăn chơi sa đọa vô luân, thanh thế vây cánh tràn lan, công an mật vụ lớp lớp đầy đường chà đạp trên đầu hàng triệu người dân cùng khổ VN chúng ta. Thế mà hải ngoại có những tổ chức, cá nhân cũng mang "con virus dại " này hết lòng hết sức, bòn rút tiên bạc của ngưòi hảo tâm đem tiên về tự nguyện LÀM THAY CHO ĐẢNG để Đảng Ta rảnh tay ngồi chơi hưởng lạc và càng đỡ "lao tâm nhọc trí" và càng rãnh tay đi ĐÀN ÁP dân lành.
Đúng ra lớp người hải ngoại nếu có lòng với đât nước VN, với cái thế thuận lợi ở vị trí đang ở bên ngoài , họ phải đứng ra tổ chức, cổ xúy phong trào đòi lại của cải tài nguyên của dân VN từ túi mấy tên THAM QUAN Ô LẠI CSVN trả lại cho dân VN thì nhiều biết bao nhiêu. Trái lại các lực lượng mất nước ly hương bao nhiêu tức giận căm thù cộng phỉ có khi trút "lầm. đánh trật" lên đầu nhau, sức đánh còn mạnh hơn đánh cả kẻ thù dân tộc làm trò cười cho bọn Cộng sản nằm vùng hải ngoại làm chúng vừa "vuôt râu vừa cười đắc ý"! vì không còn ai có lòng với dân với nước mà còn dám xuất đầu lộ diện ra được nữa.
Trỏ lại chuyện tiền bạc gởi về VN, một điều đáng chú ý ở đây mà chúng ta nhận chân ra rằng chỉ có lượng kiều hối hải ngoại là một vũ khí có khả năng triệt tiêu được chế độ toàn trị CSVN hiện tại: chúng ta hảy thử chỉ cần ngưng một thời gian 1 năm thôi! là cả chế độ ăn bám Hà nội sụp đổ hay rung rính toàn bộ ngay. Trái lại vì mang "bệnh DẠI" nên cứ nhắm mắt ngẩn ngơ tiêp tay cho những "cò mồi" trong nước liên tục đi ra hải ngoại vơ vét quyên xin làm cho Đảng thêm vây cánh thế lực lại càng làm khối ngưòi Việt hải ngoại càng thêm phân hóa, bất an. Rõ ràng từ cái dại trong cái chuyện thương quê nhớ nước, từ cái chuyện từ thiện kiểu thấy gì làm vậy không chịi truy căn, ra ngành ra ngọn, không đúng cách càng giúp dân VN càng lúc càng khổ đông hơn trầm trọng hơn và lâu dài hơn nữa?
Những đồng bậc dại tự nguyện dâng hiến cho những kẻ từng truy sát mình, bách hại mình và không bao giờ hỏi "tại sao?". Một câu hỏi mà vì dại nên không muốn nghĩ ra: càng giúp VN càng nhiều từ thiện càng nhiều tại sao xã hội VN càng ngày càng thêm nhiều người khổ, tệ nạn xã hội VN càng năm càng thêm nhiều và càng phức tạp, phụ nữ VN càng lúc càng bi bán ra nước ngoài, đi làm đầy tớ, hay phải đi lấy chồng nước ngoài kiêm miếng cơm manh áo cho gia đinh cha mẹ tại VN.
Thanh niên, trai tráng VN càng lúc càng đi làm "cu ly" ngoại quốc cho CSVN kiếm đô la bỏ túi? Hàng tỷ đô la càng ngày càng gởi nhiều về VN bằng nhiều hình thức không 1 chút điều kiện trói buộc và cũng từ hình thức này, tham nhũng VN mới chuyền của tiền ra ngoại quốc cho gia đình họ hàng chúng hưởng và chuẩn bị vốn liếng cho bước "cao chạy xa bay" của lũ cướp ngày này.
Rõ ràng lại cái bệnh " dại " này đã trở thành "bất trị" chỉ có thời thế chuyển dời mới giúp trị được mà thôi. Thời thế trong trường hợp này là thế nào? Một là khi toàn cõi Vn phải đi học "tiếng Tàu" thay cho tiếng Việt? tình huống này thì bệnh dại tuy đã tỉnh nhưng đã quá ôi thôi đã quá muộn màng ! còn thứ nữa ở nước ngoài thì nhờ CƠN LỐC SUY THOÁI KINH TẾ thế giới làm cho máu "mẫu quốc hải ngoại" như Mỹ, Âu, Hàn, Nhật.. đã cạn kiệt không còn đủ sức để "rò rĩ" đô la nuôi mạp thây Ngụy quyền Hà nội, khi người Việt hải ngoại 'chạy vắt giò lên cổ" để tự lo cho miếng cơm manh áo tại nơi xa xứ, nào tiền nhà tiền bill nhưng chẳng đủ nuôi vợ đỡ con, khi Việt kiều hải ngoại xếp hàng dài " từng cây số" xin việc nhưng chẳng ai thuê thì con "virus dại " này mới bị tự động bị triệt tiêu xếp vó mà thôi và chấm dứt cái chuyện mấy trự "trâu già ưa gặm cỏ non" cứ "léng phéng" sẵn mấy đồng tiền đô về nước hưởng lạc qua lại nhà báo vợ hại con.
Còn nếu không thì chỉ "nước xao đầu vịt" chúng ta càng kêu gào, giải thích nói hoài chẳng ai nghe, cái bệnh dại trầm kha còn mãi đeo đẳng mình.
Xuân Khê 

Thẩm phán bị đánh ngay ở tòa án vì “tòm tem” với vợ “đương sự”


   MỸ THO 9-1 (TH) - Một ông thẩm phán đã bị “đương sự” đánh ngay tại tòa án để trừng phạt cái tội ông này đã dám có “quan hệ không lành mạnh” với vợ của một “đương sự”, tức người đi kiện hoặc bị kiện trong một vụ án mà ông là người có trách nhiệm phân xử.
Theo tin của báo Pháp Luật ở Sài Gòn hôm Thứ Năm, Thẩm Phán Nguyễn Thanh Triều đã bị ông Nguyễn Thanh Phong “xông đến đánh tới tấp vào mặt” sáng ngày 8 Tháng Giêng 2009 vừa qua khi “đang làm việc với hai đương sự tại tòa”.
Nguyễn Thanh Triều là thẩm phán của tòa án huyện Chợ Gạo tỉnh Tiền Giang, còn ông Nguyễn Thanh Phong là cư dân xã Bình Phục Nhứt cũng của huyện này.
Trong một vụ việc trước đây, Thẩm Phán Nguyễn Thanh Triều đã được sắp đặt xét xử một vụ án tranh tụng về đất đai giữa vợ chồng ông Nguyễn Thanh Phong (vợ là Cao Vũ Tường Linh) với một cặp vợ chồng khác.
Trong thời gian vụ việc phân xử tiến hành, Thẩm Phán Triều đã có quan hệ bất chính với bà vợ ông Phong và đã bị ông này bắt gặp quả tang. Ông Phong đi tố cáo với công an.
Theo bản tin của Thông Tấn Xã Việt Nam ông Triều đã thừa nhận sự quan hệ bất chính với bà Tường Linh với các cơ quan chức năng.
Hành vi trái đạo đức, trái qui tắc ứng xử, trái luật của một thẩm phán như vậy, đúng ra phải bị cách chức, đuổi ra khỏi ngành tư pháp và có thể bị truy tố, nhưng tin của Thông Tấn Xã Việt Nam nói Trần Ngọc Quan, chánh án hệ thống tòa án tỉnh Tiền Giang, trong phiên họp ngày 5 Tháng Giêng 2009 đã chỉ họp hội đồng kỷ luật và “quyết định hình thức kỷ luật khiển trách đối với Thẩm Phán Nguyễn Thanh Triều”.
Tức giận vì ông Triều chỉ bị cảnh cáo mà không bị một hình thức trừng phạt nào nặng hơn, ông Phong đã đến tòa án huyện Chợ Gạo đánh ông Triều cho hả.
Cách trừng phạt theo kiểu phủ bênh phủ huyện bênh huyện trong guồng máy nhà nước và đảng CSVN nói chung và ngành tư pháp CSVN nói riêng là chuyện rất bình thường.
Hồi Tháng Ba năm ngoái, nữ Chánh Án Nguyễn Lê Lan của tỉnh Bình Phước đi đánh ghen khi chồng (một quan chức cao cấp của tỉnh) ngồi uống rượu tại một quán karaoke đã đánh lỗ đầu và gây nhiều thương tật trên thân thể của một nữ tiếp viên. Bà Lan không những không bị truy tố về tội hành hung gây thương tật cho người khác, mà chỉ bị thuyên chuyển làm phó giám đốc Sở Tư Pháp của tỉnh này.
Rất nhiều chánh án, thẩm phán, phó chánh thẩm của nhiều tỉnh tại Việt Nam đã ăn hối lộ, bị bắt gặp quả tang, hoặc có bằng cớ với hình ảnh và lời vòi vĩnh chung chi. Nhưng không thấy có ai bị đưa ra tòa truy tố hình sự.
Tổ chức tham vấn đầu tư quốc tế PERC tại Hongkong phổ biến bản nghiên cứu hồi Tháng Chín 2008 xếp hệ thống tư pháp tại Việt Nam vào hàng áp chót tại Á Châu vì đủ mọi thứ khuyết tật.
Luật lệ tròng tréo không minh bạch, thẩm phán thì vừa thiếu vừa thiếu khả năng và đòi chung chi. Các bản án chính trị thì đều do Bộ Chính Trị định trước ở Hà Nội, thẩm phán chỉ ngồi xét xử chiếu lệ. Theo tổ chức PERC, nhiều quốc gia khác ở Á Châu tuy chính trị có chen lấn và hệ thống tư pháp nhưng cũng không đến nỗi quá lộ liễu và tồi tệ như ở Việt Nam. 

Nhục thay cho cái dân tộc Việt Nam này.

 Đại biểu Nguyễn Minh Thuyết chất vấn thủ tướng 3D

Khoe mông hé đùi chào mời Lý Thái Tổ.


Vua Lý Thái Tổ Đăng đàn

Bức hình trên đây một là Lý Thái Tổ đăng đàn, một là đám cún cởn đang khoe mông hé đùi chào mời Lý Thái Tổ. ( Viết theo tâm trạng của một bạn đọc Dân làm báo ) 
Không biết là Vua Lý Thái Tổ đứng ngắm cảnh này sẽ nghĩ sao?Trong lúc quốc phá gia vong, ông bênh biểu tình chống đám cún cởn hay ông chống đám biểu tình bênh vực các cháu đem niềm tươi mát đến cho ông? Ông đứng đó ngàn năm…giá như lúc này ông ọc máu tươi ra và đổ sụm bà chè xuống thì nào ai biết ông nghĩ, đang tức cái gì nên nỗi? Vậy thì 85 triệu con cháu ông, có ai nhận ra tâm trạng ông lúc đó như thế nào không?

Một ngày trước biểu tình, chính quyền cộng sản âm thầm thực hiện mưu tính dàn dựng sân khấu trước tượng đài Lý Thái Tổ, nếu dùng từ theo cộng sản thì “Phản Cảm” chính là đây. Nếu cộng sản là người yêu nước yêu dân thực sự, sẽ không bắt dân biểu tình mà trái lại, buổi văn nghệ phải là buổi ca nhạc đấu tranh cổ vũ phong trào yêu nước, Lý Thái Tổ có lẽ ông rất hài lòng…Tiếc thay, ông phải chứng kiến cảnh bạo ngược một đứa con đã cướp hết tài sản, thông đồng với giặc lại dở trò phao phản, nhìn ông đứng sừng sững mắt hướng về sân khấu, nơi đó, ca hát quay cuồng chính là để che đậy thói bất nhân và khỏa lấp vụng trộm đi đêm với giặc, một sự sỉ nhục trước mắt ông như sự tích ông địa bị một con điếm chửa hoang cùng đường vô thế, phao cho ông làm bụng mang dạ chửa, ông chỉ còn cách ngồi thừ ra đó dở khóc dở cười…Tội nghiệp cho Vua Lý Thái Tổ giờ đây chỉ là một bức tượng bằng đất dưới con mắt của cộng sản, cho nên chúng bày ra cái trò sỉ nhục ông, điếm nhục cả một dân tộc dòng dõi rồng tiên bao đời. Đây chính là di sản tên Hồ chí Minh để lại, chính Hồ Chí Minh đã khai tử tiền nhân một lần nữa, bằng cách nhồi sọ buộc người dân phải hiểu chỉ có bác và đảng mới làm nên lịch sử, phủ nhận công lao của tiền nhân, xem người có công dựng nước xuống hàng thứ yếu, thì đối với dân đen hiện giờ có sá gì, hồn thiêng sông núi nhắc tới làm gì đối với kẻ không có trái tim.

