24/1/11

Cộng sản, vô thần có còn tồn tại ở Việt Nam hay không?

Tựa đề này sẽ làm cho nhiều người nghĩ rằng người đặt ra câu hỏi trên có còn “bình thường” hay là đang bị …bệnh loan tưởng? Không! Tôi sẽ chứng minh rằng tôi đang rất tỉnh táo, và đang suy nghĩ rất nhiều về chuyện này. Tôi có cảm nhận rõ ràng rằng: chẳng còn thứ “Cộng Sản” hay “vô thần” nào trên đất nước VN ta cả! Xin quý vị đừng vội đánh giá về “khả năng trí tuệ” của tôi, và tôi sẽ chứng minh ngay điều ấy.
Ai cũng biết rõ rằng cho đến cuối năm 2010 này, VN đang sống dưới chế độ “CS vô thần”, bằng chứng là họ đang ra tay đàn áp các Tôn Giáo một cách mạnh mẽ, họ đang “quốc doanh hóa” Công Giáo qua sự tiếp tay của một số trong hàng ngũ Giáo phẩm CGVN, như đã “quốc doanh hóa” Phật Giáo. Vâng! Nhưng điều tôi muốn chia sẻ với quý vị, là những người mệnh danh CS này, họ không còn, không phải là CS nữa. Chủ nghĩa vô thần cũng chẳng còn, dù họ thẳng tay tiêu diệt và vô hiệu hóa các tôn giáo hiện có tại VN, như Công Giáo, Tin Lành, Phật Giáo, Cao Đài, Hòa Hảo…Những vụ cướp đất Tòa Khâm Sứ Hà Nội, chiếm đất của giáo xứ Thái Hà, triệt hạ Thánh Giá tại Đồng Chiêm, chiếm đất nhà thờ Tam Tòa, Loan Lý, nhà dòng của các Sơ ở Vĩnh Long, Thủ Thiêm, cũng như nhiều cơ sở tôn giáo khác, toan xóa sổ giáo xứ Cồn Dầu …, kèm theo các vụ trấn áp đẫm máu các giáo dân, linh mục, tu sĩ. Rồi vụ đàn áp các tu sĩ Phật Giáo Bát Nhã, bắt bớ các mục sư Tin Lành v.v…, vô số kể không hết, đến nỗi cả thế giới phải chú tâm theo dõi và muốn đưa VN vào danh sách các nước cần quan tâm! Tôi không phủ nhận những sự thật quá hiển nhiên này, nhưng theo sự nhìn nhận, suy nghĩ của tôi cũng như nhiều người khác, thì nhà cầm quyền CS tại VN, cụ thể là những người ra lệnh hay làm công việc đàn áp, cấm đạo này, họ không phải, không còn là người CS, và cũng chẳng phải người vô thần.
1/. -Trước hết, họ không phải là người CS: Vì sao tôi dám nói vậy? Vì chủ nghĩa CS là muốn san bằng xã hội, không ai được quyền sở hữu tài sản riêng. Nhưng chúng ta thấy gì ở những kẻ cầm quyền mệnh danh là CS này? Tất cả những người này, dù ở địa vị, chức quyền lớn hay nhỏ, đều là những nhà tư sản, thậm chí là đại tư sản, chứ không ai là vô sản cả! Người chức lớn sở hữu tài sản lớn, chức nhỏ sở hữu tài sản nhỏ, ai ai cũng vơ vét của cải chung làm của cải riêng, chiếm của công làm của tư, cướp của dân làm của mình, với đầy đủ giấy tờ chủ quyền hợp lệ trên các tài sản họ có, thậm chí có giấy trước cả có đất, vì tay họ làm ra: đó là giới TƯ SẢN ĐỎ, được hình thành do họ tự chiếm quyền lãnh đạo đất nước, làm chủ cả đất nước và con người VN, họ toàn quyền vơ vét tài sản của dân cũng như của nước, đào bới xới lộn toàn thể đất đai, núi rừng, sông biển để biến nó thành tiền, thành tài sản riêng. Đặc quyền, đặc lợi của họ là vô cùng, vô tận, thậm chí còn vơ vét các đồng tiền đi vay của nước ngoài với danh nghĩa “nợ quốc gia” để “phát triển đất nước” vào túi riêng. Cho nên nước ta thì vào loại nghèo nàn nhất, nhưng “tư bản đỏ VN” (gồm những kẻ cầm quyền và kẻ “ăn theo”), thì vào loại giàu nhất thế giới! Điển hình như cơ ngơi của ông cựu tổng bí thư đảng CS Lê Khả Phiêu mà chúng ta được “chiêm ngưỡng” trên internet, thậm chí ông còn sở hữu cả “trống đồng” là di sản của quốc gia; hay dinh cơ vô vàn của ông Nguyễn Tấn Dũng và con cái, anh chị em ông, và những bất động sản, cơ sở kinh doanh nhiều vô kể của các cán bộ nhà nước khác. Một đảng phái độc quyền cai trị và vơ vét, nên cũng “hấp dẫn” nhiều kẻ ham lợi, ham quyền mà vô lương tâm tham gia vào để được hưởng như vậy. Số đảng viên mỗi lúc một gia tăng, hầu hết vì mục đích ấy, chứ chẳng phải là lý tưởng gì cả! Nó “hấp dẫn” đến độ khiến nảy sinh cả một ngành “công nghệ” mua quan bán chức, mua bán bằng giả, để “xứng” với địa vị mà họ vừa “đấu giá” thắng, hay nhờ “ô dù” đưa vào, vì họ phải làm sao để còn tồn tại cho đến khi “thu được vốn, và có bốn (hay bốn mươi) lần lời”, để được tham gia vào danh sách TƯ BẢN ĐỎ: đó là nguyên nhân tham nhũng! Việc đảng CSVN tuyên bố dứt khoát không chấp nhận đa nguyên đa đảng nhân kỳ đại hôi XI, quyết duy trì cái độc đảng, độc quyền cai trị, dù hoàn toàn trái với lòng dân, là để được toàn quyền xâu xé đất nước, thu gom lợi lộc cho vào từng túi riêng không đáy của các đảng viên lớn bé mà không bị ai cản trở. Đó chính là một “chủ nghĩa tư bản bất nhân”, là quái thai, con đẻ của chủ nghĩa CS vậy! Nghèo đói, bất tài, vô đạo đức, không linh hồn (là hệ quả của chế độ CS!), mà bỗng vớ được quyền thì đương nhiên là vơ vét, vơ vét bất tận và bất nhân, rất là “logic”!
Song song với việc hình thành giới tư bản đỏ, là việc hình thành một giới mới, do hệ quả của “quá trình tiến lên tư sản” của các người CS, đó là giới VÔ SẢN NẠN NHÂN! Họ vốn là những người có tư sản, có nhà cửa, ruộng vườn, cơ sở làm ăn hẳn hoi, thậm chí là những nhà tư bản cũ, những người trí thức, hay từng có địa vị xã hội, nhưng vì thay thời đổi thế, nên họ trở thành trắng tay, thậm chí mất của mà còn mất cả mạng, trở thành tội nhân, do họ bị mang danh là “tư bản”, “trí thức tiểu tư sản”, cái giới được người CS coi là kẻ thù của chế độ! Thật là một sự “tang thương biến đổi” của cuộc đời! Kể cả những người nông dân chân chính cũng bị lấy nhà, cướp đất để trở thành trắng tay, vô gia cư, vô nghề nghiệp! Diệt tư sản để trở thành tư sản! Ai nghe mà hiểu và chấp nhận được? Thế thì lý tưởng CS ở chỗ nào? Hợp lý, tiến bộ ở chỗ nào? Đây là “cách mạng” hay là “cướp giật”? Vì thế mà ở VN hiện nay làm gì còn “người CS” hay “chủ nghĩa CS”, dù cho ai cũng sợ hãi cái chủ nghĩa kinh khủng ấy! Như vậy, tôi đã chứng minh cùng quý vị rằng: không còn “CS” ở VN nữa, mà CS chỉ còn là cái chiêu bài được một số người lợi dụng nó để mưu đồ tư lợi bất chính!
2/. Họ cũng chẳng phải là người “vô thần”, hiểu theo nghĩa là không tin vào một quyền lực siêu nhiên nào. Vâng, người được mệnh danh là “vô thần”, bây giờ họ chẳng còn là vô thần chút nào! Chính họ rất tin và rất sợ một thế lực thiêng liêng nào đó có thể “hại” họ, mà họ không xác định được đó là gì, là ai! Vô thần sao được, khi mà trong rất nhiều nhà cán bộ, thường có bàn thờ lớn, bàn thờ bé, có hương nhang cúng bái, nhưng thường là âm thầm, và đặt ở chỗ kín đáo trong nhà, tránh sự nhòm ngó của người khác, chỉ có kẻ ra vào thân quen mới biết được, vì họ sợ bị đánh giá là “thoái hóa”, “hủ hóa”! Cụ thể là nhà của cựu tổng bí thư CS Lê Khả Phiêu, khi được đưa lên internet mới biết trong nhà có những tượng Phật và bàn thờ lớn như ở chùa, “Phật của quan to” cũng sang giàu tráng lệ cho xứng với tầm cỡ của quan, (chứ không phải là quan phải xứng với đạo đức của Phật, vì là người tin Phật!). Tôi sẽ nói lý do tại sao người vốn là vô thần, chống báng, tiêu diệt tôn giáo mà lại như thế (tôi không hề nói họ là những người “có tôn giáo”, hay là “tín đồ tôn giáo”). Và nếu là hữu thần, thì tại sao họ lại diệt tôn giáo? Tôi sẽ xin lý giải:
- Như đã nói, tôi không bảo rằng các cán bộ CS này là các “tín đồ tôn giáo”, (trừ một thiểu số sau khi sống vô thần thấy…không ổn, không an, rồi một cơ may nào đó, họ “ngộ” ra tôn giáo, và họ …âm thầm theo). Sự “tin” và “sợ” thường là do trong đời họ đã từng có lần “đụng chuyện”, khiến họ sinh ra ngờ vực cái “vô thần”của họ là…không đúng, không phải. Ví dụ một ông công an đi đánh bắt, đàn áp giáo dân, đập phá tượng thờ…, rồi trên đường về bị tai nạn, họ liền nghĩ đến là bị “thần thánh vật”, rồi tự họ thấy sợ hãi, có khi lại còn bị những người chung quanh đồn đãi, hay được thân nhân khuyên bảo đừng đụng đến thánh thần .v…v, thế là ông này đã nhờ người thân đi cầu khẩn thánh thần giúp để xin tha tội, còn sau đó như thế nào thì chỉ ông ta hay người thân biết. Tôi không ví dụ vu vơ đâu, nhưng là tôi có nghe biết vài trường hợp tương tự, cụ thể như tôi được nghe kể về con trai ông cán bộ đứng chỉ huy việc triệt hạ tượng Đức Mẹ ở trên ngọn núi bên nghĩa trang của giáo xứ Bàu Sen, anh ta đã bị cái cần cẩu rơi vào đầu khi đang hung hăng điều khiển xe cẩu trục hạ Thánh Tượng; hay vụ 4 cán bộ “chặt đầu” tượng Đức Mẹ ở Đồng Đinh, thì 3 tên bị tai nạn chết ngay sau đó, một tên còn lại, bà mẹ anh ta bị xe cán đứt đầu, còn bản thân anh thì bị điên loạn đi lang thang làm “chứng nhân” cho mọi người thấy!. Cũng có những “bà lớn” vẫn lén lút đi chùa, đi đền cầu khấn cho chồng, mỗi khi “cái ghế” của ông bị lung lay nghiêng lệch, hay khi ông “gặp xui”, bị lộ chuyện làm bậy, bị dân hăm he tố giác, bị “trượt” những miếng mồi ngon…Nhưng, họ không hề là người tín hữu của một tôn giáo, vì thật sự trong họ không có niềm tin mến, mộ đạo, mà họ chỉ vì họ lo cho bản thân, cho quyền và lợi riêng bị lung lay đe dọa, nên đành phải “cầu may” đến nhờ vị thần thánh nào đó giữ của, giữ mạng dùm! Biết đâu thì cầu đó, bất kể là đền hay chùa nào, thậm chí họ cũng không thể xác định cái Vị mà họ cầu khấn là Chúa hay Phật, hay ông Trời, hay vị thần thánh nào trong các tôn giáo, mà chỉ là cầu ai đó (nếu có), bảo vệ tài sản tính mạng, địa vị cho mình, vì giàu có quá, lỡ chết sớm hay vô tù thì uổng. Ngay cả những cán bộ nhà có đặt tượng Phật, như ngài Lê Khả Phiêu, thì cũng chưa hẳn là ông ta tin Phật, theo Phật, mà chỉ vì thấy dân gian đặt tượng Phật trong nhà thì làm vậy thôi, vì đặt tượng Phật hay cúng Phật không cần học giáo lý, chịu phép Rửa, hay bất cứ một nghi thức vào đạo nào như bên Công Giáo, thậm chí có lập chùa riêng cũng được, không cần phải qua tôn giáo. Đó không phải là niềm tin tôn giáo, vì tin theo tôn giáo thì phải ăn ngay ở lành, bỏ đường tà, theo đường chính, làm lành lánh dữ, tạo phúc đức, nhất là biết sám hối tội lỗi để được tình thương và sự bảo trợ của các đấng thiêng liêng, chứ các đấng thiêng liêng trong tôn giáo đâu phải là người đi “bảo kê” cho con người, nhất là mình ăn ở bất xứng?! Với những người này thì thần thánh chỉ là “phương tiện” để họ sai khiến hay mua chuộc hầu làm theo ý họ, như kiểu “hối lộ thánh”, thậm chí họ còn “nhân vật hóa” các thánh thần như những con người trần tục ham mê danh lợi, để khi cầu được việc thì sẽ được xây cho đền đài, cơ sở mà ngự trị! Đó đúng là “tôn giáo của kẻ vô thần, thần thánh của kẻ quyền thế”! Trong trường hợp như thế, thì thần thánh cũng chỉ là “một loại công an” để họ lãnh đạo, sai khiến, giao nhiệm vụ như giao cho CA đi giữ an ninh cho họ, hoặc đi đàn áp người này, giải tỏa nơi kia, theo hại người nọ, như lệnh của họ, chỉ khác là các “CA vô hình” này không “xuất đầu lộ diện” bằng xương bằng thịt cho họ có thể bắt bỏ tù hay thủ tiêu, khi không tuân lệnh họ!
- Nhưng tại sao họ đã tin có “thế lực thiêng liêng” mà lại cấm đạo? Lý do rất dễ hiểu, vì các tôn giáo chân chính đều có giáo luật phải giữ cho các tín hữu, đó là phải ăn ở ngay lành, thật thà, biết thương yêu con người, biết sẻ chia với người nghèo khó, trung tín trong lời nói và việc làm, có tinh thần trách nhiệm, sống đạo đức…, thử hỏi những người CS vô thần “thật”, hay CS vô thần “giả” như trên có chấp nhận được không? Và nếu mọi người dân đều có đức tin và sống đạo, thì còn chỗ nào cho CS tồn tại đây? Cái mà họ sợ nhất ở các tôn giáo là các giáo điều TRUNG THỰC, NGAY THẲNG, BIẾT YÊU THƯƠNG VỊ THA, LOẠI TRỪ ĐIỀU ÁC, và LUẬT NHÂN QUẢ, và TIN VÀO ĐỜI SAU. Họ tồn tại thế nào được, khi mà “bảo bối sinh tồn” của họ là giả trá, chém giết không thương tiếc, nhất là tham lam tàn bạo!, Nếu tin có linh hồn, có đời sau thì làm sao mà gian ác được? Nếu người dân tin và hành như thế thì họ còn lãnh đạo, còn sai khiến được không? Đó là lý do họ “không đội trời chung” với tôn giáo, và phải tiêu diệt hay “vô hiệu hóa” tôn giáo với bất cứ giá nào! Ngay cả chủ thuyết “tam vô’ của CS cũng chẳng còn nghuyên vẹn, mà bây giờ họ là người bảo vệ gia đình họ nhất, vì gia đình là “hàng rào hộ vệ”cho họ tồn tại: vợ con, cha mẹ, anh em thân tình, tin cẩn để nhận hối lộ dùm, để đứng tên nhà đất dùm, để tạo vi cánh, làm tai mắt, làm tay sai tẩu tán tiền bạc, rửa tiền, quản lý đất đai, tài sản…Ôi, có rất nhiều việc họ cần đến “gia đình”, kể cả chuẩn bị cho hậu duệ lên “nối ngôi, thừa kế” hầu kéo dài quyền lực và bảo đảm an toàn cho họ tới khi chết!
Tóm lại “Cộng Sản”, “vô thần” bây giờ đâu còn tồn tại, cũng chẳng còn là lý tưởng của ai, mà nó đã nảy sinh, biến thái ra một lớp “ tư sản mới”, có vô số của cải do sang đoạt của những người tư sản cũ; nó có tôn giáo, nhưng là một thứ “tôn giáo trần tục” với những thánh thần là tay sai của kẻ có quyền thế và của cải bất chính!
Như thế để chúng ta xác định rõ lại rằng, không phải chúng ta đang sống dưới chế độ “CS vô thần”, mà chúng ta đang bị đô hộ bởi một nhóm người vô nhân, bất nghĩa, tham lam, tàn bạo, độc tài, họ lợi dụng chiêu bài CS, vô thần để khống chế đất nước, chiếm đoạt tài sản, đất đai, và trấn lột, hành hạ dân! Người có niềm tin coi đó là “ngọn roi” mà Thượng Đế dùng để thanh luyện thế gian, trong một giai đoạn nhất định, dù có dài, hay là một sự “trả giá” cho những sai lỗi khiếm khuyết của mỗi người chúng ta, khi chưa sống đúng đức công bằng và tình yêu thương mà lẽ ra chúng ta phải sống với anh em đồng loại. Nó là món nợ chung, là hình phạt chung cho cả nhân loại, cho các quốc gia, dù có bị CS hay không, vì có ai, có nước nào mà không bị liên lụy đến những hậu quả của CS gây ra, dù nhiều hay ít, do những tham vọng ngông cuồng và những sản phẩm tinh thần hay vật chất vô đạo đức của nó? CS VN hay bất cứ một chế độ CS nào còn sót lại, thì cũng là “kết tinh”, là “biến thái” đương nhiên của chủ thuyết CS, chứ làm gì mà có “thế giới đại đồng”, “quốc tế vô sản” hay “thiên đường cộng sản” ảo tưởng, mơ hồ?! Chính vì thế mà tổng thống Putin của Nga đã nói: “Người nào tin những gì CS nói là kẻ không có óc, và người làm theo những gì CS bảo làm là kẻ không có trái tim!”.
Cầu mong cho cái “nghiệp chướng”, cái “đại họa CS”, và các chế độ độc tài trên trái đất nó mau biến đi, cho nhân loại bớt khổ đau, để người người cùng chung tay xây dựng tòa nhà nhân loại hòa bình và tốt lành hơn, yêu thương và hạnh phúc hơn.
Trần Quốc Việt