Video được quay những người bị bắt trên xe, ta chỉ nghe một câu đầy câm phẩn chế độ phát ra từ chị Minh Hằng: Đả đảo Trung Quốc xâm lược – Đả đảo quân bán nước! Tiếng thét của anh chị em yêu nước như xé toang bầu trời âm u của ngày biểu tình, nhận diện rõ mặt từng con chó săn nhơ nhớp. Giờ phút này là giờ phút người dân yêu nước thực sự đối đầu với giặc nội thù đã công khai xuất đầu lộ diện, anh chị em tiên phong đại diện cho 85 triệu đồng bào hãy bình tĩnh nhận diện kẻ thù đang đến ngõ cụt, trị dân bằng lọc lừa dối trá không còn biện minh được nữa thì cái giá phải nạp mình cho dân trị, sớm hay muộn giang sang này đặt hết niềm tinh vào các bạn.

Thái độ và tâm trạng của chính con người VN yêu nước chính là tâm trạng của tiền nhân ! Vua Lý Thái Tổ vẫn đang đứng chờ các bạn lên đường..Hồn thiêng sông núi nhất định sẽ không để chúng yên./.

Hoàng Hạc Quan

Thưa Bộ Trưởng Phạm Vũ Luận

Xin dành cho những ai chưa một
lần đến vườn hoa Lê Nin để bầy tỏ
lòng yêu nước của mình



"ÔI…! NGÀI BỘ TRƯỞNG…!"


Kì thi vào Đại Học & Cao Đẳng, khối C năm học 2005/2006, dư
luận xã hội vô cùng sửng sốt trước các thông tin về kết
quả của môn Lịch Sử. Hàng nghìn bài thi được điểm O. Trong
đó không ít bài làm có thể phải vào Ghi – Nét về sự ngớ
ngẩn. Ví dụ: Tú Tài năm đó viết:

- " Để phản đối chiến tranh đặc biệt của Mỹ, nhà sư
Thích Quảng Đức đã thắt cổ tự tử ở Ngã Tư Sở ( Hà
Nội) (!?).

- "Xăm Đéc Nô Rô Đôm Xi Ha Núc lãnh đạo cách mạng Lào (!?)
( Nguồn : Thu Phương – Báo CAND Thứ 3 ngày 26 – 7 -2005).

Năm đó Bộ Trưởng Nguyễn Minh Hiển giữ thái độ im lặng
trước "Thành Tích" đặc biệt này.

Kì thi đại học và cao đẳng năm nay, cũng với hàng ngàn bài
thi môn Sử được nhận điểm O, lứa đàn em hậu sinh khả uý
đã làm các bậc đàn anh 5 – 6 năm về trước phải sững sờ
về kiến thức của mình. Luận về việc Nguyễn Tất Thành
(Hồ Chí Minh) tìm đường cứu nước, không ít bài đã viết:

- "Nguyễn Tất Thành đi tìm đường cứu nước chứ có phải
đi ngao du đâu?".

- "Nguyễn Tất Thành đi tìm đường cứu nước vì đã vứt
bỏ tình yêu thương với một thiếu nữ cùng quê". Đặc
biệt và ấn tượng nhất phải là:

- "Nguyễn Tất Thành (Tên khai sinh là Nguyễn Sinh Cung) thuở
nhỏ tính tình ngổ ngáo, người thường xuyên trốn học đi
biểu tình, bị thực dân Pháp bắt được, đuổi học, từ đó
người căm thù thực dân, đế quốc mà ra đi tìm đường cứu
nước". (Nguồn Báo Điện Tử Dân Trí)

Thực ra việc học trò lúc cắn bút giữa trường thi rồi viết
linh tinh vào bài thi, không phải chỉ đời nay mới có, đó là
truyện muôn thuở của học đường rồi.

Hôm nay, việc học trò của chúng ta mô tả cuộc dấn thân tìm
đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành theo hướng đó đã
đặt các nhà viết lịch sử đảng, Ban Lý Luận, Tuyên Huấn,
Tuyên Giáo Trung Ương, Bộ Chính Trị ĐCS Việt Nam, các nhà Mác
Xít thuộc nhiều thế hệ như Lê Duẩn, Trường Chinh, Phạm Văn
Đồng, Lê Đức Thọ trước kia, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú
Trọng cùng các ông "Vua" khác hôm nay vào tình thế dở khóc,
dở cười, không nói không được & Bộ trưởng Bộ GD ĐT Phạm
Vũ Luận đã liều mình, đăng đàn cứu tất cả, ông nói:

"Đó là điều bình thường…", "Điểm Lịch Sử thấp
không chỉ ở Việt Nam, ở Châu Á. Đó là chuyện của thời
đại, của thế hệ này, do cách mạng khoa học công nghệ, do
sự biến đổi, đòi hỏi của thị trường lao động …" -
(Nguồn báo Điện Tử Dân Trí).

Thật là đáng buồn, bao thế hệ người Việt đã coi Hồ Chí
Minh là Thánh, đã triển khai học tập tấm gương đạo đức
Hồ Chí Minh, thi kể chuyện về Hồ Chí Minh ở quy mô cả
nước vậy mà bây giờ tú tài Việt Nam lại viết về chuyến
xuất dương tìm đường cứu nước của ông như thế, rồi
lĩnh điểm zero mà ông Luận vẫn cho là bình thường được
thì thật sự là điều khó tưởng tượng.

Điều ông Luận nói có đúng là đặc điểm của thời đại
này không? Xin gõ vào ô tìm kiếm của Google dòng chữ : "Hàng
ngàn bài thi môn sử được điểm O", mọi người sẽ biết
cư dân mạng đã dành cho câu nói của ông Luận những gì?

Tôi nghĩ: Hồ Chí Minh mà tú tài của chúng ta có thể viết như
vậy, thì các vị TIÊN ĐẾ, các bậc NHÂN THẦN – THIÊN THẦN
khác trong lịch sử Việt Nam & nhân loại đang ngự trong những
lăng tẩm, đền đài, miếu mạo cũng như trong tâm thức mọi
người sẽ được các tú tài của ta tưởng tượng và mô tả
như thế nào? Không biết là nên cười, nên khóc hay cũng lại
là bình thường khi thấy học sinh viết:

"Lê Duẩn là em họ Lê Nin (!?)" và "Vua Gia Long Nguyễn Ánh
gọi Hoàng Đế Càn Long của Trung Quốc là anh giai" !

Hàng nghìn điểm O về Lịch Sử và có thể lắm cũng hàng ngàn
điểm O môn Văn, môn Địa trong một kỳ thi đại học ! Toàn
là những bộ môn đầu bảng trong nỗ lực hình thành nhân cách
người Việt Nam văn minh, hiện đại, hình thành ý thức tự
hào về "Nam Quốc Sơn Hà…", về nòi giống Rồng Tiên thì
đó là vấn đề xã hội thực sự nghiêm trọng rồi đấy
chứ, sao lại có thể nói là bình thường được. Một nền
giáo dục mà lại tạo ra những con người chẳng hiểu gì về
lịch sử của đất nước mình, dân tộc mình thì làm sao có
thể nói nền GD đó đã có công lưu giữ mãi ngọn lửa yêu
nước từ đời này qua đời khác. Rẻ rúng bộ môn Lịch Sử
đến thế thì chả trách thầy trò Giáo Dục Phổ Thông lại
chẳng thờ ơ trước những cuộc xuống đường để phản
đối những tham vọng của Trung Quốc về Biển Đông. Họ còn
tìm đến vườn hoa Lê Nin làm gì vào những ngày này nữa? Khi
vừa ngồi vào ghế Bộ Trưởng, ông Luận bảo: Tôi không có ý
định tạo dựng ấn tượng cá nhân, thế câu nói vừa rồi
của ông nên hiểu đó là ấn tượng của ai?

Thưa Bộ Trưởng Phạm Vũ Luận, trong lần sinh viên và học sinh
biểu tình trước Đại Sứ Quán Trung Quốc và Lãnh Sự Quán
Trung Quốc ở Hà Nội và Sài Gòn cuối năm 2007 để phản đối
kế hoạch Tam Sa của Trung Quốc nhằm hợp pháp hoá việc thôn
tính Hoàng Sa vào lãnh thổ của họ, có lãnh đạo sở GD ĐT,
hiệu trưởng nhà trường nào dám trái lệnh cấm tham gia biểu
tình của ông? Năm đó ông là Thứ Trưởng Bộ GD ĐT? Và đến
những chủ nhật gần đây của tháng 6 và tháng 7 - 2011, có
lãnh đạo Sở, lãnh đạo trường PTTH nào dám vượt qua những
nỗi sợ hãi để trái những lệnh tương tự, dám cho phép học
sinh của mình đi bầy tỏ lòng yêu nước? Xin trả lời: Không!
Không một ai dám cả. Cái mà các sếp giáo dục nâng nưu trong
tay lúc này không phải là "Trái Cam bị bóp nát trong tay Trần
Quốc Toản" khi không được tham dự Hội Nghị Bình Than (10
– 1282), mà lại là "Còn Ghế Còn Tiền" và những "Chân
Lý" mà ông mới nói đấy.

Xin gửi tới ông lời tán thán: "Ôi…! Ngài Bộ Trưởng!"
của tôi, một cựu giáo chức đang đứng bên lề "xa lộ" GD
ĐT tấp nập ngược xuôi là những điều hay – dở.



LÒNG YÊU NƯỚC & NHỮNG NỖI SỢ HÃI


Trên đường bị 2 nhân viên an ninh chính trị Quận Hà Đông
dẫn độ từ vườn hoa Lê Nin trở về, tôi vô cùng ngạc nhiên
khi một vị hỏi tôi:

"Sáng nay, lúc ở gần vườn hoa Lê Nin, bác có nhận ra 2 nữ
giáo viên cùng công tác với bác trước kia ở THPT Trần Hưng
Đạo không?"

Tôi giật mình, thế là họ đang nghi tôi đã có những xúi
giục đồng nghiệp cũ đi biểu tình. Tôi ngẫm nghĩ, nếu làm
được việc đó, tôi sẽ rất tự hào, vì tôi đã làm đông
thêm những người dám bầy tỏ lòng yêu nước của mình. Tôi
đã nói với họ: Không rõ, 2 cô giáo đó có phải là những
giáo viên trẻ về trường khi tôi đã ra khỏi trường rồi
không? Nếu vậy, tôi không biết họ. Nói rằng 2 người đó
đã có thời gian cùng dậy với tôi! Tôi khẳng định là không
hề có. Tôi quá thất vọng về những người đã cùng dậy
với tôi ở THPT Trần Hưng Đạo – Phố Xốm - Hà Đông - Hà
Nội.

Năm năm về trước (2007), khi bỏ phiếu tín nhiệm tôi ứng cử
ĐBQH 12, các đồng nghiệp của tôi, người bầu tôi, người
gạt tôi thì cũng đều không dám công khai cầm bút trước các
quan chức của MTTQ, lãnh đạo Sở GD ĐT Hà Tây, các nhân viên
an ninh PA25 (An ninh bảo vệ Văn Hoá – Giáo Dục). Họ lúng túng
& sợ hãi đến mức hiệu trưởng NTNA, bí thư chi bộ nhà
trường NCN phải ra lệnh mở hết cửa các Toilet, các phòng
học để mọi người vào đó thực thi quyền bầu cử của
mình (!?) …Những con người mà khi nhận được quà biếu của
tôi là những bài viết về những tiêu cực của Giáo Dục chứ
không phải là loạt bài tôi cổ xuý cho Tự Do – Dân Chủ và
Nhân Quyền…đã ngoan ngoãn nộp cho hiệu trưởng, kể cả
những bài tôi gửi đích danh cho hiệu trưởng, với dòng chữ:
"Bài này tôi đã gửi cho cơ quan Công An rồi, xin đừng gửi
cho Công An nữa". Vậy mà tất cả vẫn được vị hiệu
trưởng này cần mẫn gom lại rồi trình báo cho công an
(!?)…Những hiệu trưởng, hiệu phó, kể cả những đảng viên
như thế ! Tôi dám chắc họ không đủ bản lĩnh chính trị,
không đủ sự can đảm để tìm đến vườn hoa Lê Nin trong
ngày hôm đó. Xét cho cùng họ cũng chỉ là những con bệnh
đáng thương của hội chứng vô cảm mà Nhà Thơ – Đạo diễn
Đỗ Minh Tuấn đã cảnh báo.

Thưa những ai vẫn còn dành cho GD ĐT một sự quan tâm và
thương cảm! Có thể nói: Học đường ngày nay không còn là
mảnh đất mỡ mầu để nuôi dưỡng những điều cao thượng
và đẹp đẽ nữa. Trong ngày khai giảng, trong những tiết chào
cờ đầu tuần, đâu có còn vang lên những điều có thể làm
cho mọi người rưng rưng, xúc động khi nghĩ về tình cảnh
của tổ quốc, về cảnh ngộ của dân tộc. Thay vào đó, đây
là chỗ để người ta đốc thúc việc tận thu các loại tiền,
là nơi ban bố các quyết định trừng trị học sinh và có nơi
cũng là lúc trừng phạt cả thầy cô hư (!?). Vào những ngày
này, những ngày có biểu tình yêu nước một cách ôn hoà của
sinh viên và học sinh, tiết học này lại là thời điểm để
các ông bà hiệu trưởng "Còn ghế còn tiền" lên hò la, đe
nẹt học sinh, cấm học sinh tham gia vào các sinh hoạt yêu
nước! Là người của GD ĐT, tôi hết sức thông cảm với
những người đồng nghiệp của tôi, song tôi không thể chấp
nhận được những vị giám đốc, những vị hiệu trưởng,
hiệu phó, bí thư thanh niên đã hạ mình nói liều, nói bậy:

"Những người tham gia biểu tình những ngày qua là những kẻ
hâm, điên, bất mãn, vô chính phủ, là bị các thế lực thù
địch lôi kéo, là đi biểu tình thuê (!?)" (sic). Tôi có quá
nhiều dẫn chứng cho kết luận này.

Tiết học đầu của 1 tuần học dưới mầu cờ tổ quốc,
đất nước quặn đau, mẹ tổ quốc quặn đau vì sự hững
hờ, vô cảm, biến chất và vô trách nhiệm của những đứa
con vẫn thường vỗ ngực là cao học, là "thạc sĩ" này, là
"tiến sĩ" thậm chí là cả Viện Sĩ hàn lâm nước này,
nước nọ (!?)

Phải chăng cấm học sinh đến với những sinh hoạt chính trị
xã hội như thế là dấu hiệu ngành này đang tìm về những
giá trị bản thể của nó đã có từ ngàn đời như:

Học đường là một thứ "Tu Viện" khép kín cách ly với
cuộc đời bên ngoài đã quá ô trọc! Không có chuyện này.
Người ta đang hô hào xã hội hoá, thương mại hoá GD – ĐT kia
mà (!?).

Phải chăng GD ĐT đang quay lại với thái độ sống của những
con mọt sách trong những Tháp Ngà :
"Vạn ban giai hạ phẩm – Duy hữu độc thư cao!"
Tạm dịch : Mọi ngành nghề đều thấp kém, duy nhất việc
đọc sách là cao cả! Cũng không có chuyện này.

Chí thú sách vở gì đâu mà khi chấm thi tốt nghiệp PTTH 2010
– 2011, 11 Sở GD ĐT của 11 tỉnh thuộc đồng bằng Nam Bộ đã
ngấm ngầm bắt tay nhau xé toang đáp án chấm văn của Bộ GD
– ĐT rồi thay bằng một biểu điểm khác để muốn cho đỗ
bao nhiêu thì cứ việc cho (!?). Báo Người Lao Động đăng ý
kiến phản hồi: "Không chỉ môn Văn, môn Sử - Địa cũng
thế !", Tờ Thanh Niên thì mạnh dạn méc độc giả: "Không
chỉ Văn mà cả chấm Toán cũng rứa! và chuyện đó họ có
hỏi ý kiến Bộ và Bộ cũng cho phép rồi. (!?) Không biết mai
này trong 11 ông, bà giám đốc uống nhầm thuốc liều đó, có
ông nào, bà nào sẽ phải làm "Con Dê" để tế thần "HAI
KHÔNG" không đây! Xin chờ hồi sau sẽ rõ.

Theo tôi, những động thái của GD ĐT bấy nay là quá đủ để
nói: Ngành GD ĐT có quá nhiều cố gắng để tạo ra sản phẩm
của mình là những con cừu có thói quen chỉ đi theo các lề có
sẵn. ("Bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc
của con người tự do" – Giáo Sư Toán Học Ngô Bảo Châu)

Để khép lại câu chuyện buồn này, có lẽ cũng chẳng là
thừa khi cùng ôn lại "Sự Tích Đầm Mực", viết về thầy
Chu Văn An (1292 – 1370) và những học trò của ông thời hậu
Trần hơn 600 năm về trước.

"Sau vụ dâng Thất Trảm Sớ - Sớ đòi chém 7 tên gian thần
không được vua Trần Dụ Tông chấp nhận, Thầy Chu treo mũ áo
từ quan, bỏ Quốc Tử Giám về quê dậy học. Trong số học
trò của ông có một thư sinh tướng mạo khôi ngô tuấn tú
sáng nào cũng đến sớm để nghe giảng, nhưng không ai rõ là
người này ở đâu. Bè bạn, đồng học dò xem thì cứ thấy
thư sinh đó đến khu Đầm Đại nằm giữa làng Đại Từ, Tứ
Kỳ, Huỳnh Cung, nay thuộc huyện Thanh Trì Hà Nội thì biến
mất bèn bẩm với Thầy Chu. Thầy Chu biết đó là con của
thuỷ thần. Năm đó gặp lúc trời làm đại hạn kéo dài, một
lần Thầy Chu hỏi: "Trong các trò, ai có tài thì làm mưa giúp
dân giúp đời!". Người trò lạ có vẻ lưỡng lự, sau đứng
ra xin nhận và nói: "Con vâng lời thầy là có tội với Thiên
Đình, nhưng con cứ làm để giúp dân". Nói đoạn, thư sinh ra
giữa sân trường, lấy nghiên mài mực, ngửa mặt lên trời
khấn, lấy bút thấm mực vẩy khắp 4 phương trời, rồi tung
cả nghiên lẫn bút lên trời. Lập tức mây đen ùn ùn kéo
đến, trời đổ mưa như trút. Trong mưa gió người ta thấy thư
sinh cúi lậy Thầy, lậy bạn rồi rùng mình hoá thành con
Thuồng Luồng lớn mải miết trườn về phía đầm nước. Đêm
hôm đó có một tiếng sét lớn, đến sáng người đi đường
thấy xác con Thuồng Luồng lớn nổi trên đầm nước. Để
nhớ ơn, dân làng lập đền thờ thần. Theo truyền thuyết nơi
nghiên mực rơi xuống làm làn nước ở đây lúc nào cũng có
mầu đen, nên được gọi là Đầm Mực. Bút rơi xuống đất
Tả Thanh Oai, biến làng này thành làng văn học, quê hương của
những danh sĩ tầm cỡ, đặc biệt vang dội là dòng họ Ngô
Thì…như cha con Ngô Thì Sĩ – Ngô Thì Nhậm".

GD ngày nay không thiếu những bậc thầy tài danh, khoa bảng
nhưng hiếm quá những trí thức có bản lĩnh, tâm đức như
Thầy Chu Văn An. Học trò thời nay cũng không hiếm những nhân
tài tầm cỡ, nhưng cũng quá ít những sĩ tử có tấm lòng với
thầy, với bạn, với dân, với nước như chàng thư sinh trong
câu chuyện này.

Tôi vô cùng xúc động khi thấy "Già Làng" Nguyên Ngọc
đứng ở hàng đầu cuộc biểu tình 14/8 vừa qua. Đã bắt
đầu xuất hiện một số học sinh gái, cổ quàng khăn đỏ,
trong tay là các biểu ngữ phản đối Trung Quốc. Các cháu là
con cháu của những gia đình nhân sĩ, trí thức lớn được
hưởng những "Gen" miễn dịch trước những lầm lạc,
những biến chất tràn lan xã hội. Những biến chất đó đang
làm đa phần lứa trẻ khác trở nên ơ hờ trước những kiếp
nạn của dân tộc và có không ít số trẻ đã phải tự tìm
đến những triết lý sống thích nghi, đầu hàng có tính thực
dụng, cầu an và yếm thế kiểu Makkeno (Mặc Kệ Nó):

"Sợ giặc, không bằng sợ bị công an bắt, bị nhà trường
đuổi học, bị chính quyền phân biệt đối xử." và "Yêu
đảng, yêu nước, yêu CNXH, yêu dân… không bằng yêu chính
bản thân mình".

Như thế thì câu hỏi mà HT, cô học trò cũ của tôi hỏi ngày
nào trước cửa Đại Sứ Quán Trung Quốc đã có câu trả lời
rồi đấy. Một trả lời cũng thật đớn đau & bất ngờ quá
với tôi! với em! với bạn! & bất ngờ với những ai nữa
đây? Dạ thưa! Đây là một câu hỏi mở xin dành cho tất cả
mọi người.

Khi bài viết này sắp được công bố, một người bạn gmail
hỏi tôi: Tuần này bác sẽ ra Hồ Gươm để có phóng sự về
biểu tình chứ? Tôi trả lời: "Ông Nhanh mới họp báo, tuyên
bố biểu tình phản đối Trung Quốc là yêu nước & Công An Hà
Nội không trấn áp người biểu tình", vậy mà mấy chủ
nhật liền tôi vẫn được Công an Hà Đông và Hà Nội "Săn
Sóc" kỹ lưỡng quá. Khẩu hiệu rất hiền mà tôi chọn:
"NAM QUỐC SƠN HÀ NAM NHÂN CƯ!" (Sông núi nước nam người nam
ở !) chưa một lần được hoà cùng mầu cờ sắc áo với
những người biểu tình cùng những tiếng thét vang dội của
lòng yêu nước bên bờ Hồ Gươm huyền thoại, điểm kết nối
với Yên Tử - Chùa Hương – Chùa Một Cột – Đền Quan Thánh
– Núi Nùng - Hồ Tây thành một hàng rào tâm linh có vai trò
hoá giải tức thì những tà tâm – ác đức của thù trong &
giặc ngoài muốn huỷ hoại sự trường tồn của giống nòi
Đại Việt. Sự kiện ngay sau ngày tiếp quản Hà Nội 1954, Hồ
Tây một ngày bình yên bỗng bầu trời rực rỡ là mây ngũ
sắc, mặt hồ bỗng nổi sóng dữ trong âm vang là tiếng voi
gầm ngựa hí đã dìm chết đoàn phù thuỷ Tầu có sứ mạng
đi trấn yểm các huyệt đạo của Đại Việt lại núp bóng là
đoàn nghệ thuật Tề Tề Cáp Nhĩ…là dẫn chứng rất đắt
cho sự tồn tại của dải tâm linh huyền thoại này. Nay dù bị
Công An khống chế, tôi vẫn thấy, dù thiếu tôi thì bầu trời
vẫn là nơi tung cánh của những Cánh Chim báo nguy cho dân tộc &
cả những Cánh Én báo mùa xuân sẽ trở về với đất nước
mình, dân tộc mình.


Thông qua những việc làm, những phát biểu đầy trách nhiệm
của những lão thành cách mạng khả kính, những vị nhân sĩ
chân chính, những trí thức, những sinh viên học sinh còn giữ
được lòng yêu nước, dù họ ở trong nước hay ở nước
ngoài, không hẹn mà cùng tiếng nói chung là: "Tổ Quốc Trên
Hết", dẫu rằng đến với họ là bôi nhọ trắng trợn! là
mạ lị đê hèn! thậm chí là cả những hành vi của đám thảo
khấu côn đồ, thì một xã hội dân sự vẫn đang lừng lững
bước tới. (Theo cách nói của Già Làng Nguyên Ngọc và nhà báo
nổi tiếng Bùi Tín).

Những gì không phải đã đến với Cụ Nguyễn Trọng Vĩnh,
với Giáo Sư Huệ Chi, với nhà giáo Phạm Toàn, với Tiến Sĩ
Nguyễn Quang A, các bloger dũng cảm như Nguyễn Xuân Diện, các
trang báo điện tử bị gọi là "Lề Trái Rác Rưởi" ở
trong và ngoài nước, đến với Luật Sư can đảm như Trần
Đình Triển, đến với Cụ Trần Lâm, một Luật Sư trung thực
và nhân hậu, đến với những bị cáo rất đáng kính trọng
như Vi Đức Hồi, Cù Huy Hà Vũ…thái độ bất khuất của họ
là những dẫn chứng hào hùng rằng: "Không phải người Việt
Nam nào cũng cúi mặt và ngậm mồm."

Giữa lúc nhiều quân đoàn Trung Quốc đang áp sát dọc tuyến
biên giới với Việt Nam, tầu sân bay Tinh Lang mới khánh thành &
dàn khoan khổng lồ của TQ đang lăm le tiến vào vùng biển chủ
quyền của Việt Nam, cũng là lúc các Bloger TQ trên trang mạng
Sina.com đang râm ran những lời đe doạ Việt Nam thì thật đáng
buồn, tối 4/8/2011 Trần Bình Minh giám đốc Truyền Hình VN lại
muối mặt cộng hưởng với họ bằng cách cho phát sóng phóng
sự bôi nhọ Cù Huy Hà Vũ và trang mạng yêu nước Bauxite.vn làm
sững sờ người xem trong và ngoài nước. Đặc biệt là khi
tấm màn nhung của QH 13 lặng lẽ buông xuống trong chiều 6-
8-2011 mà không dám đưa ra một Nghị Quyết nào về Biển Đông!
Tôi biết rằng, đất nước tôi, dân tộc tôi đang đối diện
với những nguy cơ gì?