Mưu kế giải phóng mặt bằng

“…Ở nước Vệ này, có quan nào mà không học mánh khóe của nước Tề đâu…”

Mưu kế giải phóng mặt bằng
Người Buôn Gió


Hôm nọ có kẻ gặp mỗ, hỏi rằng dạo này thiên hạ chuyện giải phóng đền bù đất đai nóng hổi. Nhiều nơi dằng dai mãi chưa xong. Có ý gì hay xin chia sẻ.

Mỗ hỏi lại rằng, việc giải phóng liên quan đến hai bên, bên là dân, bên kia là triều đình. Vậy xin hỏi ngài xin ý kiến cho bên nào?

Kẻ kia nói rằng:

– Tất là xin ý kiến cho triều đình, vừa có thù lao lớn, vừa lại không bị khép tôi xúi dục kích động.

Mỗ nói rằng:

– Chuyện này thì tùy trường hợp mà đối phó khác nhau. Duy có cách giải quyết của quan xứ Đà tên là Bá mà mỗ có lần chứng kiến quả là đặc sắc. Có lẽ anh hùng trong thiên hạ không ai mà mưu lược theo kịp, kẻ ấy dùng mưu kết hợp dùng võ nhuần nhuyễn, tuần tự khớp nhau từng bước mà thực hiện mưu đồ đoạt đất không ai bằng.

Lão quan xứ Đà tên là Bá
Kẻ kia một điều, hai điều nhất quyết xin nghe được câu chuyện, mỗ vào lúc mùa đông giá rét vợ bắt ở nhà trông con. Chẳng có việc gì tiêu khiển, sẵn có kẻ muốn nghe cũng làm tuần trà, nhấp giọng rồi kể.

Ở xứ Đà ở miệt phía Trung nước ta, giáp biển. Đất ấy người Tề thích từ lâu, mấy trăm năm trước họ đã nhòm ngó đến nay vẫn còn cả khu phố cổ treo đèn lồng của họ, nhân lúc Tề Vệ thông thương hữu hảo, người Tề họ đầu tư nhiêu tiền bạc để mua lại những khoảnh đẹp. Vừa là chỗ ăn chơi, vừa là nhòm ngó biển đảo nước Vệ. Do người Tề mua nhiều quá, nên đất đai xứ Đà ngày càng hẹp đi, quan coi xứ là Bá thấy nhu cầu người mua đất ngày càng cao, bèn nghĩ ra mưu đi chiếm đoạt những vùng đất ruộng lân cận ven đô để đổ nền, làm đường vuông vắn bán thành đất đô thị kiếm lời.

Ở ven con sông xứ Đà có một mảnh đất của đám người dân sống đã mấy trăm năm, họ sinh sống, cày cấy, thờ cúng bao đời trên mảnh đất ven sông đó gọi là Gò Dầu. Khi xưa nơi ấy là đầm lầy, rừng rậm tổ tiên họ di cư từ ngoài Bắc vào lập nghiệp, trải qua đời này đến đời khác mới tạo dựng được làng ấp, nhà thờ, nghĩa địa, ruông vườn. Bá viện lẽ này nọ, như phát triển đô thị khang trang mãi cũng chả ăn thua, giằng co giá cả đền bù mãi không xong, mọi việc trì trệ mà thời làm quan cũng có hạn. Bá lấy làm sốt ruột lắm, đêm ngày vắt tay lên trán nghĩ mưu sao cho tống khứ cái đám dân nghèo ấy nhanh nhanh để bán đất hốt bạc.

Hôm ấy có kẻ tay chân vào báo, ở Gò Dầu có người sắp chết. Bá đang nghĩ vẫn vơ bỗng bật dậy vỗ đùi kêu

– Hay, trời giúp Bá ta rồi đây!

Đoạn Bá sai lính hầu cấp tốc xuống nghĩa trang xứ Gò Dầu cắm cái biển cấm chôn người chết, và sai quân mang vũ khí mai phục bốn mặt, một đám nữa đứng chặn cửa nghĩa trang. Cắt đặt xong xuôi vào đấy, Bá ung dung vuốt râu ngồi đợi. Kẻ thân hữu lấy làm lạ, mới mon men hỏi Bá định thế nào. Bá nói:

– Kẻ kia chết tất phải đem chôn, chôn chỗ ta cấm, thế nào cũng phát ức mà sinh sự với quan quân. Bấy giờ ta cho quân mai phục xông vào bắt vì tội chống triều đình. Từ khép tội chống người thi hành công vụ ta mới có cớ cho quân xuống đàn áp xứ đó, nhân thể mà buộc luôn tội không chấp nhận đền bù giải tỏa là ý đồ chống đối.

Đám tang kia
không được chôn cất
Quan quân vòng ngoài xông tới gô cổ cả lũ
bắt mấy chục người nhốt vào ngục

Quả là Bá liệu việc như thần, đám tang kia không được chôn cất, bị quan quân chặn lại vin vào cái biển cấm mới cắm. Cãi lộn, xô đẩy um xùm, thế là quan quân vòng ngoài xông tới gô cổ cả lũ vì tội chống lại người thi hành công vụ, bắt mấy chục người nhốt vào ngục. Ở trong ngục quan vừa dọa bỏ tù tội chống người chức trách vừa ngọt nhạt việc đền bù. Bên ngoài quan quân tỏa đi từng nhà uy hiếp nào là tội to lắm, chống lại nhà chức tránh tù mọt gông. Đám dân chỉ nghĩ đến thoát khỏi vòng xiềng xích, đòn vọt là may, hơi đâu mà nghĩ chuyện đất đai thế nào. Nhất là cảnh tù đày đói khát, đánh đập thậm tệ, có kẻ đương trai tráng khỏe mạnh bị đánh chết mang xác về nhà, quan bảo là đột tử. Không ai dám ho he, hãi đến mức mà quan bảo gì nghe hết, nhận hết để được yên thân mà về. Cảnh như thế phải vậy chứ đâu nghĩ được gì hơn. Tinh thần đến năm sau nghe tiếng ngựa công sai đi ngoài đường tim còn đập loạn xạ, ăn không ngon, ngủ không yên. Khiếp quá thành nhược.

Cái tài của Bá là nhanh chóng nắm cơ hội, tạo ra sự kiện, biết kết hợp dùng mưu lược, võ lực nhịp nhàng. Giả dụ nếu không có ai chết, người ta cứ ì ra không chấp nhận mức giá bèo bọt mà Bá đưa ra. Thì việc giải phóng mặt bằng của Bá còn lâu mới đạt được, chả lẽ vì thỏa thuận không được mà xua quân vào ép bức thì lý nào biện minh cho thiên hạ lọt tai.

Mỗ kể xong, kẻ kia ngẫn người ra ngẫm một lúc, rồi bật thốt.

– Kế này thật là tuyệt diệu, chả trách ngày xưa giặc phương Bắc tràn sang nước ta, cứ mỗi lần xâm chiếm chúng thường lợi dụng một cơ hội nào đó để lấy làm lý do để mị dân. Có lẽ Bá do mua bán với người Tề lâu nay mà học được diệu kế này chăng?

Mỗ nghe xong, chỉ cười mà nhủ thầm.

– Ở nước Vệ này, có quan nào mà không học mánh khóe của nước Tề đâu.
Người Buôn Gió
Nguồn: NguoiBuonGio Blog

Karl Marx, ông là ai mà đầy đọa dân tộc tôi mãi thế này?

Karl Marx, ông là ai mà đầy đọa dân tộc tôi mãi thế này?


Trần Mạnh Hảo
Góp ý vào bản báo cáo chính trị Đại hội X - Bài thứ ba
GHI CHÚ VỀ HAI BÀI GÓP Ý TRƯỚC:
Bài Khi đảng còn độc quyền chân lý, thì mọi sự góp ý đều hoá trò đùa, vô ích và bài: Đảng cộng sản Việt Nam sinh ra để chống Marx vừa post lên các trang web, chúng tôi đã nhận được hàng trăm cú điện thoại từ trong cũng như ngoài nước của quý vị độc giả kính mến gọi về chia sẻ, động viên, lo lắng cho sự an nguy tính mạng của người viết. Chúng tôi xin hết lòng cảm ơn quý vị độc giả xa gần đã dành cho người viết những tình cảm quý hoá. Đồng thời, chúng tôi cũng nhận được một số cú điện thoại, hoặc email của các “đồng chí loa phường” khuyên răn có, đe dọa có, chụp mũ có, thậm chí có ông còn nóng nảy quát lên rằng “… Cần phải thủ tiêu mày, nhốt mày vào biệt giam, chuyên chính vô sản đâu, sao lại để thằng phản động hơn Mỹ này cứ nhơn nhơn viết hết bài bậy bạ này đến bài bậy bạ khác…”. Chúng tôi mới lễ phép mà thưa với các “đồng chí loa phường” rằng: “ Mọi sự quy chụp, chửi mắng, thậm chí đàn áp, bắt bớ, thậm chí bắn giết mà quý ông dọa tôi trên điện thoại, với tôi đều vô ích. Bởi vì là một người đã có 40 năm cầm bút viết báo, viết văn, chúng tôi chỉ viết ra sự thật.
Tôi chỉ là một hạt bụi, một con kiến, nào dám chống ai! Bản thân sự thật khách quan không chống ai cả, sự thật tự nó chỉ có chống lại sự dối trá mà thôi…Xin các “đồng chí loa phường” chỉ cho tôi rằng, tôi viết sai ở chỗ nào, chỗ nào không đúng? Các đồng chí có sáu trăm tờ báo, có “chân lý”, “tay lý”, “còng lý” vốn từng quang minh chính đại như Đảng hằng tuyên bố, có đảng và quân đội, công an, nhà tù hùng mạnh nhất nhì thế giới, thì còn gì phải sợ con giun không còn khả năng quằn là tên Trần Mạnh Hảo yếu như sên, mà tại sao không dám công khai tranh luận với hắn tất cả mọi vấn đề trong những bài báo hắn viết, đang in trên các trang web …”?