Có thể lắm, phẩm giá, lương tâm, lòng trắc ẩn của một
bộ phận người Việt Nam hôm nay nói chung, nói riêng với ngành
GD ĐT là có vấn đề rồi, nhưng tôi vẫn vững tin:

Tổ Quốc mãi mãi trường sinh, Dân Tộc mãi mãi
trường tồn. Thế giới này ngày càng chật hẹp, không có nơi
ẩn nấp nào là an toàn dành cho những con người không xứng
đáng. Chắng sớm thì muộn tất cả sẽ phải hiện nguyên hình
trước vị QUAN TOÀ của Lịch Sử

Hành trang để thế hệ tôi đi hết phần đời còn lại, đơn
giản chỉ là những niềm tin vô hại như vậy./. (Hết)



Hà Đông 9 - 8 – 2011.
Nhà Báo Nguyễn Thượng Long
- Nguyên giáo viên dậy Địa Lý của Giáo dục Hoà Bình – Hà
Tây
- Nguyên Thanh Tra Giáo Dục kiêm nhiệm Hà Tây.
- Nơi ở: Tố 6 Văn La – Phú La – Hà Đông – Hà Nội
- Email: nguyenthuonglong571@gmail.com

16/9/11

Quốc hội Việt Nam đại diện cho ai?

Minh Văn
Họ quan tâm điều gì?
Quốc Hội (hay Nghị Viện) là cơ quan dân cử. Đại biểu Quốc Hội là những người đại diện cho nguyện vọng và quyền lợi của nhân dân. Quốc Hội thay mặt nhân dân quyết định những vấn đề trọng đại của đất nước, trong đó có quyền lập Hiến, lập Pháp. Vì thế trong cấu trúc bộ máy của các quốc gia, Quốc Hội có một vai trò quyền lực to lớn. Tiếng nói của Quốc Hội quyết định mọi vấn đề mang tầm vóc quốc gia. Vì đó là tiếng nói và ý chí của người dân, nó có vai trò quan trọng nhất.
Chuyện là vậy, nhưng chúng ta hãy xem ở Việt Nam, cơ quan quyền lực cao nhất là Quốc Hội ấy hoạt động như thế nào?
Nhà nước Việt Nam tuyên bố hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam, và đó là sự thực lịch sử. Quốc gia láng giềng Trung Hoa đã xâm chiếm gần trọn hai quần đảo nói trên, lập đơn vị hành chính và ghép vào bản đồ của họ.
Việc bảo vệ chủ quyền đối với hai quần đảo nói trên là vấn đề quan trọng và thiêng liêng đối với dân tộc Việt Nam. Vì vậy, phải được Quốc hội bàn thảo trong chương trình nghị sự, đồng thời ra nghị quyết về việc bảo vệ chủ quyền của đất nước. Vậy mà khi Trung Quốc gây hấn và xâm chiếm biển đảo, bắn giết ngư dân Việt Nam trong suốt thời gian qua, các phiên họp của Quốc Hội không hề bàn đến vấn đề này. Các đại biểu coi như không hay biết vấn đề trọng đại và cấp bách mà cả thế giới đều biết kia, ngoại trừ ý kiến của vài đại biểu có tâm huyết? Còn nhiều vấn đề quan trọng khác của đất nước nữa như khai thác tài nguyên đất nước, bảo đảm các quyền tự do dân chủ của người dân, giải quyết tệ quan liêu, tham nhũng cùng bao nhiêu nỗi oan khuất của người dân... cũng bị Quốc Hội bỏ qua.
Sự kiện quan trọng đáng ưu tư là khi bộ máy nhà nước có hành động, chính sách vi luật, và ngay cả vi hiến, thì cơ quan Quốc Hội hiện nay cũng không bao giờ có hành động hoặc thái độ ngăn chận hay chế tài. Điều mà người ta thấy là những người lãnh đạo đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam công khai điều hướng hoạt động của Quốc hội.
Người dân không thấy được thiện chí đại biểu và nỗ lực phục vụ của Quốc Hội. Hình ảnh mà ai cũng thấy là khi người dân đi lại bằng xe đạp, xe máy với khói bụi chen chúc thì từng đoàn xe ô tô có máy lạnh chở đại biểu Quốc Hội đi nghênh ngang dài đến hàng cây số, có xe cảnh sát hụ còi đi dẹp đường. Mỗi lần Quốc Hội họp phải mất hàng tháng trời, tốn kém không biết bao nhiêu tiền bạc của nhân dân.
Có thể nói, Quốc Hội được lập ra để hợp thức hoá những điều đảng Cộng sản muốn hơn là thực thi trách nhiệm Đại Biểu để đấu tranh nghị trường cho các quyền lợi hợp pháp và chính đáng của nhân dân.

Nhìn từ góc độ bầu cử Quốc Hội

Muốn tìm hiểu rõ hơn nữa những bất cập trên, chúng ta hãy bắt đầu từ việc bầu cử Quốc Hội để hiểu được nguyên nhân.
Gọi là cơ quan dân cử thì đại biểu Quốc Hội phải do người dân tiến cử, và các đại biểu phải đại diện cho mọi tầng lớp xã hội và địa phương, không phân biệt tôn giáo hay chính kiến. Tất cả phải được thực hiện thông qua một cuộc bầu cử dân chủ và khách quan. Có như thế thì Đại biểu Quốc Hội mới thực sự là người đại diện cho dân được.
Trong thực tế, các ứng cử viên Đại biểu Quốc Hội ở Việt Nam đều do Mặt Trận Tổ Quốc Việt Nam - một cơ chế được lãnh đạo trực tiếp bởi đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam, với một hệ thống kiểm soát, điều hành song song với bộ máy chính quyền địa phương các cấp.

Nói tóm tắt, danh sách đại biểu do cơ quan địa phương đưa ra và quản lý, đến ngày bầu cử nhân dân chỉ có mỗi nhiệm vụ là đi bầu những ứng viên đã được đảng cầm quyền chọn sẵn. Do vậy, người dân thường thì cũng không quan tâm đến kết quả bầu cử vì kinh nghiệm cho thấy những người đại biểu này cũng không có khả năng hay thiện chí để giải quyết những khó khăn, nguyện vọng của nhân dân.
Từ đó, chúng ta có thể hiểu tại sao Quốc Hội không hề bàn đến những vấn đề hệ trọng mà nhân dân quan tâm mà chỉ bàn thảo những gì đảng Cộng sản muốn hoặc cho phép.

Quốc Hội đại diện cho ai?

Chúng ta có thể khẳng định rằng: Quốc Hội Việt Nam hoàn toàn là công cụ của đảng Cộng Sản. Nhiệm vụ của Quốc Hội là nói lên đường lối, chính sách của đảng và vì lợi ích mà đảng này hướng tới. Những tiếng nói có tâm huyết vì đất nước, hay từ những đại biểu độc lập, luôn luôn trở nên nhỏ bé và lạc lỏng giữa rừng đại biểu của đảng Cộng sản. Những vấn đề nổi cộm thỉnh thoảng được đưa ra chỉ nhằm để xoa dịu dư luận và thường thì bị nhanh chóng chìm vào quên lãng.
Trước bối cảnh một đất nước đang đối đầu với nạn ngoại xâm và một xã hội phức tạp đầy nguy hiểm, ai cũng mong nhìn thấy được một Quốc Hội với những Đại biểu thật sự đại diện cho tiếng nói và quyền lợi của các tầng lớp xã hội. Một khi cơ quan Lập pháp này có thực quyền và sức mạnh thì mới có thể cân bằng được quyền lực lãnh đạo quốc gia; để cùng với cơ quan Hành pháp và Tư pháp phụng sự đất nước và nhân dân.
Muốn chấm dứt tình trạng Quốc hội bù nhìn mà nhân dân Việt Nam đã phải chứng kiến trong hơn 60 năm qua, nhân dân Việt Nam không còn cách nào khác hơn là đấu tranh để thay đổi cơ chế lãnh đạo độc tài toàn trị đang có. Chỉ khi nào cơ quan Quốc Hội có được những vị Đại Biểu do chính nhân dân đề cử và chọn lựa thì bộ máy chính quyền mới thực sự mang ý nghĩa là của dân, do dân và vì dân.
Khi nào nhân dân có thể bầu ra một Quốc Hội thực sự là đại diện cho mình, thì mới có thể có được một Chính quyền Nhân dân đúng nghĩa.
Minh Văn (VN)

Vì sao tội ác lên ngôi ?

         Tống Văn Công
Suốt mấy tuần qua, báo chí trong nước đăng nhiều bài phân tích nguyên nhân của hai vụ giết người cướp của ghê rợn xảy ra cùng thời gian ở Bắc Giang và Bình Dương. Nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình vốn là nhà giáo, bà bức xúc “rung chuông về giáo dục nhân cách”. Nhiều vị tiến sĩ tâm lý vào cuộc. TS Thạch Ngọc Yến có bài viết Thiếu vách chắn trước cơn bốc đồng, cho rằng các vụ này có “mẫu số chung là: Họ có một quá khứ không bình thường. Có thể là sự xáo trộn trong gia đình, là tuổi thơ bị bỏ rơi…”. PGS-TS Lê Trọng Ân có bài Người lớn hãy làm gương, với mở đầu “Ông bà ta dạy: Con dại cái mang. Do đó con cái hư hỏng, cha mẹ phải xem lại mình…”. Nhà báo Cao Tuấn có bài Sức mạnh kháng thể, “khái quát hơn cái ác có vẻ như đang ẩn hiện khắp nơi”. Thế nhưng ông lại nhận định: “Nó là sản phẩm “quái gỡ” (nhưng không nhiều) của một xã hội đang vận động đi lên – các yếu tố cũ, lạc hậu chưa mất hẳn và yếu tố mới, tiến bộ chưa định hình… Xét về mặt triết học, đây là thời kỳ chuyển tiếp không dễ dàng đối với bất cứ xã hội nào”. Lạ lùng là ông khuyên đừng “quá chú tâm truy tìm gốc rễ của những hiện tượng quái gỡ, hãy dành nhiều thời gian hơn để thúc đẩy xã hội phát triển theo hướng lành mạnh”. Thật không khác nào trước con bệnh ngặt, lại khuyên thấy thuốc chớ chẩn đoán bệnh, mà hãy khuyến khích họ vui chơi, chạy nhảy!
Tôi không phải nhà nghiên cứu tâm lý, nhưng có lưu tâm đến vấn đề đạo đức xuống cấp, khi nghe anh Thái Duy (tức nhà văn Trần Đình Vân – tác giả Sống như anh) từ miền Nam trở ra Hà Nội tâm sự: “Cậu ạ, Đảng mình có trách nhiệm đã làm xuống cấp đạo đức người dân Hà Nội. Hồi tớ đi học, mỗi khi thấy đám ma từ xa, cả bọn xuống xe đạp, giở mũ cúi đầu, chờ xe đi qua. Còn nay, bọn trẻ ngang nhiên phóng xe, lại còn lớn tiếng chửi thề, tại sao xe tang đi chậm cản đường!”. Tôi nghĩ đạo đức xuống cấp bắt đầu từ chuyện lớp trẻ chửi xe tang cản đường đã phát triển dần từng năm một! Tết Nguyên đán năm 2009, Hà Nội xảy ra vụ hằng trăm người xô đạp nhau tranh cướp hoa anh đào, tôi đã viết bài Vì sao đạo đức băng hoại tặng nhà thơ Hoàng Hưng và giáo sư Nguyễn Huệ Chi là hai người quan tâm vụ việc này. Gần ba năm qua, tình trạng xã hội và con người Việt Nam đã đi tới câu hỏi bức thiết hơn: Vì sao tội ác lên ngôi?

I. Đoạn tuyệt với đạo đức truyền thống!

Xin đọc Tuyên ngôn của Đảng Cộng sản của Marx – Engels, Phần 2, “Những người vô sản và những người cộng sản” (Nhà xuất bản Sự thật Hà Nội, năm 1974, trang 77):
Có người sẽ bảo: “Cố nhiên những quan điểm tôn giáo, đạo đức, triết hoc, chính trị, pháp quyền, v.v. đã biến đổi trong tiến trình phát triển lịch sử. Nhưng tôn giáo, đạo đức, triết học, chính trị, pháp quyền vẫn luôn được bảo tồn qua những biến đổi ấy. Vả lại, còn có những chân lý vĩnh cửu như tự do, công lý, v.v. chung cho mọi chế độ xã hội. Thế mà chủ nghĩa cộng sản lại xóa bỏ những chân lý vĩnh cửu, nó xóa bỏ tôn giáo và đạo đức chứ không đổi mới tôn giáo và đạo đức; làm như thế là trái ngược với tất cả sự phát triển lịch sử trước kia?”.
Lời buộc tội ấy rốt cuộc là gì? Lịch sử của tiến bộ xã hội từ trước tới nay đều diễn ra trong đối kháng giai cấp, những đối kháng mang những hình thức khác nhau tùy thời đại. Nhưng dù những đối kháng mang hình thức gì đi nữa, hiện tượng một bộ phận này của xã hội bóc lột một bộ phận khác cũng vẫn là hiện tượng chung cho tất cả các thế kỷ trước kia. Vậy không có gì đáng lấy làm lạ khi thấy rằng ý thức xã hội của mọi thế kỷ mặc dù có muôn màu muôn vẻvà hết sức khác nhau vẫn vận động trong một số hình thức chung nào đó, trong những hình thái ý thức chỉ hoàn toàn tiêu tan khi hoàn toàn không còn có đối kháng giữa các giai cấp nữa.
Cách mạng cộng sản chủ nghĩa là sự đoạn tuyệt một cách triệt để nhất với tư tưởng cổ truyền…”.
Từ những năm 50 của thế kỷ 20, người Việt Nam bắt đầu được nghe, “nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là nhà nước công nông đầu tiên ở Đông Nam Á”. Nhà nước này sắp xếp thứ tự của “tứ dân” từ sĩ, nông, công, thương phải thay đổi: Giai cấp công nhân lãnh đạo cách mạng; Giai cấp nông dân là quân chủ lực cách mạng, nhưng lại chia thành: cố nông, bần nông, trung nông. Cố nông, bần nông là cốt cán tin cậy. Trung nông kém tin cậy hơn, chia ra trung nông lớp dưới và trung nông lớp trên. Phú nông vừa lao động vừa bóc lột, phải tước bỏ tính bóc lột của họ. Địa chủ không còn nằm trong lực lượng yêu nước mà là đối tượng phải tiêu diệt. Tầng lớp trí thức có cái đuôi là tiểu tư sản, được gọi đùa là “tạch tạch xè”, bị xem là có lập trường bấp bênh, dễ bị dao động, cần được theo dõi, uốn nắn. Thương nhân là hạng người xấu xa nhất. Giai cấp tư sản là đối tượng phải tiêu diệt, nhưng tư sản thương nghiệp, gọi là bọn mại bản phải tiêu diệt đầu tiên. Nhiều người cho rằng sự sắp xếp lại “tứ dân” như trên là đem tay chân thay thế cho bộ não của xã hội! (Đến nay, ở thời đại kinh tế tri thức việc gọi giai cấp công nhân là giai cấp lãnh đạo thì sự vô lý càng trở nên bức xúc!). Từ lúc ấy, “Đại đoàn kết” đã nhường bước cho “đấu tranh giai cấp”, đạo đức bắt đầu đảo lộn, chữ “tố” lên ngôi thành một loại hoạt động xã hội được tôn vinh, đẻ ra thành ngữ mới “con tố cha, vợ tố chồng”!
Đạo đức cao nhất là trung thành với chủ nghĩa Marx – Lénin. Với nguyên tắc dân chủ tập trung, lãnh tụ Đảng cộng sản trở thành Thượng đế. Lãnh tụ quốc tế cộng sản đáng kính yêu hơn cả cha mẹ mình: “Vui biết mấy khi con học nói. Tiếng đầu đời con gọi Stalin” (Tố Hữu). Chữ trung, chữ hiếu truyền thống cũng thay đổi. Lời Cụ Hồ “trung với nước” bị đổi thành “trung với Đảng”. Trong cuộc chỉnh Đảng Trung ương khóa 2, Chủ tịch Hồ Chí Minh nói: “Có người nói, người cộng sản là vô tình, là bất hiếu. Con làm cộng sản có khi phải bỏ cả bố mẹ. Cái đó có hay không? Có! Người cách mạng nhất, là người đa tình, chí hiếu nhất. Vì sao? Nếu không làm cách mạng thì chẳng những bố mẹ mình mà hằng chục triệu bố mẹ người khác cũng bị đế quốc phong kiến dày vò. Mình chẳng những cứu bố mẹ mình mà còn cứu bố mẹ người khác, bố mẹ của cả nước nữa. Phải hiểu chữ hiếu theo tinh thần cách mạng rộng rãi như vậy… Gia đình to là cả nước và gia đình nhỏ: Cái nào nặng? Cái nào nhẹ? Người cách mạng chọn gia đình to! Đó là cách hiểu xa thấy rộng. Phải hy sinh cái nhỏ cho cái lớn. Phải hy sinh cái riêng cho cái chung” (Hồ Chí Minh toàn tập, Tập 4, trang 389).
Sách Đại học (Tập 1 trong Tứ thư) viết: “Có hiếu là phải biết phụng sự vua. Có đễ là biết phụng sự người lớn”, tức là có ý dạy rằng, phụng sự vua cũng có nghĩa là có hiếu với cha mẹ, chứ không phải đòi hỏi chọn việc phụng sự vua mà bỏ cha mẹ.
Có lẽ, vì “cách mạng chọn gia đình to, hy sinh gia đình nhỏ” thể hiện triệt để tư tưởng của chủ nghĩa tập thể, cho nên “5 điều Bác Hồ dạy” không có điều nào dạy con cái phải hiếu thảo, kính yêu cha mẹ, ông bà. Bởi vì cha mẹ, ông bà của gia đình nhỏ đã được đặt trong gia đình lớn là: “Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào”.
Trong hồi ký Chuyện làng ngày ấy nhà thơ Võ Văn Trực đã kể khá sinh động chuyện làng của ông phá bỏ chùa chiền, miếu mạo, tập thể hóa cả mồ mả ông bà. Tiếp theo đó, hồi ký Cọng rêu dưới đáy ao, Võ Văn Trực kể chuyện chính quyền, đoàn thể buộc người ta phải hy sinh mọi lợi ích riêng tư, dành tất cả cho tập thể. Con người muốn cho riêng mình thì buộc phải che giấu, nói dối (lý lịch gia đình, các mối quan hệ xã hội, báo cáo láo thành tích, những lo toan cho cá nhân, gia đình mình…). Do đó, Từ điển có thêm từ “khai man”, “tố điêu”.

II. Xây dựng đạo đức cách mạng

Từ năm 1947, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết Sửa đổi lề lối làm việc đã đề ra việc chống các bệnh chủ quan, ích kỷ hẹp hòi, cá nhân, bản vị, cục bộ và xây dựng đạo đức cách mạng. Từ đó cho tới năm qua đời, Cụ viết rất nhiều bài mở rộng tư tưởng này, tiêu biểu là bài Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá nhân, viết ngày 3-2-1969, và trong Di chúc đoạn nói về Đảng cầm quyền. Cụ chỉ ra 10 bệnh của chủ nghĩa cá nhân cần phải xóa bỏ và đề ra nội dung đạo đức cách mạng gồm: cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư.
Chí công vô tư vốn là một khái niệm đạo đức cũ. Chí công nghĩa là rất công bằng; vô tư là không có lòng riêng khi làm việc chung. Khái niệm này vốn dành cho quan lại, chứ không phải cho dân thường. Với quan chức, nó cũng chỉ đòi hỏi họ chí công vô tư khi hành xử công việc, chứ không phải trong cuộc sống riêng tư. Bởi vì trong cuộc sống riêng tư, họ cũng muốn lên chức, có lương cao, bổng hậu, vợ đẹp con khôn, thành đạt.
Cụ Hồ biến ý nghĩa cụm từ này thành đạo đức cách mạng, đòi hỏi mọi người đều phải thực hiện. Thậm chí Cụ cho rằng, nhiều đảng viên không thâm nhuần tư tưởng chí công, vô tư cho nên mắc chủ nghĩa cá nhân; và phải chí công, vô tư thì mới có cần, kiệm, liêm, chính. Theo cách hiểu phổ biến thì các nội dung trên đòi hỏi con người phải triệt tiêu cái riêng, đưa cái chung, cái tập thể lên địa vị độc tôn. Trong thời chiến (mà nước ta thời chiến quá dài!), mọi người dân dễ chấp nhận tư tưởng ấy, nhất là khi đặt mình giữa cái sống, cái chết ở chiến trường. Tuy nhiên, theo ông Nguyễn Kiến Giang “trước sự hy sinh, con người thật ra phải có ý thức rất cao về cá nhân mình… Đó là phút thăng hoa của con người cá nhân”.
Tuy nhiên, nếu cho rằng chủ nghĩa tập thể giúp cho Việt Nam chiến thắng hai cuộc kháng chiến chống Pháp và Mỹ thì không đúng. Chính chủ nghĩa yêu nước mới là động lực chiến thắng, còn chủ nghĩa tập thể chỉ hạn chế động lực ấy. Có thể đưa ông Kim Nhật Thành của Triều Tiên làm ví dụ. Ông Kim được cả triệu quân Trung Quốc chi viện, nhưng vẫn không thắng nổi Hàn Quốc. Bởi ông ta không có Cách mạng Tháng 8, không có Hiến pháp 1946, không có Mặt trận dân tộc giải phóng ở miền Nam với lá cờ Hòa bình, Độc lập, Trung lập.
Nước Mỹ giàu mạnh, nhờ có dân chủ mà người dân có quyền ngăn chặn chiến tranh Việt Nam chỉ trong 5 năm, khi họ thấy chính phủ sai lầm. Việt Nam nghèo, lại bị cấm vận, nhưng đã kéo dài sự có mặt ở Campuchia đến 10 năm, chịu biết bao hậu quả không đáng có!
Chủ nghĩa tập thể vô hiệu hóa trách nhiệm cá nhân và tước mất lực lượng đại đoàn kết dân tộc ngay trong thời chiến.
Những ai từng tham gia kháng chiến chống Pháp đều biết giai thoại này: Các ông Năm Lửa, Ba Gà Mổ bảo nhau: “Bọn Việt Minh hội họp liên miên, cho nên còn rất ít thì giờ tìm đánh mình. Nếu họ bớt hội họp thì nguy cho mình đó!”.Từ những năm 50, do lo sợ bị loại vì chủ trương chấn chỉnh tổ chức, nhiều cán bộ chỉ huy cấp khu đã rời bỏ kháng chiến như Bảy Viễn, Trịnh Khánh Vàng… Trong thời chống Mỹ, rất nhiều nhân tài bị cách chức (như Kim Ngọc), hoặc giam cầm (Đặng Kim Giang, Vũ Đình Huỳnh, Nguyễn Kiến Giang…).
Hơn 60 năm qua, năm nào cũng có chỉ thị, nghị quyết giảm hội họp, nhưng không thể giảm được. Bởi vì, cả hệ thống chính trị đều theo nguyên tắc “tập thể lãnh đạo, cá nhân phụ trách”, rất cần có một quyết định tập thể để khi công việc thất bại chẳng có ai phải giơ đầu chịu báng! Vinashin nuốt tiền thuế của dân trung bình mỗi đầu người hơn một triệu đồng, nhưng đâu có ai bị kỷ luật. Bauxite Tây Nguyên, dự án lớn của Đảng, nhà nước đang băm nát đường vận chuyển ở hai tỉnh, gây tai nạn giao thông nghiêm trọng, và nếu mai kia xảy ra tai họa trút bùn độc lên đầu 20 triệu nhân dân thì cũng sẽ không có ai phải hầu tòa!
Sau giải phóng miền Bắc, chủ nghĩa tập thể bóp nghẹt mọi quyền tự do cá nhân. Tuy nhiên, chỉ có giới văn nghệ sĩ phản ứng bằng vụ Nhân văn – Giai phẩm. Bởi vì đặc thù của lao động nghệ thuật đòi hỏi phải có không gian tự do cá nhân tuyệt đối mới có thể sáng tạo.
Không chấp nhận cạnh tranh, chủ nghĩa xã hội tổ chức phong trào thi đua tập thể để thúc đẩy lao động sản xuất. Đó là hình thức làm tăng dối trá theo cấp số nhân. Ở miền Bắc ai cũng đã nghe chuyện Thủ tướng Phạm Văn Đồng đến thăm trại lợn hợp tác xã. Ông hết sức ngạc nhiên khi thấy lợn cắn nhau quá dữ dội. Thì ra, Chủ nhiệm trại lợn đã có “sáng kiến” mượn lợn nuôi cá thể của các gia đình, đem nhốt chung vào chuồng hợp tác xã, để báo cáo Thủ tướng về tốc độ phát triển thần kỳ của chăn nuôi tập thể, chứng minh tính ưu việt không thể chối cãi của quan hệ sản xuất xã hội chủ nghĩa. Một trong những nguyên nhân chủ yếu làm sa sút, lụn bại ngành giáo dục cũng là phong trào thi đua tập thể “hai tốt”. Dù ông Nguyễn Thiện Nhân gào lên “nói không” thì phong trào thi đua với mục đích tối cao là thành tích rất lặng lẽ cãi lại ”nói có”!
Không có tự do báo chí, tự do ngôn luận, chủ nghĩa xã hội kêu gọi phê bình, tự phê bình để khắc phục khuyết điểm. Nhưng thực tế cho thấy chả có ai chịu “vạch áo cho người xem lưng”. Đã có giai thoại: “Xin nghiêm khắc phê bình anh Hai luôn làm việc quá sức. Xin chân thành góp ý với anh Hai rằng, sức khỏe của anh Hai không phải là của riêng anh mà là tài sản quý báu của tập thể, của Đảng”. Cho đến nay, những nơi bị phát hiện tham nhũng lớn đều là nơi đang có phong trào thi đua sôi nổi, có tinh thần phê bình, tự phê bình thẳng thắn, đã nhiều năm đạt danh hiệu “trong sạch, vững mạnh”, như Đại lộ Đông Tây của Huỳnh Ngọc Sĩ chẳng hạn.
Chủ tịch Hồ Chí Minh có câu nói nổi tiếng “Muốn xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội phải có con người xã hội chủ nghĩa” (Câu này trái với Marx, theo Marx vật chất có trước ý thức). Con người xã hội chủ nghĩa là con người có đạo đức cách mạng, là con người của giai cấp vô sản, mọi tính người hình thành trong lịch sử bị coi là của giai cấp tư sản, phải xóa bỏ. Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng việc đặt khuôn mẫu cho con người xã hội chủ nghĩa, giống như kiểu dùng chiếc giường Procuste đặt con người lên đó, ai dài hơn giường thì chặt bớt cho vừa, ai ngắn hơn thì kéo cho dài ra. Cho đến khi phe xã hội chủ nghĩa sụp đổ cũng vẫn chưa có con người xã hội chủ nghĩa! Trong nhật ký ngày 18-3-1958, nhà văn Nguyễn Huy Tưởng viết: “Bây giờ đã đến cảnh không ai dám nói thật với ai”. Năm mươi năm sau, nhà văn Nguyễn Khải, đảng viên 60 tuổi Đảng, giải thưởng Hồ Chí Minh, lặp lại lời Nguyễn Huy Tưởng như một tổng kết bản chất của chế độ trong bút ký chính trị cuối cùng: “Một xã hội mà công dân không được quyền sống thật, nói thật”. Như vậy có thể nói, tất cả những người ưu tú nhất của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam không có một ai thực hiện được đạo đức cách mạng. Nói dối, nghĩ một đằng, nói một nẻo chính là nguyên nhân đầu tiên, từ đó đẻ ra những tệ nạn khác làm sa đọa xã hội.