XIN VÀO BÀI CHÍNH
Trong “Bản dự thảo báo cáo chính trị Đại Hội X” Đảng tuyên bố “ Vẫn kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin” khiến tôi hoảng hốt không ăn không ngủ được; vì Đảng yêu cầu tôi góp ý, tôi mới dám thẳng thắn góp hết lòng, tuy vừa góp vừa run; chỉ sợ sự góp ý của tôi không vừa lòng Đảng, bực lên Đảng bắt nhốt thì khổ ải cho vợ con tôi đủ đường.
Thấy Đảng đi sai đường, là một con người, hơn nữa lại là một kẻ cầm bút, quyết không viết vì miếng lợi, mà viết vì lẽ phải, vì sự thật, vì chân lý, lương tri, vì dân tộc Việt Nam của chúng ta, dù có chết tôi cũng cam lòng, không hề ân hận rằng mình dám liều mạng can vua, khác nào can hổ; rằng vái lạy ông ba mươi, xin ông đừng vồ trâu bò nhà nông của chúng con nữa, xin ông ba mươi Mác-xít đừng vồ dân tộc chúng con nữa!
Tôi xin làm một trắc nghiệm nho nhỏ mà thưa với Đảng rằng, Đảng tuy hi sinh suốt đời vì giai cấp, vì chủ nghĩa cộng sản thế giới, nhưng Đảng cũng có gia đình, cũng có nhà cửa, cũng có vợ con như ai chứ ạ? Tất nhiên, Đảng không phải là thánh! Thế nhỡ có một thế lực nào xuất hiện, mạnh hơn cả Đảng, đến nhà Đảng , đọc quân lệnh rằng ta đến đây xóa bỏ gia đình của gần ba triệu đảng viên các người, đẩy vợ chồng con cái các người vào sống trong nhà tập thể, cấm các ngươi có gia đình, cấm các ngươi lấy vợ lấy chồng…Các ngươi xóa bỏ gia đình cho trong sạch, sau rồi ta xóa bỏ mọi sỡ hữu của các ngươi. Rằng biệt thự một, chứ các ngươi có 30 biệt thự ta cũng xóa bỏ, ta xóa tư hữu nhà, xóa bỏ tư hữu xe hơi Nhật đời mới, ta xóa bỏ tư hữu ti vi màu màn hình phẳng 100 inh, xóa bỏ tất tần tật tài sản của các ngươi. Đoạn, ta tuyên bố xóa bỏ tư hữu vợ chồng, xóa bỏ khế ước hôn thú, xóa bỏ đời sống tôn giáo cúng bái đi chùa bói toán của các ngươi. Xong chưa, xong rồi à ?Giờ thì ta xóa bỏ đạo đức của các ngươi, xóa bỏ nghệ thuật, khoa học của các ngươi nữa đấy!
Nhưng cái xóa bỏ cuối cùng làm các ngươi buồn nhất là xóa bỏ quyền lực của Đảng các ngươi. Ta long trọng tuyên bố xóa bỏ pháp luật, xóa bỏ nhà nước và xoá bỏ Đảng cộng sản của các ngươi …!
Nghe đến đây chắc Đảng không kìm hãm được sự nóng giận vốn rất Tương Phi của mình mà quát lớn: bắt ngay thằng Trần Mạnh Hảo thí mạng cùi dám vuốt râu hùm, mó dái ngựa lại cho tao! Mày thì chỉ có giỏi bịa chuyện, làm đếch gì có thằng nào ngu như chó ấy, lại đi tuyên bố xóa bỏ cả loài người?
Nếu mày không chứng minh được có thằng chó chết nào dám đòi xóa bỏ Đảng chúng ông, xóa bỏ tư hữu triệu triệu đoá hoa hồng Mỹ kim của chúng ông,lại đòi xóa luôn gia đình, xóa luôn vợ con Đảng nữa thì có điên không?
Vâng, thưa Đảng, tôi xin chỉ ra cái tên khủng long dám làm điều càn rỡ nhất thế giới đấy ạ!
Nó là thằng nào, nói mau?
Thưa, nó là Karl Marx, người Đức ạ!
Thế mày nói thằng Karl Marx nào?
Dạ thưa, không phải thằng mà là cụ Karl Marx ông tổ của chủ nghĩa cộng sản, vị thánh chủ của Đảng cộng sản Việt Nam bách chiến bách thắng ạ!
Đâu, mày đưa Bộ Chính trị, đưa Ban Chấp hành trung ương xem thử?
XIN TRÍCH:
Đây chính là lời Karl Marx dạy, chúng tôi không dám trích sai nửa chữ : “Chủ nghĩa cộng sản coi như sự xóa bỏ một cách tích cực chế độ tư hữu - sự tự tha hoá ấy của con người – và do đó coi như sự chiếm hữu một cách thực sự bản chất con người bởi vì con người và vì con người ”…
“…Tôn giáo, gia đình, nhà nước, pháp quyền, đạo đức, khoa học, nghệ thuật,v.v…chỉ là những hình thức đặc thù của sản xuất và phục tùng quy luật chung của sản xuất. Cho nên sự xóa bỏ một cách tích cực chế độ tư hữu coi như sự chiếm hữu sinh hoạt của con người là sự xóa bỏ một cách tích cực mọi sự tha hoá, nghĩa là việc con người từ tôn giáo, gia đình, nhà nước,v.v…quay trở về tồn tại con người, nghĩa là tồn tại xã hội của mình…”
“…Chế độ tư hữu làm chúng ta ngu xuẩn và phiến diện đến nỗi một đối tượng nào đó chỉ là chúng ta khi nào chúng ta chiếm hữu nó, nghĩa là khi nó tồn tại với chúng ta như tư bản, hoặc khi chúng ta trực tiếp chiếm hữu nó, ăn nó, uống nó, mặc vào ta, hay cư trú ở trong đó,v.v…”
“…Cho nên xóa bỏ chế độ tư hữu có nghĩa là giải phóng hoàn toàn tất cả những cảm giác và thuộc tính của con người; nhưng nó là sự giải phóng ấy chính là vì những cảm giác và thuộc tính ấy trở thành của con người theo ý nghĩa chủ quan, cũng như theo ý nghĩa khách quan…”
[( C. Mác, “ Bản thảo kinh tế triết học năm 1844, Nhà xuất bản Sự Thật, Hà Nội, 1962,tr.128-129, 134-135,137-138) .TRÍCH trong cuốn “Về Văn Học và Nghệ Thuật” – C. MÁC -PH. ĂNG-GHEN-V.L.LÊ-NIN, trang 391,392,393. NXB Sự Thật –Hà Nội 1997 )]
Việc chủ trương xóa bỏ triệt để tính tư hữu con người của Marx là hành vi xóa bỏ chính con người, chống lại nhân loại phản động vô cùng tận của học thuyết Marx. Vì sao vậy?
Con người sinh ra trên mặt đất là một hiện hữu, một tồn tại, một thực tại không ai có thể chối cãi . Tôi, trước hết và sau cùng là sở hữu của tôi: đây là một tư hữu trường tồn .Tôi là một chủ thể, không phải khách thể, tôi là một tồn tại không phải hư vô, tôi là một khẳng định chứ không phải một nghi ngờ, tôi là chính tôi; và vì vậy tôi là của tôi, tôi là tư hữu tôi chứ không hề là công hữu của bất cứ một thực tại ngoại lai nào khác. Tôi sống để khẳng định tư hữu tôi, sỡ hữu tôi; rằng mắt, môi,tay chân, đầu mình tôi là của tôi. Linh hồn tôi, tư tưởng tôi của riêng tôi, vợ con của riêng tôi, đất nước dân tộc vừa là của chung mọi người nhưng vẫn có thể coi là của riêng tôi. CÁI GÌ CỦA RIÊNG TÔI, CÁI ẤY LÀ TƯ HỮU, CÁI ẤY LÀ NHÂN TÍNH,LÀ CÁ NHÂN, LÀ BẢN NGÃ, LÀ CHỦ THỂ TRƯỜNG TỒN!
Marx chủ trương xóa bỏ tư hữu là xóa bỏ tính người vậy ! Không có TƯ HỮU thì làm sao biết CÁI NGOÀI TÔI là công hữu ? Riêng và chung, công và tư, cá nhân và xã hội là những cặp phạm trù. Marx quá điên khùng nên mới đòi xóa tư hữu chính là xoá tồn tại, xoá con người, xóa xã hội, xoá nền văn minh.
Cho nên, ĐẢNG TA KIÊN ĐỊNH CHỦ NGHĨA MARX tức là Đảng cộng sản Việt Nam đi vào con đường của PolPot –Iengxari nhằm xoá cá nhân, xóa gia đình, xoá xã hội, xoá pháp luật, xóa đạo đức, xoá nghệ thuật, xoá tôn giáo, xoá dân tộc, xoá đất nước, xoá nhân loại…
ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM sao lại mất trí theo Marx để xoá tất tần tật từ cá nhân đến gia đình đến Tổ Quốc thì Trần Mạnh Hảo dù bị Đảng bỏ tù, chứ Đảng xử bắn,cũng cóc có sợ MÀ CAN ĐẢNG RẰNG: SAO CÁC NGƯỜI LẠI NHÂN DANH thứ triết học phản nhân loại là chủ nghĩa Marx mà đày đoạ dân tộc, Tổ Quốc tôi trong địa ngục trần gian có tên là CHỦ NGHĨA XÃ HỘI, CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN MÃI THẾ NÀY HẢ TRỜI?
Sài Gòn, 21-02-2006
Trần Mạnh Hảo

23/1/11

Công nhân Việt Nam bị bóc lột hàng đầu Châu Á!

http://www.rfa.org/vietnamese/programs/EconomicForum/Attracting-FDI-VLong-NgXNghia-06232010223037.html/citibank_hanoi-305.jpg
Theo: Báo Tổ Quốc
-
LGT: Bài viết sau đây của tác giả abcsukien, trả lời bài viết “Bao Giờ” của Tuệ Vân, được đăng trên báo Tổ Quốc ngày 29 tháng 12 năm 2010, một cách chi tiết đã vạch rõ sự kiện công nhân Việt Nam, giai cấp nồng cốt của chế độ cộng sản, đã được đảng và nhà nước Việt Nam bảo vệ quyền lợi và lo lắng cho cuộc sống như thế nào. Kính mời quý độc giả cùng theo rõi.

1/. Công nhân Việt Nam bị bóc lột hàng đầu Châu Á! :
Các công ty sản xuất hàng hóa đổ tới Việt Nam mở nhà máy sản xuất chỉ vì giá nhân công ở Việt Nam quá rẻ và chủ nhân mặc sức bóc lột sức lao động. — Matthias Duhn, Giám đốc Phòng Thương Mại Châu Âu tại Việt Nam nhận định như vậy tại một hội thảo do Cục Xúc Tiến Thương Mại, Bộ Công Thương phối hợp tổ chức ngày 10 /12 /2010.
Bản tin tờ Thanh Niên thuật lại các con số khảo sát lương bổng công nhân tại khu vực Á Châu được nêu ra tại cuộc hội thảo nói trên cho thấy “Indonesia $82 USD/tháng, Trung Quốc $117 USD/tháng, Thái Lan $156 USD/tháng, Philippines $167 USD/tháng, Malaysia $336 USD/tháng, Ðài Loan $540 USD/tháng, Hàn Quốc $830 USD/tháng, Singapore $1,146 USD/tháng và Nhật $1,810 USD/tháng.”
Chỉ được trả “với gần $49 USD/tháng, lương của người lao động Việt Nam chỉ xếp trên Campuchia – với $47.36 USD/tháng”, ông Matthias Duhn nói rõ.
Vì lương chết đói, hàng trăm vụ đình công xảy ra tại Việt Nam mỗi năm để đòi tăng lương. Không những lương thấp, công nhân tại Việt Nam còn bị ép buộc làm hơn số giờ lao động qui định mà không được trả tiền phụ trội.
2/. Công nhân Việt Nam bị bóc lột hàng đầu Châu Á! :
Bữa cơm trưa được cung cấp nhưng không đủ phẩm chất để tái tạo sức lao động. Nghỉ bệnh, thai sản bị có thể bị đuổi luôn. – Matthias Duhn, Giám đốc Phòng Thương Mại Châu Âu tại Việt Nam.
Cũng trong cuộc hội thảo diễn ra ngày 1-12-2010, theo báo cáo của UBND tỉnh Bình Dương:
Trong 11 tháng qua, tại tỉnh đã xảy ra 95 vụ đình công có sự tham gia của hơn 64.000 công nhân. Số vụ tranh chấp tập thể lên đến 73 vụ với hơn 22.000 người tham gia. So với cả năm 2009, số vụ đình công đã tăng hơn 100%.
Phần lớn vụ đình công liên quan đến chất lượng khẩu phần ăn của công nhân. Một công nhân đang làm việc cho doanh nghiệp có vốn nước ngoài cho biết lý do: “Tụi em tăng ca liên tục nhưng bữa ăn nào cũng chỉ có vài miếng thịt mỡ, rau rác lèo tèo, nuốt không vô. Cơm canh đã dở nhiều lúc lại còn bị thiu, có khi ăn vào là xách quần chạy không kịp. Tụi em kêu hoài nhưng không được ai giải quyết nên mới đình công…”. (baomoi.com: Ngày 31/12/2010, sau khi ăn cơm, gần 500 công nhân đã phải vào viện cấp cứu khẩn cấp vì ngộ độc thực phẩm)
Đây là tiếng chuông báo động về một thực trạng kéo dài: công nhân đang bị vắt kiệt sức và không ai chăm lo cho họ, từ cái ăn đến chỗ gửi con, chưa nói đến chuyện cao xa hơn như đáp ứng nhu cầu văn hóa của họ. — (TBKTSG: Chuyện đình công và bữa cơm công nhân)
3/. Công nhân Việt Nam bị bóc lột hàng đầu Châu Á! : “Trắng trợn và kinh khủng nhất là các qui định của luật pháp VN về cấm đoán công nhân đình công; nó đi ngược lại mọi công pháp quốc tế và là đòn chí mạng đánh vào công nhân vì sự tự vệ duy nhất của họ là …đình công!!!” – “Hệ thống công đoàn VN đều là các tổ chức ngoại vi của Ðảng Cộng Sản, không bảo vệ quyền lợi của người lao động”– Matthias Duhn, Giám đốc Phòng Thương Mại Châu Âu tại Việt Nam.
Tổ chức công đoàn trong các công ty nói chung, chính là cái cớ để Đảng CSVN nói rằng, quyền lợi của người lao động đã được bảo đảm thông qua các tổ chức công đoàn. Đây chỉ một hình thức ngụỵ trang, là hình thức trá hình nhằm kiểm soát mọi hoạt động của công dân nhằm loại bỏ sự manh nha hình thành và phát triển của các tổ chức dân sự chính hiệu, điều mà các nhà nghiên cứu chính trị, xã hội đã từng cho rằng, công đoàn chính là một tổ chức dân sự giả hiệu, là cánh tay nối dài của Đảng.
(a). Theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia: Công đoàn (nghiệp đoàn, liên đoàn lao động) là “một hiệp hội của những người làm công ăn lương có mục đích duy trì hay cải thiện các điều kiện thuê mướn họ”. Ở các nước tiên tiến, Công Đoàn do công nhân tự đứng ra thành lập (Công Đoàn trong công ty) và trả tiền cho Vị Lãnh Đạo công đoàn để bảo vệ họ.
Nhưng mà Công Đoàn [quốc doanh] ở Việt Nam thì sao ?.
Cũng theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia: Công đoàn ở Việt Nam “là tổ chức chính trị – xã hội rộng lớn của giai cấp công nhân và của người lao động Việt Nam tự nguyện lập ra dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam
Trước khi có các chính sách “đổi mới” , toàn bộ nền kinh tế Việt Nam là thuộc về nhà nước, và nhà nước lại thuộc về “giai cấp công nhân”. Khi đó công nhân cũng được coi là chủ sở hữu của chính nhà máy hay công ty mà mình làm việc.
Lúc đó, trong guồng máy sản xuất của VN, Xí Nghiệp quốc doanh là chủ đạo. Đảng CSVN cho xây dựng tại mỗi XNQD cái cơ chế gọi là BỘ TỨ. Nó gồm có: Chi bộ đảng viên – Ban giám đốc toàn là đảng viên – Công đoàn do đảng viên nắm và Đoàn Thanh Niên CS cũng do đảng viên nắm. Ðảng làm chủ, đảng cũng là đại biểu công nhân. Những mâu thuẫn nếu có chỉ là những mâu thuẫn nội tại của công nhân với chính họ và do đó không hề cần đến thương lượng hay toà án.
Sau khi “đổi mới”, Công đoàn [quốc doanh] vẫn không tách rời khỏi sự quản lý quá chặt chẽ của nhà nước, nghĩa là cũng phải quan tâm đến lợi ích của toàn thể chứ không chỉ lợi ích của công nhân. Khi có mâu thuẫn giữa người lao động và chủ thuê lao động, Công đoàn luôn phải thoả mãn với những mục tiêu khác nhiều hơn là quyền lợi của công nhân. Những mục tiêu này có thể kể ra là: trật tự trị an xã hội, duy trì sự hấp dẫn của thị trường lao động giá rẻ, đảm bảo mục tiêu kinh doanh của doanh nghiệp … (BBC: Cấm đình công trong ngành trọng điểm)
Mâu thuẫn nội tại của Công đoàn Việt Nam, do đó, đã triệt tiêu những chức năng lẽ ra phải có của nó. Công đoàn không còn đại diện cho lợi ích chỉ của người lao động làm thuê như trên danh nghĩa.
Một việc được cho là vô lý nữa ở công đoàn [quốc doanh] Việt Nam là các công đoàn không do các công nhân thành lập nên và cán bộ công đoàn VN nhận lương trực tiếp hay gián tiếp từ chính công ty họ đặt trụ sở để bảo vệ cho công nhân công ty đó. (Công đoàn – Bách khoa toàn thư mở Wikipedia)
(b). Các qui định của luật pháp VN về cấm đoán công nhân đình công vô cùng bất cập, có tính chất ‘đánh đố’ người công nhân. Thí dụ như công nhân muốn đình công hợp pháp thì phải trải qua thủ tục hòa giải 17 ngày với giám đốc xí nghiệp. Trường hợp hòa giải bất thành thì phải có 1/2 số công nhân đồng nghiệp ký tên xin đình công đồng thời còn phải được 03 cán bộ công đoàn ký tên đồng ý chuyển đơn đến các cơ quan liên hệ. !?
- Ngay chính bà Cù Thị Hậu – Chủ tịch Tổng Liên Đoàn Lao Động VN mà còn phải thú nhận: Công nhân muốn đình công thì phải đi qua công đoàn ở trong xí nghiệp. Nhưng bà lại than là ngay những người là chủ tịch công đoàn trong xí nghiệp cũng không dám quyết định đình công, vì họ lo mất việc, họ có thể bị chủ nhân đuổi.
Bà Cù Thị Hậu cũng nói luật lệ đình công đòi hỏi phải mất hơn 20 ngày để làm các thứ thủ tục, mà chính bà cũng nghĩ là người lao động không thể kiên nhẫn đợi 20 ngày được!. Và trong các thủ tục có việc phải ra hội đồng hòa giải, mà cái hội đồng này thì lại do chính giám đốc xí nghiệp ngồi …chủ tọa! .
– Trong 01 cuộc làm việc giữa đoàn khảo sát của Ủy ban các vấn đề xã hội Quốc hội với lãnh đạo UBND TP.HCM cùng đại diện Công đoàn doanh nghiệp ở Khu chế xuất Tân Thuận và Khu công nghiệp Tân Tạo ngày 20-6-08 có 01 câu hỏi bức xúc được đặt ra:
Bà Trương Thị Mai, chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề xã hội Quốc hội, đặt câu hỏi. “Nếu có thể diễn ra một cuộc đình công hợp pháp, đúng trình tự, cán bộ CĐ có dám lãnh đạo CN đình công không?”
Ông Trương Lâm Danh – phó chủ tịch Liên đoàn Lao động TP.HCM nhìn nhận: “Nói thật với các đồng chí, đây là điều không tưởng!”. Theo ông Danh, trong bối cảnh cán bộ làm công tác CĐ cấp cơ sở hưởng lương từ DN như hiện nay thì không ai đủ can đảm đánh đổi “nồi cơm” của mình để bênh vực người khác !. (Tuổi Trẻ: Công đoàn có dám lãnh đạo đình công?)
- Cái tổ chức gọi là “công đoàn” ở Việt Nam hiện nay chỉ là một cánh tay của đảng Cộng Sản VN mà thôi. Cái tổ chức gọi là công đoàn của đảng Cộng Sản VN hiện chỉ lo bảo vệ giới chủ nhân. Công đoàn [quốc doanh] VN, trong hiện tại, vẫn chỉ là một guồng máy để kiểm soát công nhân !. Ông Lê Trung Nghĩa, chủ tịch công đoàn các khu chế xuất vùng Sài Gòn than với nhà báo: “Công đoàn hiện không kiểm soát nổi tư tưởng họ (tức các công nhân) nên khó vận động chỉ bằng lý lẽ”. [Rõ ràng là ông Nghĩa xác nhận vai trò của ông là “kiểm soát tư tưởng” của người lao động]. Chưa hết, ông Nghĩa còn có ý đe dọa, khi nói …không thể “vận động chỉ bằng lý lẽ.”
Như vậy thì công đoàn [quốc doanh] sẽ vận động công nhân bằng cách nào? Tất nhiên, đó là “cơ quan an ninh thành phố đã triệu tập một số đối tượng công nhân quá khích; hoặc đó là cái …còng số tám”
Hậu quả là: Các sự mâu thuẫn, vô lý, tráy khoái vừa phân tích nêu trên đã dẫn đến hàng chục ngàn vụ đình công của công nhân trong các năm từ 1990 đến nay, và hầu hết các vụ đình công này bị coi là …bất hợp pháp vì không do Công đoàn Việt Nam tổ chức. (Wikipedia)
http://www.tin247.com/dinh_cong_tai_kcn_thang_long_bat_hop_phap-1-31048.html
http://www.buinhuhung.com/VieetjNamTangCheek/DdanrApkCoongNhaan_BawckGiang.htm
Hậu quả là: Các sự mâu thuẫn, vô lý, tráy khoái đó cũng dẫn đến tình trạng, nhiều nơi giới chủ, đặc biệt là giới chủ người Đài Loan và người Hàn Quốc đã đánh đập công nhân Việt Nam, làm nhục công nhân Việt Nam, xúc phạm đến lòng tự trọng và tự tôn dân tộc của người Việt Nam chúng ta.
Thay vì đứng trước những hoàn cảnh như thế, những chuyển biến như thế, Đảng Cộng sản Việt Nam, chính quyền nhà nước Cộng Sản Việt Nam phải đứng về phía đồng bào mình, bênh vực cho những người lao động, bênh vực cho những người công nhân VN. Nhưng tiếc rằng, Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam cũng như chính quyền các cấp cũng như các địa phương nơi đã xảy ra những cuộc bãi công, đình công của người lao động như vậy, họ lại hùa với giới chủ tư bản, hùa với những giới chủ người ngoại quốc và cả những giới chủ ở trong nước để trù dập, đàn áp những người đứng ra tổ chức đình công, bãi công. Con số những nhân vật lãnh đạo đứng ra tổ chức những cuộc đình công và những công nhân tích cực tham gia những cuộc đình công bị bắt có lúc lên tới nhiều chục người. (Nguyễn Khắc Toàn – Ðại Diện Công Ðoàn Ðộc Lập VN)
Bảo vệ chủ nhân ngoại quốc đàn áp chính người dân của mình, Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện hình là đảng Mafia phản dân hại nước !.
***** Bao giờ thì người CÔNG NHÂN quyết định rời bỏ mối nhục: Công nhân Việt Nam bị bóc lột hàng đầu Châu Á!
Những vụ “đình công bất hợp pháp” nổ ra từ những năm 1990 cho đến hết năm 2010 cho thấy cái mặt nạ của chế độ cộng sản VN đã bị lật ngửa. Đảng CSVN không phải là “đại biểu của giai cấp công nhân VN”.
Hiện giờ, các công nhân lao động VN đang rầm rộ đứng lên đòi tăng lương và đòi cải thiện chế độ làm việc. Chính quyền csvn cũng như cái tổ chức công đoàn [quốc doanh] VN lại chính là những hàng rào cản trở họ.
Hãy quan tâm giúp đỡ để họ đứng ra tự tổ chức lấy những nghiệp đoàn độc lập, tự do và tự nguyện của họ (giống như Công Ðoàn Ðoàn Kết ở Ba Lan hồi 1980). Sau đó, hãy quan tâm giúp đỡ để họ đứng ra đòi quốc hội phải làm ra luật lệ mới về thể lệ thành lập nghiệp đoàn tự do.
Dư luận đồng bào hải ngoại hãy lên tiếng mạnh mẽ và theo dõi sát sao để bảo vệ phong trào thành lập nghiệp đoàn tự do cho công nhân VN.
Đống củi đã chất, chỉ chờ bó đuốc!
Bó đuốc đã sẵn, chỉ cần mồi lửa!
Sẽ có mồi lửa do chính họ đốt.
Những người sẽ xô đổ miếng domino cuối cùng còn lại trong dịp kỷ niệm 20 năm ngày Bức tường Berlin sụp đổ có lẽ không phải ai khác mà chính là tầng lớp công nhân, chính là những người ủng hộ họ, chính là những người giác ngộ họ.

Từ hạt giống đỏ đến gia đình trị?

Hồng Quân
Chỉ còn vài ngày nữa (3/2), Đảng Cộng Sản cầm quyền ở Việt Nam, với hơn 3,6 triệu đảng viên sẽ kỷ niệm 81 năm thành lập.
Cái lạnh giá chết trâu chết bò từ Phương Bắc tràn về không làm cho câu chuyện về Đại Hội toàn quốc lần thứ 11 của Đảng CSVN bớt nóng.
Từ Đại Hội tới Đại Hội, thành công lại tiếp tục thành công. Những cụm từ mà khi chưa tổ chức người ta đã sử dụng và biết chắc chắn rằng nó sẽ được nói ra khi Đại Hội kết thúc.
Trong cuộc họp báo đầu tiên ngay sau khi kết thúc Đại Hội (ngày 19/1), tân Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, nói với các phóng viên trong nước và quốc tế rằng Đại Hội đã thành công rực rỡ. Có một vài trục trặc nhỏ nhưng không đáng kể.
Ông Trọng không nhắc đến cụ thể sự trục trặc đó là cái gì nhưng có thể hiểu một trong số đó là danh sách đề cử mà Trung Ương Đảng CSVN khóa X trình Đại Hội đã có 7 trường hợp không được bầu.
Trong đó đáng chú ý nhất là trường hợp của Phó Thủ Tướng kiêm Bộ Trưởng Ngoại Giao Phạm Gia Khiêm cùng với một số vị bộ trưởng khác.

Bí mật thông tin

Người dân không được biết các thông tin và câu chuyện nội bộ của Đại Hội. Các nhà báo theo dõi cũng vô cùng ít thông tin về các cuộc họp bên trong.
Vì thế thông tin ông Trọng đưa ra về việc danh sách Trung Ương trình đã bị Đại Hội thay đổi làm cho người nghe cảm thấy vui vui và có những ý nghĩ lạc quan về không khí dân chủ của Đại Hội.
Nhiều người còn nghĩ đến một tương lai dân chủ hơn ngoài xã hội. Nhiều đại biểu có học thức, có chính kiến riêng và việc họ làm không phải hoàn toàn theo ý kiến chỉ đạo trước.
Tuy nhiên, chuyện những người không trúng cử rồi sẽ qua đi. Nhiều vị sẽ nghỉ hưu và sẽ không còn ảnh hưởng gì đến nền chính trị Việt Nam trong tương lai.
Nhưng điều sẽ còn lại và quyết định việc đưa con thuyền Việt Nam đến bến bờ nào là danh sách của những người tái cử và những người trúng cử.
Đại Hội đã bầu được 200 người vào Ban Chấp Hành Trung Ương.
200 con người được gọi là hiền tài của đất nước ấy là những ai? Già trẻ ra sao? Họ đến từ những nơi nào? Đại diện cho thành phần xã hội nào?
Đảng của giai cấp công nhân và nhân dân lao động thì đại diện của họ trong Trung Ương là những ai? Có bao nhiêu người xuất thân từ lao động?...
Và nhiều câu hỏi nữa mà người dân Việt Nam với dân số gần 90 triệu người rất muốn biết nhưng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội để biết.