III. Đạo đức cách mạng xung khắc với Đổi mới!

Cuối thập kỷ 80, đất nước lâm vào khủng hoảng toàn diện, nổi bật là kinh tế và chính trị.
Ở thành phố Hồ Chí Minh, ông Võ Văn Kiệt lắng nghe nhân dân, đã dám làm một việc tày đình là “xé rào”, thực hiện “hài hòa 3 lợi ích”: lợi ích nhà nước, lợi ích doanh nghiệp và lợi ích cá nhân người lao động. Lợi ích cá nhân người lao động là điều chỏi với chủ nghĩa tập thể! Năm 1982, khi bị ra khỏi Bộ Chính trị, trở về làm Bí thư Thành ủy thành phố Hồ Chí Minh, ông Nguyễn Văn Linh tiếp tục “xé rào” làm cho kinh tế, đời sống dễ chịu so với cả nước.
Năm 1983, trong đợt học tập Nghị quyết Trung ương (khóa 5), tôi được xếp vào tổ thảo luận của khối Dân vận Trung ương do Trưởng ban Vũ Quang làm tổ trưởng. Ông Vũ Quang hướng dẫn tổ phê phán “chủ nghĩa tự do kinh tế ở Sài Gòn” đang vi phạm nghiêm trọng các nguyên lý xã hội chủ nghĩa. Tuy nhiên, năm 1986 Đại hội 6 đã chọn “xé rào” làm tiền đề của Đổi mới, lấy đổi mới kinh tế làm khâu đột phá. Đổi mới kinh tế tức là trả lại tự do, dân chủ cho nhân dân, nông dân được ra khỏi hợp tác xã để nhận khoán hộ, người có vốn được đứng ra kinh doanh sản xuất và mua bán. Đổi mới kinh tế xóa bỏ những nguyên lý kinh tế xã hội chủ nghĩa, tức là chọc thủng một mảng lớn chế độ toàn trị, nhưng được gọi tránh né là “chế độ quan liêu, bao cấp”.
Thật đáng tiếc, ông Nguyễn Văn Linh không ý thức được rằng “ba lợi ích” mà ông là đồng tác giả với Võ Văn Kiệt đã làm bật dậy sức sáng tạo của toàn dân, chính vì nó rời bỏ chủ nghĩa tập thể lỗi thời, trả lại tự do cá nhân cho người lao động. Ông khư khư định hướng xã hội chủ nghĩa, không chấp nhận đổi mới chính trị tương ứng với kinh tế. Ông vừa mới nghe Trần Độ để cho ra Nghị quyết 05 “cởi trói cho văn nghệ sĩ”, ngay sau đó đã giật mình, vội quy tội Trần Độ chệch hướng xã hội chủ nghĩa! Ông diệt sinh mệnh chính trị Trần Xuân Bách, chọn Đỗ Mười, người có “thành tích” trong một tuần đánh tan giai cấp tư sản dân tộc, làm người kế nhiệm. Ông chủ động cúi mình cầu thân với Bắc Kinh, vì cho rằng “dù có tư tưởng bành trướng, nhưng cùng là xã hội chủ nghĩa với nhau”. Đổi mới vì thế bị dẫm chân tại chỗ, đất nước bỏ lỡ nhiều cơ hội: không sớm bình thường quan hệ với Mỹ, chậm vào WTO, không dân chủ hóa xã hội, làm cho hệ thống chính trị thoái hóa, cản trở phát triển kinh tế, hiện nay có nguy cõ không thể thực hiện ðýợc mục tiêu ”ðến nãm 2020 nýớc ta cõ bản trở thành nýớc công nghiệp theo hýớng hiện ðại” (Nghị quyết Ðại hội 11), không tạo ðýợc ðiều kiện hòa giải, hòa hợp, phát huy sức mạnh dân tộc. Không đổi mới chính trị tương thích với kinh tế đã đưa tới khủng hoảng toàn diện mà nổi bật là hai tình trạng sau đây:
1- Một là, quyền lực nhà nước không bị kiểm soát, hạn chế, không có nền tư pháp độc lập; không có báo chí tự do, đã khiến cho đảng viên, cán bộ lợi dụng chức quyền làm giàu bất chính, nổi bật là tình trạng chiếm đoạt nhà cửa, đất đai, ghê gớm hơn là hình thành những “nhóm lợi ích” lũng đoạn chính sách nhà nước. Nhìn từng làng xã, nhìn rộng ra cả nước, ai cũng thấy những kẻ tự xưng là đầy tớ của nhân dân, mở miệng là rao giảng đạo đức cách mạng, chí công vô tư, chính là những “tư sản đỏ”, sống trên luật pháp, tham nhũng từ to đến nhỏ, ăn cả tiền từ thiện cứu trợ đồng bào các vùng bị lũ lụt. Những người cơ cực, những dân đen thấp cổ bé họng, uất ức tìm mọi cách giành quyền sống trong một xã hội bất minh, bằng mọi cách ”loạn cương” như lừa lọc, cướp giật, giết người. Thế là hình ảnh một xã hội trung cổ được tái hiện: “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”.
Có thể xếp song song hai dòng người sa đọa, nhưng đối chọi nhau trong bức tranh xã hội Việt Nam: Một bên là Đinh Văn Hùng Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Ninh Bình buôn bình cổ, trống đồng trị giá hàng triệu USD, đã “hạ cánh an toàn, đang sống trong cơ ngơi như đế vương; Nguyễn Trường Tô, Phó Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch tỉnh Hà Giang mua trinh học sinh vị thành niên, bị gái điếm chụp ảnh khỏa thân… đã “hạ cánh an toàn,” đang sống trong biệt thự sang trọng. Và tiếp theo chúng là hằng ngàn, hằng vạn “đồng chí chưa bị lộ”! Bọn này ngày càng đông nối nhau theo đà sa đọa của hệ thống chính trị. Chính chúng nó là nguyên nhân làm nảy sinh những kẻ thủ ác trong danh sách thứ hai, gồm những Lê Văn Luyện đang mọc lên như nấm!
2- Hai là, tự do kinh tế giải phóng sức lao động sáng tạo của cá nhân, đồng thời đánh thức cho họ biết rằng mình còn có những quyền của con người vẫn còn bị tước đoạt: Đó là quyền làm chủ nhà nước, quyền được mở mồm ra nói, quyền được hội họp và lập hội để bảo vệ quyền lợi nghề nghiệp… Những ông Vua Lốp mới (nhân dân Hà Nội gọi ông Nguyễn Văn Chẩn là “vua lốp”, người tự chế ra dép lốp, tái sinh lốp xe cũ như mới, bị chính quyền Hà Nội xử tù 3 lần và tịch biên tài sản) của tự do chính trị liên tục xuất hiện từ Trần Xuân Bách đến Nguyễn Văn An, rồi Cù Huy Hà Vũ…
Chân lý đang chia đôi thành hai trận tuyến hết sức gay gắt: Yêu nước và Phản động!
Báo chí lề trái cùng với đông đảo nhân dân gọi Cù Huy Hà Vũ là nhà yêu nước vĩ đại. Giáo sư Ngô Bảo Châu viết blog so sánh Hà Vũ với các vị anh hùng Hector, Tumus, Kinh Kha, “Những nhân vật huyền thoại này đã làm mọi thứ để được đối mặt với số phận, để hoàn thành sứ mệnh của mình trong cuộc đời này”. Hậu thuẫn Hà Vũ là hằng ngàn người ký tên kiến nghị đòi trả tự do cho ông, gồm nhiều đảng viên, lão thành cách mạng, nhân sĩ, trí thức và nhân dân trong, ngoài nước, kể cả những người đã tham gia hằng chục cuộc biểu tình khắp cả nước từ tháng 6 đến nay. Tiếp sau đó, là hàng triệu nông dân mất đất, bị “giải phóng mặt bằng” bởi các “nhà đầu tư” cấu kết với đảng viên, cán bộ địa phương ép họ chịu đền bù đất đai với giá rẻ mạt, khiến họ hết đường sinh sống. Bên cạnh đó là hàng triệu công nhân tham gia hơn 4000 cuộc đình công bị coi là trái pháp luật, vì không có quyền chọn cho mình một tổ chức công đoàn dám bảo vệ quyền lợi đoàn viên.
Ngược lại, phía nhà cầm quyền, báo chí lề phải gọi những người kể trên là bọn phản động, nghe theo xúi giục của các thế lực thù địch chống Đảng, chống nhà nước và có âm mưu chia rẽ tình hữu nghị Việt – Trung. Nông dân bị Luật đất đai tước quyền sở hữu cá nhân (vì đất đai thuộc sở hữu toàn dân), bị chặn lại với lệnh cấm khiếu kiện tập thể. Công nhân bị cấm không được phép cử Ban đại diện công nhân ở những nơi chưa có công đoàn do Đảng lập ra.
Qua hai bức tranh xã hội miêu tả khái quát, có thể nói: Tội ác tràn lan hiện nay không phải do “thiếu vách chắn trước cơn bốc đồng”, không phải “con dại, cái mang”, càng không phải “yếu tố cũ, lạc hậu chưa mất hẳn”, nó là sản phẩm mới đang sinh sôi hằng ngày do khủng hoảng văn hóa, đạo đức, nằm trong cuộc khủng hoảng toàn diện của xã hội Việt Nam, nguyên nhân chính là hệ thống chính trị không phù hợp với nền kinh tế thị trường của chủ nghĩa tư bản hoang dã. Bài thuốc chữa duy nhất cho nó là dân chủ hóa xã hội, xây dựng nhà nước pháp quyền với tam quyền phân lập.
Ngày 9-9-2011
T.V.C

Kim Dung - Sự vô cảm nhân danh… đồng loại?

Kim Dung - Sự vô cảm nhân danh… đồng loại?

Kim Dung

Có phải hiện tượng hiếm?