Câu hỏi không có trả lời

Ngay như Bộ Trưởng Xây Dựng Nguyễn Hồng Quân cũng không hề biết được người vừa trúng cử ủy viên dự khuyết ngồi cạnh mình, ông Trần Sỹ Thanh, Phó Bí Thư Tỉnh Ủy Đắk Lắk là ai thì nói gì đến các đại biểu khác hay dân thường ngoài xã hội?
Ông Trần Sỹ Thanh, sinh năm 1972, là Phó Bí Thư Tỉnh Ủy Đắk Lắk.
Ông Nông Quốc Tuấn năm nay 48 tuổi
Trước khi được bầu giữ chức Phó Bí Thư cuối năm 2010 vừa rồi, ông làm Phó Tổng Giám Đốc Kho Bạc Nhà Nước Việt Nam và luân chuyển vào giữ chức Phó Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Tỉnh Đắk Lắk, một địa bàn kinh tế chính trị giàu có quan trọng ở Tây Nguyên.
Ông là cháu ông Nguyễn Sinh Hùng, Ủy Viên Bộ Chính Trị, Phó Thủ Tướng Chính Phủ, người vừa tái cử thêm một nhiệm kỳ nữa và nghe đồn sẽ thay thế ông Nguyễn Phú Trọng làm Chủ Tịch Quốc Hội vào tháng 7 tới.
Trường hợp ông Trần Sỹ Thanh có thể ít người biết đến nhưng ba trường hợp nổi bật khác cũng trúng vào Trung ương lần này, hay ba ‘hoàng tử đỏ” khác, thì khá là nổi tiếng.
Đó là ông Nông Quốc Tuấn, Bí thư Tỉnh ủy Bắc Giang, con trai Tổng Bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam khoá IX và X Nông Đức Mạnh.
Trường hợp thứ hai là ông Nguyễn Thanh Nghị, Phó Hiệu Trưởng Trường Đại Học Kiến Trúc Thành Phố Hồ Chí Minh, con trai đương kim Ủy Viên Bộ Chính Trị, Thủ Tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng.
Trường hợp thứ ba là ông Nguyễn Xuân Anh, Bí Thư Quận Ủy Liên Chiểu, thành phố Đà Nẵng, con trai Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng Ban Kiểm tra Trung Ương khoá 10 Nguyễn Văn Chi.
Không thể phủ nhận là trong số các ủy viên trung ương lần này cũng có nhiều người là con cái cán bộ lão thành -- những người được coi như khai quốc công thần, hy sinh cả cuộc đời mình cho cách mạng Việt Nam; nhưng dường như sự thành đạt của họ trên chính trường khó có thể nhận thấy sự can thiệp dìu dắt của cha họ.
Thậm chí nhiều người yêu mến còn cho rằng họ phải rất vất vả để vượt qua cái bóng của cha mình như Trung tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng, con trai cố Đại tướng Nguyễn Chí Thanh.
Tướng Thanh đã hy sinh vài chục năm nay, khi ông Vịnh còn là trẻ con.
Thứ trưởng thường trực Bộ Ngoại Giao Phạm Bình Minh là con trai cố Bộ Trưởng Ngoại Giao Nguyễn Cơ Thạch nhưng nhiều người thậm chí còn không biết họ là cha con.
Đứng sau Phạm Bình Minh trong danh sách trung ương có Trần Bình Minh, Phó Tổng giám đốc Đài Truyền Hình Việt Nam.
Ông Minh nổi tiếng là một nhà báo tài năng, hoạt ngôn và rất thông minh chứ ít được biết đến như con trai nguyên Tổng Giám Đốc Đài Tiếng nói Việt Nam Trần Lâm, người đã treo cờ tổ quốc ở Nhà Hát Lớn Hà Nội trong ngày 19/8/1945.
Hay một trường hợp khác là bà Nguyễn Thị Kim Tiến, Thứ trưởng Bộ Y Tế.
Bà Tiến bắt đầu nổi tiếng khi được nhắc đến là Viện Trưởng Viện Pasteur Thành Phố Hồ Chí Minh khi dịch cúm gia cầm xảy ra ở Việt Nam cách đây vài năm chứ ít được biết đến với tư cách cháu ngoại cố Tổng Bí Thư Hà Huy Tập.

Chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa gia đình trị?

Còn bao nhiêu ‘hạt giống đỏ’ trong Trung Ương lần này? Bao nhiêu người là con cán bố lão thành, những người sẽ tiếp nối sự nghiệp cách mạng của cha ông mình ở Việt Nam?
Và bao nhiêu người là con cán bộ đương chức?
Nếu như trường hợp của ông Vịnh, bà Tiến và hai ông Minh không có gì để bàn luận nhiều thì trường hợp của ông Tuấn, ông Nghị và ông Xuân Anh đã được dân chúng râm ran bàn luận trước khi đại hội diễn ra.
Trước đó vài tháng ở Bắc Hàn, con trai út của nhà lãnh đạo Kim Yong-il là Kim Jong-un, 27 tuổi, được phong hàm đại tướng, mở đường cho một sự nối ngôi của gia đình độc tài họ Kim này.
Phó TGĐ Đài Truyền hình Việt Nam Trần Bình Minh
Ông Trần Bình Minh gắn bó nhiều năm với ngành truyền hình
Liệu có sự liên tưởng nào giữa hai đất nước có cùng hệ tư tưởng cộng sản Marxism - Leninism này không?
Ông Nông Quốc Tuấn thuộc thế hệ 6X.
Về tuổi tác ông không hẳn là trẻ nhưng chưa chứng minh được bản thân trong khi bị chỉ trích là bất tài, năng lực thuộc loại yếu.
Ông không có học hành đến nơi đến chốn mà bắt đầu bằng việc đi xuất khẩu lao động ở Đức.
Sau khi cha của ông chuyển công tác từ tỉnh miền núi Bắc Thái về Hà Nội và thăng tiến nhanh ở thủ đô, ông Tuấn gia nhập cơ quan Đoàn Thanh Niên Cộng Sản Hồ Chí Minh, nơi cung cấp cán bộ cho Đảng.
Ông nhanh chóng được đề bạt đến chức bí thư trung ương Đoàn, một cấp hàm tương đương thứ trưởng.
Sau một hồi luân chuyển lòng vòng, nay ông là người đứng đầu một tỉnh phía bắc và có tên trong Trung Ương Ủy Viên.
Khác với ông Tuấn, hai ông Xuân Anh và ông Nghị thuộc thế hệ 7X. Họ còn rất trẻ và được học hành tử tế.
Họ được chuẩn bị để tiếp tục có vị trí cao hơn trong Đảng Cộng Sản vào nhiệm kỳ tới.
Điều này đã được nhiều doanh nhân ở Sài Gòn nhận định rằng, về mặt hình thức, Việt Nam vẫn tuyên bố đi theo chủ nghĩa cộng sản để tiến tới chủ nghĩa xã hội, một xã hội công hữu về tư liệu sản xuất.
Nhưng thực tế thì một số nhà lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam đang hành động theo cách ngược lại, là tư hữu hoá mọi thứ có thể cho gia đình mình.
Họ sẽ đưa đất nước theo hướng được điều hành bởi một nhóm gia đình quyền lực về kinh tế và chính trị, trong đó việc đưa con trai mình vào trung ương lần này càng khẳng đình rõ quan điểm cho rằng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ đưa đất nước theo hướng đó và gia đình ông là một trong những gia đình điều hành đất nước Đông Nam Á này.
Nếu như ở Trung Quốc, ông Tập Cận Bình, Phó Chủ Tịch Trung Quốc cho rằng đất nước nên được điều hành bởi con cái của những nhà cách mạng tiền bối thì ở Việt Nam, quan điểm này đang bắt đầu có cơ sở.
Trước khi đại hội 11 diễn ra, Tổng Biên Tập Báo Nhân Dân Đinh Thế Huynh cho rằng chỉ Đảng Cộng Sản là người lãnh đạo thành công nhiều cuộc chiến tranh cho nên chỉ có Đảng Cộng Sản mới có quyền lãnh đạo đất nước.
Nhưng việc con cái các nhà lãnh đạo được chuẩn bị để tiến tới điều hành đất nước sẽ đưa đất nước này đi về đâu?
Bài viết phản ánh quan điểm và văn phong của tác giả, hiện sống ở Hà Nội.

Truyền thống gia đình trong Đảng

Đại hội XI Đảng Cộng sản Việt Nam vừa bầu ra Ban Chấp hành Trung ương mới gồm 200 vị.
Trong đó, có một số tân ủy viên là con các lãnh đạo cao cấp. Một số người được dư luận nói đến, một số người khác gần như ít biết.
Điểm qua các nhân vật được gọi nôm na là "Hạt giống đỏ" trong Ban Chấp hành lần này, có ông Nguyễn Thanh Nghị (ủy viên dự khuyết), con trai của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng; ông Nông Quốc Tuấn, con trai của Tổng Bí thư khóa X Nông Đức Mạnh; ông Nguyễn Chí Vịnh, con trai Đại tướng Nguyễn Chí Thanh; ông Phạm Bình Minh, con trai cố Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch; ông Nguyễn Xuân Anh (ủy viên dự khuyết), con trai ủy viên Bộ Chính trị khóa X Nguyễn Văn Chi; ông Trần Sỹ Thanh (ủy viên dự khuyết), cháu ông Nguyễn Sinh Hùng và bà Nguyễn Thị Kim Tiến, cháu ngoại cố Tổng Bí thư Hà Huy Tập (trúng cử từ khóa X).
Ông Trần Sỹ Thanh hiện là Phó Bí Thư Tỉnh Ủy Đăk Lăk. Ông Nguyễn Chí Vịnh là Trung tướng, Thứ trưởng Quốc phòng.
Ông Phạm Bình Minh là Thứ trưởng thường trực Bộ Ngoại giao và bà Nguyễn Thị Kim Tiến là Thứ trưởng Bộ Y Tế, người được cho có nhiều cơ hội lên thay ông Nguyễn Quốc Triệu, người không trúng cử ủy viên trung ương lần này.
Một nhân vật khác xuất thân từ gia đình cao cấp là ủy viên trung ương Trần Bình Minh, Phó Tổng Giám đốc Đài truyền hình Việt Nam, con trai nguyên Tổng Giám Đốc Đài Tiếng nói Việt Nam Trần Lâm.

Công tác Đảng-Đoàn

Ủy viên Trung ương

  • Nông Quốc Tuấn, Bí thư Bắc Giang
  • Nguyễn Thanh Nghị (dự khuyết), Phó hiệu trưởng Đại học Kiến trúc TP HCM
  • Phạm Bình Minh, Thứ trưởng Ngoại giao (từ khóa X)
  • Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng
  • Trần Sỹ Thanh (dự khuyết), Phó Bí thư Đăk Lăk
  • Nguyễn Xuân Anh (dự khuyết), Bí thư Quận Liên Chiểu, Đà Nẵng
  • Trần Bình Minh, Phó TGĐ Đài Truyền hình Việt Nam
  • Nguyễn Kim Tiến, Thứ trưởng Y tế (từ khóa X)
Người được chú ý nhiều là tiến sỹ Nguyễn Thanh Nghị, 35 tuổi, con trai của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Ông Nghị được bầu bổ sung ngay tại Đại hội vào vị trí Ủy viên dự khuyết của Ban Chấp hành Trung ương khóa XI.
Sau khi lấy bằng tiến sĩ ngành kỹ sư công chánh (xây dựng) ở Đại học George Washington ở Washington, ông Nguyễn Thanh Nghị về Việt Nam và trở lại công tác tại trường cũ là Đại học Kiến trúc thành phố Hồ Chí Minh.
Ban đầu ông làm Trưởng ban Sau đại học và Quan hệ quốc tế của nhà trường, rồi ông nhanh chóng lên chức Phó Hiệu trưởng.
Cùng trẻ tuổi, và cũng là trẻ nhất trong số ủy viên dự khuyết như ông còn có ông Nguyễn Xuân Anh, con trai cựu Ủy viên Bộ Chính trị Nguyễn Văn Chi.
Ông Chi, quê ở Hòa Vang, Đà Nẵng rời vị trí Trưởng Ban Kiểm tra Trung ương, chức vụ ông nắm từ 2002.
Con ông là Nguyễn Xuân Anh, đi thẳng từ chức Bí thư Quận uỷ Liên Chiểu, Đà Nẵng lên Trung ương Đảng, dù mới là ủy viên dự khuyết.
Ông Trần Bình Minh là con của nhà cách mạng lão thành Trần Lâm
Cả hai ông Nghị và Anh đều sinh năm 1976.
Và dù ông Nông Đức Mạnh rời vị trí Tổng bí thư Đảng, con trai ông là Nông Quốc Tuấn đã vào Trung ương Đảng.
Sinh năm 1963, ông Tuấn lên bằng con đường Đoàn - Đảng, giữ chức Bí thư trung ương Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, Chủ tịch Hội liên hiệp thanh viên Việt Nam trước khi được bổ nhiệm đột xuất năm 2010 vào chức Bí thư Bắc Giang.
Trước đó, từ tháng 4/2009 ông đã làm Phó Bí thư Tỉnh ủy Bắc Giang, chuyên phụ trách ngành 'xây dựng Đảng' và cũng là Đại biểu Quốc hội khóa XII, đại diện cho tỉnh Sơn La.
Việc bầu chọn ông Nông Đức Tuấn hồi tháng 9/2010 diễn ra chỉ hai tuần sau vụ lộn xộn ngay tại trung tâm thành phố Bắc Giang đã thu hút sự chú ý của dư luận.
Việt Nam là nước châu Á và ít nhiều chia sẻ với Trung Quốc có truyền thống để con cái các nhân vật cao cấp hoặc 'công thần' của chế độ cộng sản tiếp nối truyền thống chính trị gia đình, dù không rõ rệt như Bấm Bắc Triều Tiên.
Tại Trung Quốc, nhân vật được cho là sẽ lên làm Chủ tịch nước, chủ tịch Đảng nhiệm kỳ tới, ông Bấm Tập Cận Bình, là con của một cán bộ cao cấp lão thành, ông Tập Trọng Huân.
Con cháu các nhân vật cao cấp của Đảng và Nhà nước tại Trung Quốc cũng công khai chiếm nhiều vị trí quan trọng trong nền kinh tế và hệ thống quyền lực, tạo ra cái tên 'Thái tử Đảng', được Phương Tây gọi là 'Chinese princelings'.
Xem thêm Bấm Từ hạt giống đỏ đến độc tài gia đình trị? và bài cũ Bấm Nhà trẻ Trung ương ở Việt Nam.

Tổng Bí Thư Nông Đức Mạnh “Sai Phạm Nghiêm Trọng”


Trung tướng Nguyễn Hòa
Nguyên Trung ương uỷ viên khoá V, VI, VII
-
Kính gửi:
- Bộ Chính trị.
- Ban Bí thư Trung ương.
- Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X.
- Đại Hội Đảng CSVN (trù bị) khóa X

Thưa các đồng chí!
Tôi Trung tướng Nguyễn Hòa, Nguyên Uỷ viên Trung ương  Đảng CSVN các khoá V, VI, VII, cán bộ lão thành cách mạng, 63 năm tuổi đảng xin báo cáo và trình bày với các đồng chí  về những sai phạm mang tính chất nghiêm trọng của đồng chí Nông Đức Mạnh TBT Đảng CSVN khóa IX và khóa X trong thời gian 2 nhiệm kỳ như sau:
Nhiệm kỳ qua, đồng chí Nông Đức Mạnh cũng đã có một số cố gắng. Nhưng xem xét nghiêm túc về một người đứng đầu Đảng, Nhà nước ta thì đồng chí Mạnh có nhiều lỗi, có nhiều sai phạm và sai phạm nghiêm trọng.
Một số ví dụ:
- Là Tổng Bí thư, khi đồng chí Đào Duy Quát b/c về vụ Năm Cam, Bùi Quốc Huy, Trần Mai Hạnh thì đồng chí Mạnh trả lời rằng hãy khoan, hãy chờ đã. Nhưng khi đồng chí Quát và đồng chí Hồng Vinh phổ biến lại cho các báo chí, báo chí phản ứng thì đồng chí Mạnh chối và nói rằng Tổng bí thư không bằng lòng, để cho đồng chí Hồng Vinh chịu trận.
- Khi báo chí đưa ra vụ Năm Cam v.v… thì đồng chí Mạnh (đứng đầu Ban Bí thư) triệu tập cuộc họp với Tổng biên tập các báo uốn nắn răn đe (Điều này cả nước và báo chí đều biết). Đến lúc xử xong Năm Cam chịu tội tử hình, Bùi Quốc Huy và Trần Mai Hạnh ở tù thì các cơ quan nội chính lại phải biểu dương báo chí.

- Là người nắm chức vụ cao nhất trong Đảng nhưng đồng chí Mạnh đưa con của đồng chí Mạnh không đủ tâm, tài làm Chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên, và có ý định đưa làm Bí thư thứ nhất Đoàn để cơ cấu vào Trung ương, vừa mưu cầu danh vọng, vừa có dụng ý gây dựng lực lượng của mình lâu dài trong Đảng.
- Đối với Nguyễn Chí Vịnh, mặc dù một số đông tướng lĩnh và lão thành cách mạng đòi kiểm tra các tội phạm của Vịnh xung quanh các vụ Sáu Sứ, T4, trước thềm Đại hội 9, đồng chí Mạnh vẫn bao che, chỉ giao cho Đảng uỷ quân sự Trung ương kiểm tra, không giao cho Uỷ ban kiểm tra Trung ương và các cơ quan chức năng kiểm tra. Vì Đảng uỷ quân sự Trung ương điều tra thì đã có ông Phạm Văn Trà bao che rồi. Khi có thư từ yêu cầu kiểm tra Nguyễn Chí Vịnh gửi đại hội toàn quân và Ban chấp hành Trung ương thì đồng chí Mạnh cho qua. Đặc biệt Đảng uỷ quân sự Trung ương (đồng chí Mạnh là Bí thư) vẫn đề nghị lên Bộ Chính trị đề bạt Nguyễn Chí Vịnh làm Thứ tưởng Bộ Quốc phòng, nhờ sự phản ứng của lão thành cách mạng, tướng lĩnh quân đội và cán bộ, Đảng uỷ quân sự Trung ương mới rút lại đề nghị. Một điều đặc biệt nữa là: đồng chí Mạnh là Trưởng tiểu ban nhân sự đại hội 10 đã đưa ra thảo luận tại Bộ Chính trị việc giới thiệu vào Trung ương Nguyễn Chí Vinh, một kẻ ăn cắp có hệ thống từ khi đi học ở Học viện Kỹ thuật quân sự, một kẻ chưa được kiểm tra nhiều vấn đề mà nhiễu tướng lĩnh, lão thành cách mạng yêu cầu. Trong cuộc họp Bộ Chính trị đó, nghe nói 10 đồng chí Uỷ viên Bộ Chính trị đồng ý (trong đó có đồng chí Mạnh), 4 đồng chí không đồng ý. Như vậy, đồng chí Mạnh đã giới thiệu, đã bỏ phiếu cho Nguyễn Chí Vịnh một kẻ ăn cắp trước đây, một kẻ tòng phạm phá Đảng thì thử hỏi đồng chí Mạnh là người như thế nào? May thay, Ban chấp hành Trung ương đã sáng suốt, số đông đã gạt Nguyễn Chí Vịnh. Nếu Nguyễn Chí Vịnh, do sự bao che của đồng chí Mạnh được vào Trung ương, cứ thế mà leo mãi, làm chủ nhiệm Tổng cục Chính trị, rồi làm Tổng bí thư như ông Lê Đức Anh và ông Đỗ Mười đề xướng thì Đảng ta sẽ bị phá hoại nát, cán bộ trung kiên sẽ bị vu không và sát hại.
Là Tổng bí thư, đồng chí Mạnh đã bao che cho ông Đào Đình Bình, trong khi dư luận bất bình với những hành động mua chức, mua quyền, mua uy tín của ông Bình thì nhân dịp giới thiệu ông Bình làm Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải đồng chí Mạnh vẫn kiên trì giới thiệu ông Bình làm Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải mà ngày nay, cả Quốc hội và người dân đều đã thấy hậu quả, đã thấy ông Bình và những kẻ thân cận như Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Việt Tiến như thế nào?
Là Tổng bí thư, Trưởng tiểu ban nhân sự Đại hội 10, đồng chí Mạnh đã giới thiệu những kẻ như Bùi Tiến Dũng, Tổng giám đốc PMU 18 thuộc Bộ Giao thông vận tải và Nguyễn Việt Tiến, Thứ trưởng Thường trực Bộ Giao thông vận tải vào Trung ương. Như vậy con người đồng chí Mạnh là thế nào? Có thể làm một người đứng đầu Đảng và Nhà nước không?
- Là trưởng Tiểu ban nhân sự Đại hội 10, đồng chí Mạnh còn giới thiệu một số người như ông Bắc Sơn, một người tay sai của ông Lê Đức Anh, hoạt động vô nguyên tắc, được đồng chí Mạnh định đưa làm Phó Ban Tổ chức Trung ương nhưng bị phản đối, sau đó đưa về làm Phó bí thư trực Tỉnh uỷ Thái Nguyên và được Bộ Chính trị và Tiểu ban nhân sự (Nông Đức Mạnh đứng đầu) giới thiệu vào tỉnh uỷ và giới thiệu vào Trung ương Đảng.
Đồng chí Mạnh giới thiệu Phan Trung Kiên, một người đã bị Quân khu 7 phát hiện về nhiều tội, trong đó có tội tham nhũng. Uỷ ban Kiểm tra Trung ương đã báo cáo với Bộ Chính trị nhưng đồng chí Mạnh, và đôi đồng chí khác trong Bộ Chính trị gạt đi, cho qua, bao che cho Phan Trung Kiên. Trên thực tế, đồng chí Mạnh đã không chế Uỷ ban Kiểm tra Trung ương, buộc Uỷ ban Kiểm tra Trung ương phải theo quan điểm sai trái của đồng chí Mạnh. Có thể còn một số ví dụ khác.
- Đối với vụ Sáu Sứ, T4. Cơ quan chức năng đã báo cáo và cung cấp nhiều tài liệu cho đồng chí Mạnh. Nhưng khi thảo luận vụ này từ năm 2002, đồng chí Mạnh đã gạt vụ Sáu Sứ ra ngoài, đồng chí Mạnh đã không làm triệt để vụ T4, mà vụ T4 là do cả Cục 12, Cục 11, Viện 70 làm dưới sự chỉ đạo của Vũ Chính. Đồng chí Võ Nguyên Giáp, đồng chí Lê Khả Phiêu, đồng chí Đỗ Quang Thắng và một số đồng chí lão thành cách mạng đã có ý kiến không phải một lần.
Trong thư tố cáo của Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh đã nói rõ từ năm 1996 Vũ Chính đã vu cáo chính trị đồng chí Võ Nguyên Giáp được sự chỉ đạo của CIA, năm 1996 phái cấp tiến theo Mỹ đã vào Viện 108 đã nắm đồng chí Phạm Song nguyên Bộ trưởng Bộ Y tế, đã có ý đầu độc đồng chí Lê Đức Anh v.v… Nhưng đồng chí Mạnh phớt lờ, lại chỉ thị cho Uỷ ban Kiểm tra Trung ương kiểm điểm đồng chí Nam Khánh. Vụ đặc tình giả T4 do Tổng cục 2 dựng lên xuất hiện từ giữa năm 1997 đến giữa năm 1999. Vậy các tin vu khống ấy xuất hiện từ năm 1996, là do Vũ Chính chỉ đạo được bộ máy giúp việc của Tổng cục 2 (Cục 12, Cục 11, Viện 70…) thực hiện, sao đồng chí Mạnh lại bao che? Thư đồng chí Nguyễn Nam Khánh tố cáo các điều sai trái trong bản báo cáo Bộ Quốc phòng trước Hội nghị Đảng uỷ quân sự Trung ương mở rộng, thì đồng chí Mạnh bao che cho rằng đó chỉ là một cuộc giao ban. Ai cung biết trong Quân đội, giao ban là Ban trực trước bàn giao lại tình hình cho Ban trực sau (hoặc hàng ngày, hàng tuần, hàng tháng…) được tiến hành trong một thời gian ngắn. Làm gì có sự giao ban trong toàn quân, họp hết các đầu mối của toàn quân lại để giao ban, trong cả một ngày. Thực chất cuộc Hội nghị toàn quân đó rồi các cuộc hội nghị Quân khu Quân đoàn kế tiếp có mời cả Chủ tịch Hội Cựu chiến binh là lợi dụng “Ngọn cờ chống Mỹ” để đánh vào đồng chí Nguyễn Nam Khánh, để đưa ra một dư luận đồng chí Nguyễn Nam Khánh có liên hệ với phái cấp tiến để răn đe lão thành (Đề nghị xem kỹ văn bản Báo cáo của Bộ Quốc phòng do Tổng cục 2 chuẩn bị vào báo cáo).
Đồng chí Mạnh, chủ trị Bộ Chính trị và Ban Bí thư lại kết luận rằng: Vũ Chính chỉ có khuyết điểm là quản lý cán bộ không chặt chẽ. Thực chất Vũ Chính là người chỉ đạo vụ T4, dùng đặc tình giả để vu khống chính trị gần 30 đồng chí lãnh đạo của Đảng và Nhà nước, chia rẽ phá hoại Đảng, huy động bộ máy Tổng cục 2 (gồm Cục 11, Cục 12, Viện 70…) làm việc đó. Nguyễn Chí Vịnh đã là cán bộ Cục 12 trước đây, tháng 2/1995 phụ trách Cục phó Cục 2, tháng 5/1995 được bổ nhiệm Cục phó Cục 12, rồi làm Cục trưởng Cục 12, Tổng Cục phó, Tổng cục trưởng Tổng cục 2.
Việc vu khống đồng chí Trương Tấn Sang, chắp lý lịch đồng chí Trương Tấn Sang và Trương Hoàng để vu cáo đồng chí Trương Tấn Sang là làm cho CIA do cục 12 dựng ra, việc vu cáo đồng chí Nguyễn Văn Thắng – Thường vụ Quận uỷ Quận 6 Thành phố Hồ Chí Minh, việc làm và lưu giữ hồ sơ giả tại nhà Hứa Thành Công, người của Cục 12 là do Cục 12 chỉ đạo. Đặng Diệu Hà, cán bộ Công ty xuất nhập khẩu văn hoá phẩm Thành phố Hồ Chí Minh (nay đã bị xử tù) là người của Cục 12. Vụ vu khống đồng chí Phạm Chánh Trực, Phó Bí thư Thành uỷ Thành phố Hồ Chí Minh là do Cục 12 dựng ra. Nguyễn Chí Vịnh phụ trách Cục 12, Ba Tây chỉ là Cục phó, đồng chí Mạnh và sự thực hiện của đồng chí Phạm Văn Trà đã bao che cho Nguyễn Chí Vinh thoát tội. Lời ghi lấy được ở nhà Hứa Thành Công: “Hai nghĩa (tức đồng chí Trương Vĩnh Trọng) và Tư Sang bao che, giảm tội cho Phạm Chánh Trực và do sự chỉ đạo của CIA” là một bằng chứng về tội phạm của Vũ Chính và Nguyễn Chí Vịnh. Nhưng đồng chí Mạnh đã gạt ra ngoài. Lời khai của Võ Thị Sứ: Khi ra Hà Nội, đã đến 34 Trần Phú để gặp Vũ Chính và Tư Văn (thực chất là để nhận chỉ thị), đã bị bỏ qua. Võ Thị Sứ bí mật ghi âm 16 cuốn băng. Võ Thị Sứ đã khai là: “ở phía Nam thì các băng ghi thu được giao cho Ba Tây. ở phía Bắc, các băng ghi được giao cho chú Vịnh”. Đồng chí Mạnh đã gạt vụ Sáu Sứ ra, thực chất là bao che tội lỗi cho Vũ Chính và Nguyễn Chí Vịnh (Lúc này Nguyễn Chí Vinh làm Giám đốc Công ty Đề ti tua, một Công ty kinh tế bình phòng, một Công ty ma của Tổng cục 2).
Đồng chí Mạnh đã bưng bít sự thật, che dấu sự thật, đã không báo cáo hết sự thật các vụ việc xẩy ra, vụ Sáu Sứ, T4 trước thềm Đại hội 9 với Trung ương, từ đó mà thuyết phục Trung ương “khoanh lại”, không tiếp tục làm rõ các vụ Sáu sứ, T4 và khai man lý lịch của ông Lê Đức Anh. Dư luận không trách Trung ương mà phê phán và rất bất bình với thủ đoạn của đồng chí Mạnh.
Điều đáng nói nữa là dự thảo Bản kiểm điểm của Ban chấp hành Trung ương, mà đồng chí Mạnh là người chủ trì không làm rõ khuyết điểm, nhấn mạnh một chiều ưu điểm. Trong bản báo cáo đã cho rằng việc “khoanh lại”, không giải quyết các vụ việc như Sáu Sứ, T4, vụ khai man lý lịch của ông Lê Đức Anh là sáng suốt. Đó là một thủ đoạn cực kỳ xấu, định lợi dụng danh nghĩa của tập thể Trung ương để lừa dối dư luận, bao che tội phạm, chống trả lại sự tố cáo của tướng lĩnh, lão thành cách mạng và cán bộ đảng viên.
Riêng về lý lịch của ông Lê Đức Anh – Người được giao nghiên cứu lý lịch ông Lê Đức Anh từ khoá 5, khoá 6, khoá 7 đã có bản báo cáo rõ. Ông Lê Đức Anh đã có hai bản lý lịch, một bản trong hồ sơ Đại hội 4 và một bản trong hồ sơ Đại hội 6, hai bản đó khác nhau về ngày kết nạp và ngày kết nạp chính thức, về thành phần giai cấp. Một số cán bộ lão thành, bao gồm cả Trưởng Ban Tổ chức Trung ương khoá 5, khoá 6 gặp đồng chí Mạnh, yêu cầu đồng chí Mạnh phải làm rõ vì có đơn từ khiếu nại của đảng viên. Nhưng đồng chí Mạnh phớt lờ, viện lý do trước đây không làm, nay khó quá không làm.
Nếu nói là khó quá, thì tại sao lại cho ra bộ phim tài liệu về Lê Đức Anh? Khó quá thì tại sao lại cho xuất bản quyển sách “Đại tướng Lê Đức Anh”, vừa khoe khoang, vừa nói không đúng sự thật, vừa biện minh bào chữa cho Lê Đức Anh, phát hành trên 7.000 cuốn? Trong đó người viết (dưới sự chỉ đạo của Lê Đức Anh) đã dùng một thông báo muôn màng (ra vào ngày 24/1/1997, sau 12 năm) gọi là thông báo số 72/TCTW về chính sách để bào chữa cho sự gian dối về tuổi Đảng của Lê Đức Anh. Xin lưu ý rằng: thông báo về chính sách, không phải là xác nhận chính thức về tuổi Đảng.
Ai chịu trách nhiệm? Nhà xuất bản Quân đội nhân dân là của Quân đội. Nó là một công cụ của Đảng uỷ quân sự Trung ương. Bí thư Đảng uỷ Quân sự Trung ương phải chịu trách nhiệm.
Quan điểm quyển sách ấy phù hợp với quan điểm của đồng chí Mạnh.
Một điều nữa là với trách nhiệm Trưởng Tiểu ban nhân sự Đại hội 10, đồng chí Mạnh đã thông qua một danh sách ứng cử vào Trung ương, trong đó có đồng chí Nông Thị Ngọc Minh, (họ Nông, người dân tộc Tày) hiện về công tác ở Đà Nẵng vào Trung ương dự khuyết, được trúng với số phiếu rất thấp. ứng cử này có thành tích gì, có trình độ như thế nào? Có uy tín với địa phương đến đâu? Hay là một thủ đoạn của đồng chí Nông Đức Mạnh đưa thêm họ Nông vào Trung ương như đưa con là Nông Đức Tuấn làm Chủ tịch Hội liên hiệp Thanh niên và Sinh viên Việt Nam (Chủ tịch Hội liên hiệp Thanh niên, Sinh viên Việt Nam chí ít cũng phải là một sinh viên có học vấn tốt, có quá trình đấu tranh chính trị trong phong trào học sinh, sinh viên được quần chúng biến đến). Đằng này, cái “lớn nhất” của Nông Đức Tuấn là con ruột đồng chí Mạnh.
Tóm lại, qua thực tế việc làm, đồng chí Mạnh đã không xứng đáng,  không đủ tiêu chuẩn và uy tín là người đứng đầu Đảng và Nhà nước.
- Đồng chí Mạnh đã “ăn theo” công lao của các đồng chí khác và vơ vào mình. Công phát triển kinh tế là công của đồng chí Khải. Công làm luật ở Quốc hội và bước đầu thực hiện quyền giám sát của Quốc hội là công của đồng chí An, công về nội chính, tư pháp của Công an, các cơ quan nội chính, của đồng chí Trương Vĩnh Trọng và đồng chí Trần Đức Lương… Còn ngoại giao thì đồng chí Mạnh đi Pháp, đi Nga, đi Nhật đều đạt kết quả thấp, nhạt. Cán bộ, có cả Uỷ viên Trung ương nói: đồng chí Mạnh chỉ ăn theo, vô tích sự. Trong khi đó, việc chính của đồng chí Mạnh là xây dựng Đảng, thì trải qua một nhiệm kỳ, xây dựng chỉnh đốn Đảng đạt được kết quả thấp, chưa đạt yêu cầu cơ bản.
- Lãnh đạo chống tham nhũng là một nhiệm vụ trọng tâm của Đảng, nhưng không lãnh đạo thực hiện được chống tham nhũng có hiệu quả. Tham nhũng càng ngày càng nghiêm trọng. Ai chịu trách nhiệm? Đồng chí Mạnh phải chịu trách nhiệm chính. Đồng chí Mạnh cứ nói mãi: từng chi bộ, từng cơ sở phải xem xét. Tất nhiên rồi, nhưng trước hết phải hiểu cơ sở là ai? Phải xem từ Bộ Chính trị, các Ban Cán sự Đảng ở cấp Trung ương, các ban Thường vụ cấp tỉnh và tương đương.
Chống quan liệu cũng vậy? Ai quan liệu? Đồng chí Mạnh và một số đồng chí trong Bộ Chính trị là những quan to và quan liệu của nước ta. Đi thăm các địa phương thì huy động đón rước, tốn tiền của, tốn thì giờ, chụp ảnh để “đánh bóng”; chỉ nghe báo cáo, chỉ nói mấy điều ai cũng biết, ai cũng nói được, những vấn đề phức tạp và xấu không phát hiện được. Đến khi đã xẩy ra rồi mới bắt đầu yêu cầu báo cáo…
- Đạo đức xã hội ngày càng xuống cấp.
- Các vấn đề tồn đọng trong Đảng thì tránh né, bao che, không giải quyết được.
- Trong Bộ Chính trị thì nể nang, xoa dịu, lấy lòng nhau để rồi phô trương là đoàn kết, là dân chủ.
- Thực tế là không lắng nghe tiếng nói của nhân dân, của đảng viên, kể cả của một số đồng chí lão thành cách mạng có tâm huyết. Ngược lại tìm cách trù dập, răn đe người phát hiện tội phạm với cái cớ cho là “làm lộ bí mật”.
- Là Tổng bí thư nhưng không gương mẫu chấp hành điều lệ, vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc của Đảng, như nguyên tắc về quyền của đảng viên.
- Đầu óc xơ cứng, chỉ đọc những bài viết sẵn, nói những lời nói công thức, không sáng tạo, không năng động, không giải quyết những vụ việc nổi cộm, không thể đổi mới đúng hướng và toàn diện.
Với những vấn đề nêu trên, đồng chí Mạnh không thể làm Uỷ viên Trung ương, làm Tổng bí thư một nhiệm kỳ nữa. Vả lại đã đến 66 tuổi. Cuối nhiệm kỳ đã 71 tuổi. Làm tiếp làm gì nữa, ngày càng tuổi cao sức yếu. Đồng chí Mạnh làm Tổng bí thư năm 61 tuổi, bây giờ hoàn toàn có người trong độ tuổi ấy, Uỷ viên Bộ Chính trị dưới 65 tuổi hoàn toàn có thể thay thế được đồng chí Mạnh. Có uỷ viên Trung ương đã nói: như đồng chí Mạnh thì ai cũng có thể thay thế được. Ngay cả công việc Quốc hội trước đây, đồng chí An làm một nhiệm kỳ nhưng hơn đồng chí Mạnh làm cả hai nhiệm kỳ. Đảng không thiếu người để thay đồng chí Mạnh. Vấn đề là đồng chí Mạnh có thấy rõ mình để tự nguyện rút lui không? Đồng chí Mạnh là một tham quyền, tham chức, muốn ở lại. Riêng điều ấy là không đủ tiêu chuẩn Uỷ viên Trung ương rồi.
Hội nghịTrung ương lần thứ 13 chỉ là một bước chuẩn bị, không phải dứt khoát đóng khung như tại cuộc bỏ phiếu tín nhiệm bước đầu tại Hội nghị Trung ương lần thứ 13. Còn hội nghị Trung ương lần thứ 14 và đại hội Đảng toàn quốc nữa. Hội nghị Trung ương 14 mới là hội nghị quyết định chính thức số người mà Trung ương kiến nghị với Đại hội. Xin nhắc lại, dù như thế nào cũng chỉ là kiến nghị mà thôi. Đề nghị Trung ương sáng suốt phân tích, nêu cao dũng khí đấu tranh để thực sự chọn lựa, giới thiệu với Đảng những đồng chí có đức, có tâm, có tài, có thực tế, trẻ hơn để cáng đáng công việc. Hai triệu bẩy đảng viên, 80 triệu dân, không lẽ người đứng đầu, ưu tú lại là đồng chí Mạnh? Thì Đảng ta, dân tộc là thế nào?
Trên đây là ý kiến chân thành xây dựng./.
Trung tướng Nguyễn Hòa
Nguyên Trung ương uỷ viên khoá V, VI, VII