Ngày 13/8/2011 mới đây, một vụ tai nạn giao thông xảy ra trên đường Võ Thị Sáu (P7, Q3, TP. HCM), mà nếu ai được đọc trên VietNamNet, sẽ không khỏi cúi đầu suy nghĩ, xót xa, khi chứng kiến “Sự hiếu kỳ đớn hèn trên đường phố”.
Nạn nhân, một thanh niên đi xe máy nằm bất động trên đường, do bị va chạm với một xe máy khác. Chiếc xe này ngay lập tức đã bỏ trốn. Một chiếc xe buýt chở đầy khách may mắn kịp dừng lại trước người bị tai nạn. Nhưng thật lạ lùng, người bị nạn vẫn nằm đó, im lìm, bất động. Tài xế, nhân viên nhà xe thì đứng đó… chờ, còn hành khách ngồi bình thản trong xe. Trên lề đường, người hiếu kỳ tụ tập đứng nhìn…
Thật ra, cái hình ảnh đó quá quen thuộc trên bất cứ đường phố nào trong xã hội ta hiện nay. Người ta đứng nhìn, và nhìn…. Tựa như chưa bao giờ nhìn thấy người bị tai nạn giao thông, mà quên đi cái sống chết với người bị nạn chỉ mong manh gang tấc, đang rất cần những bàn tay giơ ra cứu giúp.
Rất may, có 3 đoàn viên thanh niên trong Đội phản ứng nhanh của Thành đoàn TP.HCM. Các anh lao đến bên nạn nhân, tìm cách chặn các xe ô tô đi qua. Nhưng một lần nữa, những chiếc xe ô tô cũng lướt nhanh qua, “vô cảm” như những con người hiếu kỳ đang đứng đó.
Cuối cùng, một chiếc xe cứu thương đang trên đường đưa người bệnh đến cấp cứu, cũng đã dừng lại.
Không biết số phận người bị nạn ra sao. Nhưng “sự hiếu kỳ đớn hèn” trên đường phố còn đọng lại trong lòng người đọc, như một nỗi xót xa không dễ gì tan ngay được.
Liệu cái sự nhẫn tâm đến thành vô cảm có phải là hiện tượng hiếm?
hc3b4i-ce1bba7a-trc3aan-c491c6b0e1bb9dng-phe1bb91.jpeg
Hôi của trên đường phố Sài Gòn. Ảnh: internet
Trước đó, ngày 18/6, báo Pháp Luật TP. HCM đưa tin và ảnh một vụ việc xảy ra dưới thanh thiên bạch nhật có thể nói là đồng loại…ăn cướp một cách đê hèn của đồng loại.
Một người đàn ông đi xe máy gặp cướp ngay vòng xoay ngã 5 An Dương Vương. Không giằng được túi xách, 2 tên cướp tẩu thoát bỏ lại nạn nhân với chiếc túi rách toạc, tiền bay tung tóe.
Ngay lập tức, những người quanh đó và nhiều người đi đường dừng xe. Nhưng thay vì đuổi cướp, họ hối hả “đuổi” theo những đồng tiền đang vung vãi, hối hả “cất hộ” tiền của nạn nhân vào túi mình, trước ánh mắt bất lực và đau đớn của nạn nhân.
Người đàn ông thoát khỏi kẻ cướp chuyên nghiệp, nhưng lại gặp phải bọn cướp nhân danh…đồng loại. Và ông đã không thể thoát
Nói thật, khi nhìn hình ảnh đám đông xúm xít vì những đồng tiền ăn cướp, người viết bài thấy sao mà cay đắng thế. Cay đắng đến muốn khóc!
Không hiểu họ có giầu lên vì những đồng tiền ăn cướp của người bị nạn không? Và họ nghĩ gì khi tiêu những đồng tiền đó? Họ có bao giờ đặt hoàn cảnh mình, hoặc chính người thân của mình chẳng may bị nạn, thì sẽ nghĩ thế nào? Hay tặc lưỡi theo chủ nghĩa Mackeno: “Sống chết mặc bay, tiền ông bỏ túi”!
Xe máy bị cướp, nhưng xe tải cũng chẳng thoát khỏi thân phận.
Đó là vụ việc ngày 28/7, chiếc ô tô tải mang BKS 47P chạy theo hướng Nam- Bắc, đến km 648 quốc lộ 1A thuộc xóm 16 (Đại Trạch, Bố Trạch- Quảng Bình) thì bị lật nghiêng khiến toàn bộ thùng hàng chứa hoa quả đổ tung tóe giữa đường.
Thế là, thay cho việc giúp đỡ người lái xe không may, hàng trăm người dân đi đường “tự giúp mình” bằng cách lao vào tranh giành hoa quả, khiến cảnh tượng vô cùng hỗn loạn và tuyến quốc lộ 1A lâm vào ùn tắc nghiêm trọng.
Đương nhiên, không phải lúc nào những kẻ cướp loại này cũng gặp may, mà có khi lại phải đóng vai bi hài. Một vụ tai nạn tương tự cách đây ít lâu trên đường quốc lộ 5. Một chiếc xe tải đổ, và những kẻ cướp thì hí hửng vơ vét. Nhưng rồi, 2 chiếc xe máy của kẻ cướp đường trong phút chốc cũng bị kẻ khác nẫng mất. Từ kẻ cướp đường thành kẻ bị hại. Ngưu tầm ngưu, thì mã tầm mã. Cổ nhân nói cấm sai.
Khi chứng kiến các vụ việc, những người có chút lương tâm không khỏi xót xa. Vì xưa nay, đạo lý của người Việt bao giờ cũng thấm đẫm tính nhân văn theo tinh thần “chị ngã em nâng”, “lá lành đùm lá rách”…. Có bao giờ thờ ơ kiểu: “Anh chết mặc anh”, hay “Lá lành lừa… lá rách” như bây giờ? Vì sao vậy?
Lý giải về những hiện tượng tiêu cực, trước đây chúng ta thường đổ tại- đó là vì kinh tế thị trường làm tha hóa con người. Thế nhưng cũng có không ít quốc gia, kinh tế thị trường phát triển sớm, nhưng xã hội ổn định, đâu có nhan nhản những chuyện vô cảm đến đau lòng như vậy? Cho dù chắc chắn, xã hội nào cũng có người tốt, kẻ xấu, có chuyện hay chuyện dở.
Thì việc đổ tại kinh tế thị trường làm tha hóa con người, là thứ ngụy biện dễ nhất. Mà không thấy rằng, chính chúng ta đang tự làm tha hóa chúng ta. Từ vô cảm đến tội ác, khoảng cách đó không xa.

Diện mạo con bệnh vô cảm

Khi mổ xẻ gốc rễ của con bệnh vô cảm, cũng có không ít người đổ lỗi cho giáo dục là nguyên nhân sâu xa của văn hóa làm người. Điều đó có phần đúng nhưng không phải tất cả. Lý do là ngay sau vụ cướp tiền của các bậc cha chú, ngay trên mạng xã hội, nhiều tiếng nói, trong đó có cả thanh niên thế hệ 9X đã chỉ trích việc làm vô lương tâm này.
“Tôi là sinh viên, là thế hệ trẻ 9x. Những người lớn tuổi làm những chuyện xấu này liệu có thể dạy được con, cháu chúng tôi lớn lên và trở thành một công dân tốt? Liệu có thể tạo ra một người tốt nếu như bản thân họ lại có những hành vi đáng trách như vậy?”
(VietNamNet, ngày 7/8)

Vậy phải chăng, lỗi của căn bệnh vô cảm có gốc gác ở ngay chính trong cơ chế quản lý xã hội này, mà giáo dục chỉ là một thành viên góp phần?
Ai có thể nhìn thấy diện mạo của con bệnh vô cảm, mặt ngang mũi dọc ra sao?
Trong trả lời phỏng vấn báo chí mới đây, chuyên gia kinh tế cao cấp Phạm Chi Lan đã nhìn ra nó. Đó cũng là 2 trong số 5 biểu hiện bệnh lý mà xã hội ta sẽ phải đối mặt nếu muốn vượt ra khỏi “vòng nguy hiểm” trên hành trình phát triển và hội nhập:
- Là quốc nạn tham nhũng đang biến tướng, ngày càng phức tạp với quy mô rộng hơn, tham lam hơn, làm thất thoát tài sản của dân nhiều hơn.
- Là những nhóm lợi ích đã và đang chi phối xã hội ở nhiều lĩnh vực. Đó là những nhóm lợi ích ích kỷ, chỉ nghĩ cho cá nhân mình, gia đình mình, công ty và tập đoàn mình, không nghĩ tới lợi ích chung của đất nước.
Nhưng con bệnh vô cảm còn lây lan và lộng hành hơn thế. Nó biến hóa vô hình. Không chỉ nằm trong những nhóm lợi ích, những người có điều kiện tham nhũng, con bệnh vô cảm len lỏi đến mọi ngõ ngách của đời sống xã hội, đến tận cách hành xử của thường dân.
Nó nằm trong đồng tiền mà người cán bộ công quyền thản nhiên đút túi, mỗi khi người dân cần đến cửa quan.
Nó nằm trong đồng tiền mà người thầy thuốc thản nhiên đút túi mỗi khi người bệnh cần cứu giúp.
Nó nằm trong đồng tiền mà người thầy giáo thản nhiên đút túi mỗi khi học trò, người học cần kiến thức, để vượt qua cửa ải của học vấn.
Sự thản nhiên của con người trước nỗi đau đồng loại càng nhiều, sự vô cảm càng nảy nở.
Khi con người chúng ta, là nô lệ của tham vọng ích kỳ, đặt lợi ích quốc gia dưới lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm; khi con người là nô lệ của thèm muốn quyền lực, của mua quan bán tước, là nô lệ của đồng tiền, lợi lộc không phải do lao động làm ra, ấy là khi con bệnh vô cảm được tự do hoành hành nhất, “dọc ngang nào biết trên đầu có ai”.
Thì việc nó nằm trong thái độ thờ ơ của con người với cái sống chết của con người đang bị tai nạn, nằm trong thái độ cướp bóc một cách hèn hạ không chút day dứt trước nỗi đau của đồng loại, cũng là điều không khó hiểu, dù thật đau xót và đáng phẫn nộ.
Đó là sự vô cảm nhân danh… đồng loại.
Nhưng liệu, có liều thuốc đắng nào có thể chữa trị cho con bệnh vô cảm này không?
Kim Dung. 15-09-2011

14/9/11

Mười thang thuốc chữa bệnh cho dân tộc Việt(15 Chương)

Chương thứ nhất: Nghĩa hai chữ "quốc dân"

Xưa nay người ta thường hay nói đến nước thì trước hết kể vua, thứ nửa quan, còn dân không bao giờ kể đến. Nhưng đời bây giờ thì khác thế! Bên Âu, bên Mỹ cho đến Nhật Bổn, Trung Hoa ở Á Đông, họ không nói đến nước thì thôi, thoạt nói đến nước thì tức khắc nói đến dân, tai nghe chữ Quốc dân, mắt thấy chữ Quốc dân, miệng đọc chữ Quốc dân. Quốc dân! Quốc dân! Hai chữ đó như hình cha cha mẹ mẹ, không bao giờ quên.
Gần mấy năm đây, làn sóng Âu Mỹ tràn vào nước ta, mà người bảo hộ ta lại là người nước dân chủ, người ta trông có dân chủ mà hai chữ quốc dân mới phãng phất trong óc mình, nhưng miệng đọc hai chữ Quốc dân mà hỏi nghĩa chữ Quốc dân là sao chắc không ai trả lời đươ.c.
Chữ "Quốc" vì sao liền chữ "Dân", chữ "Dân" vì sao dính chữ "Quốc". Muốn trả lời câu hỏi đó, tất phải theo lịch sử. Sử nước ta đến đời Đường Nghêu mới có hai chữ "Việt thường", đời nhà Hán mới có hai chữ "Giao chỉ", đời nhà Đường mới có hai chữ "Yên Nam". Vậy từ đời nhà Đường Nghêu về trước, đã có gì nên nước đâu, núi rậm rừng hoang, đồng không mông hoạnh, bốn mặt chim kêu vượn hót, một vùng nước bạc đất vàng, xó này năm ba chú mọi, góc nọ sáu bảy anh Lào, kể bộ lạc cũng chưa nên gì, huống gì là nước? Vì ai gây dựng, vì ai mở mang, ai dọn đường, ai trổ lối ai xẻ núi, ai đốt rừng, bỗng chốc núi rậm hóa nên thôn cử đồng hoang gây nên thành thị? Đó chẳng phải ngìn vạn ức những người tổ tiên cao tằng ta làm nên ử Huống gì Quãng bình dĩ Nam Cao man dĩ Bắc, xưa vẫn có đất, mà đất gì của ta đâu? Vẫn có người mà người gì của nòi giống ta!
Nào Lâm Ấp, nào Chiêm Thành, nào Mên nào Lạp, nếu không dân ta xưa dắt đoàn kéo đội, từ Bắc vào Nam, chải gió gội mưa, trèo non vượt bể, khua nòi Chiêm, đuổi bầy Lạp, hốt mấy nghìn dặm non sông mà bỏ vào túi mình, thì cơ đồ gấm vóc như sau này, chúng ta làm sao trông thấy được?
Suy thấu lẽ ấy, mới biết rằng Quốc là Quốc của dân ta, dân là ông chủ tiên chiếm của Quốc ta. Xưa tôi làm quyễn "Hải ngoại huyết thư" mà ông Lê Đại dịch đã có câu rằng: "Nghìn muôn ức triệu người chung hiệp. "Gầy dựng nên cơ nghiêp nước nhà. "Người dân ta, của dân ta "Dân là dân nước, nước là nước dân" Đọc mấy câu ấy thời nghĩa "Quốc dân" cũng đã rõ lắm.
Anh em thử nghĩ, trên dưới bốn nghìn năm, trong ngoài ba mươi vạn dặm, biết bao nhiêu giây máu hột mủ tuôn đổ ra cung cấp cho nước đó, có một giọt nào là không phải của dân ta đâu? Biết bao lũ trước đàn sau, dắt díu nhau kinh dinh cho nước đó, có người nào không phải dân ta đâu! Vì vậy nếu không dân thì ai làm nên nước? Nếu không nước thời còn quý gì dân? Linh hồn nước là đâu! hẳn là dân đó! Khu xác dân ở đâu, hẳn là nước đó! Quốc tức dân, dân tức Quốc, hai chữ "Quốc dân" không thể rời nhau đươ.c. Nghĩa hai chữ "Quốc dân" là thế.



Chương thứ hai: Quốc dân với gia nô

Đau đớn thay! Thảm hại thay! Địa vị mình quốc dân mà chưa từng một ngày nào được chịu cái ơn giáo dục cho làm quốc dân; thân phận mình quốc dân mà chưa từng một ngày nào được hưỡng cái quyền lợi quốc dân.