Ăn phở 35 đô ở nước Việt Nam cộng sản


Alastair Leithead
BBC News, Hà Nội
-
Tôi đã từng có những ngày kỳ quặc, nhưng ngày Chủ Nhật đó ở Hà Nội chắc chắn là ngày rất kỳ quặc.
Việc đầu tiên tôi làm trong ngày là ngắm một người được bảo quản, trông như bức tượng sáp, sau đó là nếm phở đắt nhất ở Việt Nam- rồi xem chiếc xe hơi đắt giá nhất.
Trong lúc Việt Nam Cộng sản đang ngày càng áp dụng những cách làm của chủ nghĩa tư bản, khoảng cách giàu nghèo đang tăng nhanh.
Tôi cũng tới buổi gặp ra mắt của câu lạc bộ những người chơi xe Harley Davison trước khi nếm mùi thực tế bằng cách ngồi khoanh chân trên sàn một nhà hàng và nhắp bia hơi.’Bác Hồ Chí Minh’, cha già dân tộc của nước Việt Nam này đã đề nghị được hỏa táng để không phải nằm lạnh giữa một lăng mộ tối đèn, bao quanh bởi lính bảo vệ luôn thúc giục đoàn khách vào thăm đi cho mau trong yên lặng, tay bỏ khỏi túi, mũ gỡ khỏi đầu.
Hàng trăm người Việt Nam và cả khách du lịch thường xuyên xếp hàng để vào viếng ông, trong hình dáng giống như khi ông vừa qua đời cách đây hơn 40 năm.
Đảng Cộng sản ở đây không muốn thay đổi nhưng với các nhà chọc trời mọc lên ở khu lân cận lăng cố Chủ tịch Hồ Chí Minh, thay đổi đang ập tới với ông.
Hình từ một quán ăn ở Việt Nam
Khách giàu
Địa điểm tiếp theo của tôi là để thưởng thức phở, món súp tiếp đạm cho quốc gia thường được bán với giá một đô la.
Nhưng chúng tôi không đến những quán phở thường mà tới nếm thử loại phở đắt nhất nước với giá 35 đô la một tô.
Hai chiếc xe Porsche hai cầu đỗ bên ngoài quán. Tôi còn không biết là Porsche chế tạo cả xe hai cầu.
Ông chủ quán nói với chúng tôi về chất lượng thịt bò Nhật, độ sạch sẽ của bếp nấu và số tiền mà những người giàu sẵn sàng bỏ ra để húp món phở đắt nhất Việt Nam.
Một thực khách thú nhận ông vừa ăn món phở đặc biệt của nhà hàng và gần như cảm thấy có lỗi khi nói với tôi ông làm cho chính phủ.
Chúng tôi cũng nhận được ánh mắt nghi ngờ của một Ủy viên Trung ương Đảng bước nhanh ra khỏi cửa và chui vào chiếc Mercedes trong lúc người trông nom tôi thử món phở mà cô nói không tới mức 35 đô la ngon hơn phở cô thường ăn.
Đồng sàng dị mộng
Vâng, người trông nom chúng tôi…
Tượng cố Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Đại hội XI
Những nguyên tắc được bảo quản từ thời ông Hồ
có vẻ vẫn thắng thế
“Đảng” cũng thích kiểm soát. Nhưng đây không phải là nước cộng sản mà chúng ta tưởng tượng ra từ những năm 1950-1960.
Dĩ nhiên cờ đỏ treo ở mọi góc phố nhưng hình búa liềm tung bay trên đường đối diện với một cửa hiệu Chanel trong khi các áp phích tuyên truyền nằm ngay gần cửa hàng Louis Vuitton.
Những biểu tượng của chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản – đồng sàng dị mộng.
Ngay cả những người trông nom chúng tôi cũng cười và nhún vai khi được hỏi ý thức hệ và thực tế có thể dung hòa như thế nào.
Họ tỏ ra thẳng thắn và trung thực về những điều quái dị. Ít nhất tôi từng nghĩ họ sẽ phản ứng xã giao và nghiêm nghị, thậm chí đầy đức tin.
Còn ông chủ khách sạn đưa ra cách lý giải riêng: “Vỏ là cộng sản nhưng ruột là tư bản”.
Chúng tôi đã thấy lớp vỏ đó – một tập thể các ‘đồng chí’ tại Đại hội Đảng nhất loạt đồng tình về đội ngũ lãnh đạo mới.
“Có ai phản đối không?” – vị chủ tọa hỏi với cái nhìn lướt qua.
Dĩ nhiên là không. Chất vấn hệ thống là điều không thể dung thứ.
Nhưng rồi tất cả những đấu đá, tranh cãi diễn ra sau những cánh cửa đóng kín.
Đoàn kết bề ngoài là cách họ thể hiện Sức mạnh.
Hột xoàn
Và chúng tôi đã nhìn thấy phần ‘ruột’ trong cuộc gặp với một trong những người giàu nhất nước.
Chúng tôi được nghe về dự án nhiều triệu đô la xây tòa nhà cao nhất miền Trung, khách sạn ngoài bờ biển của ông và khu biệt thự cao cấp giá hai triệu đô la mỗi căn, các khu công nghiệp và mục tiêu kiếm nhiều tiền hơn nữa qua việc thay thế bỏ hãng xưởng may áo sơ mi và giày để xây nhà máy làm đồ điện tử công nghệ cao.
“Nếu Đảng đi con đường khác với người dân Việt Nam thì họ không thể sống sót được,” ông dũng cảm nói.
Đó là sự tự tin từ đến từ tiền cải.
Và thanh niên 26 tuổi tràn đầy tự tin cũng cho tôi xem chiếc xe Rolls-Royce Phantom được chế tạo theo đơn đặt hàng đang hợm hĩnh phô kính trước mặt những người bán hàng rong đội nón lá.
Người anh toát ra toàn kim hoàn và hột xoàn. Khi là chủ cửa hàng bán xe đắt tiền như thế này, người ta có thể dùng điện thoại giát vàng và đồng hồ gắn kim cương.
Ông sẽ không bao giờ nhìn thấy nhiều xe hạng sang như thế này ở bất kỳ nơi nào khác trên thế giới.
Một thành viên ngoại quốc của câu lạc bộ Harley Davidson
Thế còn câu lạc bộ chơi xe Harley Davidson? “Ông sẽ không bao giờ nhìn thấy nhiều xe hạng sang như thế này ở bất kỳ nơi nào khác trên thế giới,” một trong những người nước ngoài là thành viên câu lạc bộ nói với tôi.
Và đây chắc chắn là thói quen đắt giá. Những người chơi xe thường có máu nổi loạn.
Ở một góc độ nào đó, tôi nghĩ là họ cũng muốn tỏ ra như vậy nhưng động cơ của chiếc xe họ lái cũng chỉ gầm rú để toát lên mùi tiền trong cảnh xung quanh là người dân nghèo ở Hà Nội.
Tôi đã trải nghiệm một ngày với những người giàu có khi ở đây còn hàng triệu người không xu dính túi.
Sau cơn phấn khích, tôi ngồi uống nước với một nhà báo địa phương.
Cô kể về sự trấn áp, những cuộc gọi lúc nửa đêm, điện thoại bị nghe lén và những cảnh bị bám đuôi.
Những người dám thách thức chính quyền thường bị bỏ tù.
Lớp vỏ vẫn còn rất cứng. Những nguyên tắc được lưu giữ trong tủ kính ở Lăng ông Hồ vẫn là phần chủ đạo.
Những tài năng ham muốn kiếm tiền đang cùng sống với hệ thống chính trị. Nhưng khi đồng tiền đổ vào, nền kinh tế nóng lên, thay đổi là điều không thể cản được.
Đảng có thể giữ phần chèo lái và chỉ đạo, nhưng phải có bàn tay vững chắc lắm thì mới có thể chặn được thủy triều.