Tục ngữ có câu: "Dân như trùn như dế" lại có câu thường nói: "Dân như gỗ tròn", điều đó suốt xưa nay, khắp Đông Tây không một dân nước nào như dân nước ta cã. Vì sao? Hay là trời cách chức quốc dân của nước mình rồi chăng? Hay là người nước mình không đang nổi cái chức quốc dân chăng? Hai lẽ tất có một. Đạo trời rất công, lòng trời rất nhân ái, người nước nào cũng là con trời cả, trời vẫn xem làm bình đẵng, trời có thương riêng gì dân nước Pháp, nước Anh, nước Mỹ, nước Nhật Bản? Có ghét riêng gì nước ta? Cái chức Quốc dân này, có lẽ nào trời cho ở họ mà cướp mất ở ta? Vậy thời cái chức làm Quốc dân vẫn là trời thưởng cho ta đó, nhưng tội tình thay! Trời vẫn ban cho ta mà ta không biết vâng chịu!
Xem lịch sử nước ta từ xưa đến nay hơn ba nghìn năm chỉ có gia nô mà không quốc dân thật. Quyền vua quá nặng, nặng không biết chừng nào; gia dĩ quyền quan lại hứng đở quyền vua mà tầng tầng áp chế, từ cửu phẩm kể lên đến nhất phẩm, chồng càng cao, ép càng nặng đến dân là vô phẩm, thân giá lại còn gì. Thằng này là con ngựa, thằng nọ là con trâu, buộc cương vào thì cắm cổ cứ đi, gác ách vào thì cúi đầu cứ lủi, gặp Đinh thời làm nô với Đinh, gặp Trần thời làm nô với Trần, gặp Lê Lý thời làm nô với Lê Lý, phận con hầu với thằng ở, được đôi miếng cơm thừa canh thải thời đã lấy làm hớn hở vinh quang, tối năm đứng đầu ruộng mới được bát cơm, suốt đêm ngồi trên bàn khung cửi, mới có tấm áo mặc, mà thoạt mở miệng ra thời chỉ nói rằng "cơm vua áo chúa", đồn điền nầy sông núi nọ, mồ hôi lẫn nước mắt mà cày cấy mở mang, nhưng mà "chân đạp đất vua", lại giữ chặt một câu hoạt kê vô lý. Than ôi! Cái tư tưởng gia nô! Bệnh gia truyền làm nô đó không biết tự bao giờ để lại cho chúng ta, bắt ta phải gông đầu khóa miệng, xiềng tay xích chưn, mà chịu gánh gia nô cho già đời mãn kiếp! Đau đớn thật! Thãm hại thật! Anh em ôi! "Dân vi quý" là câu nói của ông Mạnh Đại Hiền, "Dân vi ban bản" là câu nói của ông thánh Hạ Vũ hai người đó có phải nói lừa ta đâu? Ta ngu, ta ngẩn, ta hèn hạ quá chừng!
Mình ta sang trọng nhứt là cái quốc dân mà ta bỏ xó đi không nhắc tới, khăng khăng chỉ ôm lấy cái phẩm hàm gia nô làm vinh quý; Ôi! phẩm hàm làm gì anh em ôi! Nhà giàu phỉnh thằng ở thời vất cho một hai đồng tiền, nhà vua phỉnh đứa dân thời vất cho một hai trương giấỵ Nhưng nghĩ cho ra kỹ, thời một đồng tiền của nhà giàu phỉnh ta đó mà thân giá ta vẫn còn, đến như một trương giấy của nhà vua phỉnh ta đó, thời thân giá ta đã ô hô, ai tai rồi hẳn. Lại còn khi rủi gặp cơn dâu bể đổi đời, tờ giấy của nhà Đinh trải qua nhà Lý thời đã không đáng một xu, tờ giấy của nhà Lý trải qua nhà Lê hoặc nhà Trần thời cũng không ai ngó đến, huống gì vì một trương giấy đó mà quỳ mòn đầu gối, lạy lắm cả cằm râu, lại phải vất vô số máu me, ép vô số dầu mở cung cấp cho nhà ai mới hủ hỉ được một trương giấy đó, thời còn gì vinh quý nữa đâu! Gia nô! Gia nô! Cái oai kiếp đó, từ đây nên sám hối là phải.


Chương thứ ba: Quốc dân nên tự lập

Ô hô gia nô! Ô hô gia nô! Tủi thân vai ngựa lưng lừa, một kiếp gia nô biết bao giờ là thôi? Câu hỏi đó là một câu hỏi rất thiết ở đời bây giờ. Tôi xin trả lời rằng: "Gia nô nay đã biết thân, thời lo gánh chức quốc dân mới là". Gia nô là thằng ở của một nhà, Quốc dân là ông chủ của một nuớc, một bên thì ty tiện rất mực, một bên thì cao quý rất mực, mắt còn chưa mù, miệng còn nói được thời chắc cũng muốn lấy phần cao quý mà bỏ phần ty tiện. Ham cao quý mà chê ty tiện là gốc tự tấm lòng lương tri của chúng tạ Người xưa có câu rằng: "Vương giã dĩ dân vi thiên", nghĩa là dầu ông vua cũng phải xem dân bằng trờị Vậy thời không gì cao quý hơn dân hẳn. Nhưng với cái chúc Quốc dân đó, chúng ta đã ngu hèn dại dột, bị ai cướp bóc những tự bao giờ, nay muốn khôi phục lại cái chức quốc dân, chúng ta phải gấp lo thế nào mới được. Chức Quốc dân đó ta muốn khôi phục lại, có lẽ xin xõ với ai mà được rủ Xin với trời, thời trời vẫn cho ta tự bao giờ, không cần xin nữạ Sách Tây có câu: mình hãy tự giúp lấy mình, thời trời giúp cho (aide-toi, le ciel t’.aidra). Sách Đông Phương có câu:"Dân ta muốn điều gì, trời vẫn nghe theo điều ấy". Nếu đạo lý ấy mà thật, không cần gì xin ở trời.
Hay là xin ở người mà được rủ Lòng beo dạ thú, mắt ó miệng hùm, người thế giới đời bây giờ không ai thương ta hẳn. Nếu một mai mà ta lấy chức quốc dân quốc dân ta lại, thời ách cổ trâu, cương đầu ngựa, tức khắc phải giải phóng cho ta ngaỵ Lòng tham dục họ lấy gì đầỷ Tay hung tàn họ lấy gì sướng. Nào xe, nào ngựa, nào lầu, nào đài, nào vợ đẹp hầu non, nào của ngon vật lạ: những giống ép nặn máu mủ ta mà được đó, lấy gì như ý sở cầu? Ta một ngày thoát ngục gia nô thời nó một ngày đổ nền phú quý, nếu ta rày xin mai xỏ, lưỡi rát cổ khan, chúng nó có ân thưỡng cho ta chỉ qua "ngọn roi" và "ngòi bút", có đời nào mà chúng nó đem chức quốc dân cho ta đâụ Huống hố chức quốc dân là chúc sẵn trời ban cho ta, ta lấy lại thời còn, ta bỏ đi thời mất, không cần ai cho, mà ta cũng không cần gì xin ai cả.
Ôi quốc dân! Ôi! quốc dân! Cái chúc đó là chức rất cao quý của chúng ta, vẫn không ai cách được, mà cũng không ai cho được, chỉ cốt ở lòng ta cầu, vai ta gánh, tay ta đỡ, sức ta đua trí khôn ta tìm tòi, quyết lấy được mà thôi. Thiệt là: "Của ta, ta cậy gì ai Gánh ta ai có nghiêng vai đỡ cùng".
Vậy nên tôi nói rằng: Quốc dân nên tự lập.


Chương thứ tư: Bài thuốc tự lập có những vị gì?

Muốn cho quốc dân hay tự lập, trước hết phải biết tệ bệnh của quốc dân ta những điều gì. Có biết tệ bệnh quốc dân ta vậy sau chứng nào thuốc ấy mới bày ra phương tự lập được. Bây giờ tôi xin kể những tệ bệnh của quốc dân:
1. Tính ỷ lại
2. Lòng giả dối
3. Thói nhút nhát.
4. Tham lợi riêng.
5. Đua những việc hư danh vô vị
6. Không lòng thực yêu nước.
7. Không biết nghĩa hiệp quần.
8. Mê tín những tục hủ cổ.
9. Không biết đường kinh tế.
10. Không thương nòi giống.
Những bệnh đó muốn chữa cho lành, phải theo bệnh nguyênmà trị cho đến gốc. tôi xin kê bài thuốc như sau này:
1. Khí tự cường: nặng vô số ki-lô-gờ-ram (kg)
2. Lòng thành thực: mười phần già.
3. Gan quả quyết: hai lá thực lớn
4. Lòng công ích: một tấm rất dày
5. Vai thực nghiệp: một gánh càng nặng càng hay
6. Bụng nhiệt thành: mười phân luyện chín.
7. Giãi đồng tâm: một dây càng kiên thực càng tốt.
8. Trí thúc mới: 100 phân, trộn vào "hoa tự do" không kỳ nhiều ít.
9. Nội hóa: một vạn thức: kiêng ngoại hóa
10. Giống thân ái: hằng hà sa số, hột nào càng chắc càng hay
Hiệp cả bài như trên kia, tổng cộng 10 vị, bài thuốc đó là hiệp cả Đông Tây lại một lò, hòa cả tân, cựu làm một tể, dùng làm thuốc tự lập, chắc là không bài nào hơn. Anh em ta muốn biết cái ý dụng được, tôi xin kể vị thuốc nào chứng ấy như sau:


Chương thứ năm: Chữa chứng bệnh "tính ỷ lại"

Bệnh người nước ta, kể có 10 chứng, tôi đã nói như bài trên kia mà thăm xét cho ra chúng gì nặng thứ nhất thời có một chứng gọi rằng "ỷ lại tính".
Ỷ lại tính như thế nào? Tục ngữ có câu rằng "Tháp đổ có Ngô xây, việc gì vợ góa lo ngày lo đêm". Xem như câu ấy thực đáng nực cười! Tháp đó là tháp của ta, ta không xây được hay saỏ Nghễnh đầu nghểnh cổ trông ngóng vào Ngô, nếu Ngô không xây thời vạn tuế thiên thu chắc không bao giờ có tháp. Kìa người vợ góa thấy tháp đổ mà lo ngày, lo đêm, vẫn là một người có tâm huyết, mà lại bị những món bàng quan kia mỉa mai chê trách, thế thời những người đứng xung quanh tháp đó, tháp đổ mặc tháp, khoanh tay đứng dòm, chém cha món này, nghiễm nhiên là một đống bồ nhìn rồi hẳn? Hỏi vì can cớ làm sao?
Thời chỉ ỷ lại mà thôi. Câu tục ngữ ấy thiệt vẽ đúng tâm tính của người nước ta. Hai muơi triệu người, ai nấy cũng mắt cũng tai, cũng tay chân mày mặt, nếu ai cũng lo gánh vác một phần trách nhiệm của mình thời có gánh gì không cất nổi?
Nhưng tội tình thay! Anh nào chị nào trong óc cũng chất đầy một khối ỷ lại: anh Cột trông mong vào chú Kèo, cô Hường trông mong vào thiếm Lục, lại chắc chắn có anh Cột cô Hường rồi. Rày lần mai lửa, tháng đợi năm chờ, kết cục không một người làm mà cũng không một người phụ trách nhiệm. Thế thời 25 triệu người, kỳ thực thời không người nào cả.
Chao ôi! Ma bệnh tính ỷ lại không xua đuổi cho sạch, còn mong có nòi giống ta nữa đâu! Bây giờ muốn chữa bệnh ỷ lại đó, tất cần phải dùng một vị rất quý trọng đem dùng chửa bệnh tính ỷ lại chắc kiến hiệu như thần. Tên vị thuốc này gọi rằng "khí tự cường". Khí tự cường đó không phải vay mượn cùa ai đâu: khi trời đất inh ra ta thời phải phú dữ cho ta một vừng chính khí. Xưa thầy Mạnh Tử có câu nói rằng:"chí đại, chí cường", bốn chử đó tức là khí tự cường của tạ Xương sắt, gan đồng ngang tàng 7 thước, đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông. Ta chẳng phải là người hay saỏ Cớ gì người mạnh mà ta hèn? Người vinh mà ta nhục? Người chủ nhân mà ta nô lệ? Ta chẳng oan uổng kiếp người lắm ru! Thôi cái tội tự bạo, tự khí, ta quyết rửa sạch cái vết nhơ này mới thôi.
Ỷ lại mà chi! Ỷ lại mà chi! Ta quyết tự cường cho chúng mày biết. Xin các anh em! Xin các chị em! Ai nấy cũng nhức nhối tinh thần, rán vai nong cánh, đồng một lòng, đều một sức, mình sắp lấy núi sông mình, tháp mình mình xây. Khí tự cường đã đầy đủ như thế, thời ma bệnh tính ỷ lại còn dám dùng dằng nữa đâu.
Vậy nên bài thuốc tự lập, vị thứ nhất phải dùng khí tự cường nặng vô số ki-lô-gờ-ram.