Nhìn lại Hiệp định Vịnh Bắc Bộ sau 10 năm

Dương Danh Huy
Quỹ Nghiên Cứu Biển Đông
Viết cho BBCVietnamese.com từ Oxford
-
Sau 27 năm đàm phán, hiệp định Vịnh Bắc Bộ được Việt Nam và Trung Quốc ký kết ngày 25/12/2000. Việt Nam được 53.23% và Trung Quốc được 46.77% diện tích Vịnh.
Hiệp định này đã gây ra nhiều tranh cãi giữa người Việt.
Ở một thái cực là quan điểm cho rằng công ước Pháp-Thanh năm 1887 đã phân định toàn bộ Vịnh Bắc Bộ bằng kinh tuyến 108°3’ (đó cũng là quan điểm ban đầu của Việt Nam trong đàm phán), phân định lại là sai và thiệt hại cho Việt Nam. Ở thái cực kia là quan điểm cho rằng hiệp định Vịnh Bắc Bộ năm 2000 là công bằng.
Công ước Pháp-Thanh 1887
Công ước Pháp-Thanh về phân định biên giới giữa Bắc Kỳ và Trung Quốc năm 1887 viết:
Các đảo phía đông kinh tuyến Paris 105 °43, kinh độ đông, tức là đường bắc-nam đi qua điểm cực đông của đảo Tch’a Kou hay Ouan-chan (Trà Cổ) và làm thành biên giới cũng được cho là của Trung Hoa. Các đảo Go- tho và các đảo khác phía tây kinh tuyến này thuộc về An Nam.
Những người Trung Hoa phạm pháp hoặc bị cáo buộc phạm pháp tìm nơi trú ẩn tại các đảo này, sẽ được, theo quy định củađiều 27 của Hiệp định ngày 25 tháng Tư năm 1886, tìm kiếm, bắt giữ và dẫn độ bởi Chính quyền Pháp.
Công ước không nói rằng kinh tuyến 105°43’ Paris, tức là kinh tuyến 108°3’ Greenwich, là ranh giới phân định biển cho toàn bộ Vịnh Bắc Bộ. Bản đồ đính kèm công ước vẽ ranh giới dọc kinh tuyến 105°43’ Paris từ cực đông đảo Trà Cổ ra biển và ngừng cách đảo khoảng 5 hải lý, tức là chỉ cho một phần rất nhỏ của Vịnh.
Vào năm 1887, Pháp, Việt Nam và Trung Quốc không có tuyên bố hay luật về chủ quyền hay quyền chủ quyền bao gồm toàn bộ Vịnh Bắc Bộ.
Luật ngày 1/3/1888 về lãnh hải của Pháp tuyên bố lãnh hải của Pháp rộng 3 hải lý. Nghị quyết ngày 9/12/1926 của chính phủ Pháp áp dụng luật lãnh hải 3 hải lý này cho thuộc địa của Pháp. Nghị quyết ngày 22/9/1936 của bộ trưởng thuộc địa Pháp tuyên bố vùng đánh cá rộng 11 hải lý cho Đông Dương. Những vùng biển đó cách bờ (bao hàm của đất liền và đảo) dưới 12 hải lý.
Tới năm 1958 thì khái niệm về thềm lục địa xa bờ hơn 12 hải lý mới được pháp điển hóa trong công ước quốc tế. Tới năm 1982 thì khái niệm vùng đặc quyền kinh tế xa bờ hơn 12 hải lý mới được pháp điển hóa trong UNCLOS.
Những điều trên cho thấy, vào năm 1887, trong Vịnh Bắc Bộ, Pháp không cho rằng họ có chủ quyền hay quyền chủ quyền trong vùng biển cách bờ hơn 12 hải lý. Cũng không có chứng cớ là vào thời điểm đó Trung Quốc cho rằng họ có chủ quyền hay quyền chủ quyền trong vùng biển này.
Vì công ước Pháp-Thanh và bản đồ đính kèm không nói rằng công ước đã phân định toàn bộ vùng biển trong Vịnh Bắc Bộ, và vì khó có thể suy diễn rằng người ta phân chia cái người ta không cho rằng họ sở hữu, khó có thể cho rằng công ước này đã phân định toàn bộ vùng biển trong Vịnh Bắc Bộ.
Sẽ hợp lý hơn nếu cho rằng kinh tuyến 108°3’ trong công ước chỉ phân chia đảo và phân chia lãnh hải ven bờ. Như vậy, công ước Pháp-Thanh chưa phân định phần lớn Vịnh Bắc Bộ, và việc phân định là cần thiết.
Đường trung tuyến
Hiệp định Vịnh Bắc Bộ bao gồm 21 điểm phân định, trong đó điểm 1 đến 9 là ranh giới lãnh hải 12 hải lý và điểm 9 đến 21 là ranh giới vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa xa bờ hơn 12 hải lý.
21 điểm đó có công bằng hay không?
Trong phần lớn vùng biển hữu quan trong Vịnh Bắc Bộ, bờ biển Việt Nam và Trung Quốc đối diện nhau. Vì vậy, theo luật quốc tế thì đường trung tuyến có điều chỉnh là nguyên tắc phân định công bằng nhất.
Thông tin chính thức của Việt Nam là:
● Ranh giới trong Vịnh là một đường trung tuyến có điều chỉnh.
● Đảo Cồn Cỏ được 50% hiệu lực, đảo Bạch Long Vĩ được khoảng 25% hiệu lực.
● Tỷ lệ diện tích Việt Nam, Trung Quốc đạt được, 1.135:1, gần bằng tỷ lệ chiều dài bờ biển Việt Nam, Trung Quốc, 1.1:1, cho nên hiệp định Vịnh Bắc Bộ là công bằng.
Tuy nhiên những thông tin trên không đủ để trả lời cho các câu hỏi về 21 điểm trong hiệp định có công bằng hay không.
Theo luật sư Brice Clagett thì việc vạch ranh giới phải dựa trên cơ sở địa lý, và nguyên tắc tỷ lệ chiều dài bờ biển chỉ là một thước đo phỏng chừng cho sự công bằng. Tác giả bài này cho rằng dù tỷ lệ diện tích bằng tỷ lệ chiều dài bờ biển, vẫn có thể tồn tại những sự bất công mà nguyên tắc tỷ lệ chiều dài bờ biển không phát hiện được. Vì vậy cần phải xét đến các khía cạnh địa lý, quan trọng nhất là đường trung tuyến được vạch giữa những điểm nào và ảnh hưởng của các đảo của Việt Nam và Trung Quốc trong việc vạch và điều chỉnh đường trung tuyến – đó là mấu chốt của sự công bằng.
Hiệp định Vịnh Bắc Bộ
Hiệp định Vịnh Bắc Bộ. Nếu vòng tròn với tâm ở một điểm phân định tiếp xúc lãnh thổ Trung Quốc và phủ trùm lên lãnh thổ Việt Nam thì điểm đó nằm gần lãnh thổ Việt Nam hơn.

So sánh khoảng cách từ mỗi điểm 9-21 đến lãnh thổ Việt Nam và Trung Quốc, tác giả nhận xét:
Điểm 9: gần các đảo Vĩnh Thực và Trần của Việt Nam hơn đất liền Trung Quốc khoảng 4 và 6 hải lý.
Điểm 10: gần các đảo Thanh Lam, Cô Tô và Bạch Long Vĩ của Việt Nam các đảo Vị Châu và Tà Dương của Trung Quốc khoảng 7, 7 và 14 hải lý.
Điểm 11, 12: tương đương đương với đảo Bạch Long Vĩ được “dời vào” đất liền khoảng 75% khoảng cách. Mặc dù như thế phù hợp với quan điểm chính thức là đảo được khoảng 25% hiệu lực, nhưng điều đó lại có nghĩa hơn hai ngàn đảo của Việt Nam trong vùng Vịnh Hạ Long và Vịnh Bái Tử Long đã không được hay chỉ được ít hiệu lực trong việc tính hai điểm này.
Điểm 12: gần vùng cửa Ba Lạt của sông Hồng hơn đảo Hải Nam khoảng 3 hải lý.
Điểm 13: gần vùng cửa Ba Lạt của sông Hồng hơn đảo Hải Nam khoảng 10 hải lý.
Điểm 14: gần vùng cửa Ba Lạt của sông Hồng hơn đảo Hải Nam khoảng 20 hải lý.
Điểm 15, 16: gần bờ biển vùng Ninh Bình hơn đảo Hải Nam khoảng 12 hải lý.
Điểm 17: gần bờ biển phía nam Hà Tĩnh hơn đảo Hải Nam khoảng 27 hải lý.
Điểm 18: gần bờ biển phía nam Hà Tĩnh hơn đảo Hải Nam khoảng 3 hải lý.
Điểm 19, 20, 21: phù hợp với đảo Cồn Cỏ được 50% hiệu lực.
Cho đến nay chưa có thông tin chính thức để trả lời các câu hỏi thí dụ như:
  1. Tại sao điểm 9 nằm gần các đảo của Việt Nam hơn đất liền Trung Quốc?
  2. Tại sao điểm 10 nằm gần các đảo của Việt Nam hơn các đảo của Trung Quốc? Nếu sự thật là tất cả các đảo này đã bị bỏ qua trong việc tính điểm 10 thì như thế có công bằng hay không?
  3. Với quan điểm chính thức là đảo Bạch Long Vĩ được khoảng 25% hiệu lực, có vẻ như là hơn hai hàn ngàn đảo của Việt Nam trong vùng Vịnh Hạ Long và Vịnh Bái Tử Long đã không được hay chỉ được ít hiệu lực trong việc tính hai điểm 11, 12. Sự thật là thế nào và nếu đúng là như thế thì có công bằng hay không?
  4. Tại sao vùng cửa Ba Lạt đã không được tính tới trong việc tính điểm 12.
  5. Tại sao các điểm 13, 14, 15, 16, 17, 18 nằm gần đất liền Việt Nam hơn đảo Hải Nam?
Kết luận
Quan điểm phê phán hiệp định Vịnh Bắc Bộ năm 2000 rằng công ước Pháp Thanh 1887 đã phân định toàn bộ Vịnh Bắc Bộ, có vẻ thiếu cơ sở pháp lý.
Ngược lại, quan điểm cho rằng hiệp định Vịnh Bắc Bộ năm 2000 là công bằng, vẫn chưa thuyết phục.
Những nghi vấn tồn tại có thể, nhưng không nhất thiết, có nghĩa hiệp định Vịnh Bắc Bộ là không công bằng. Điều chắc chắn là chưa có thông tin chính thức để giải thích chúng. Tác giả cũng không có giải thích công bằng cho tổng thể các nghi vấn này.
Hướng về tương lai, câu hỏi quan trọng là nếu Việt Nam và Trung Quốc ký kết hiệp định phân định vùng biển ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ thì các điểm phân định có sẽ nằm gần lãnh thổ Việt Nam hơn lãnh thổ Trung Quốc hay không? Đó là chưa kể đến sự nan giải của tranh chấp quần đảo và vùng biển Hoàng Sa.
Tác giả xin cảm ơn Lê Trung Tĩnh, Phạm Quang Tuấn và Vũ Hữu San về góp ý và thảo luận hữu ích

Dân cửu vạn có sáu điều thỉnh nguyện với tân Tổng bí thư

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhEqcakGlcApSwC21Q-D3AgnZX8Q7j1ywFs8MkDmLVY3B2Vzr9ZiCVLjJNIRf__22NlOBYGGquFe-M8pofE92faAoDFUALOYNRt8Jkm3YnG5odcE9Kvyqn_yohX1NMv3ynJuyk3AQMNnw/?imgmax=800
Đâu chăng tá

-
Thưa bác tân Tổng bí thư
Trước hết xin tự giới thiệu với bác, em khi nhỏ bố mẹ gọi là Thằng cu Tít, lớn lên được bạn bè phong một cái tên rất là oách, là “Đâu chăng tá”, đi bộ đội, được kết nạp vào Đảng ta, và bây giờ làm nghề cửu vạn kiếm sống suốt ngày chầu việc ở cái “chợ người” Giảng Võ, hết việc thì nghe bọn đồng liêu cửu vạn bàn chuyện nhân tình thế thái, chúng cũng ngứa mồm bàn cả việc thiên đình. Chúng em thì trình độ chính trị chỉ cao hơn bọn vịt giời tí ti, nhưng nghe được cái gì thì xin thưa với bác cái đó. Chúng nó cử em đại diện để viết những điều thỉnh nguyện này gửi bác, là tại vì, trong cái hội cửu vạn ở đây, em được bầu là có học nhất hội: Em đã học hết kỳ 1 của lớp 2. Còn chúng nó thì, đứa mù chữ, đứa mới học hết kỳ 2 của lớp 1.
Thay mặt anh em đồng liêu cửu vạn, chúng em xin gửi đến tân Tổng bí thư 6 điều thỉnh nguyện sau đây.
Điều thỉnh nguyện thứ nhất, chúng em xin chân thành chúc mừng tân Tổng bí thư đã chính thức nhậm chức sau khi được Đại hội XI bỏ phiếu tín nhiệm. Chúng em mừng thật sự là vì chúng em đã chờ đợi mỏi mắt qua hai nhiệm kỳ đại hội, nay mong có tân Tổng bí thư, hy vọng có tân chính sách để dân đen chúng em được nhờ.
Điều thỉnh nguyện thứ hai, đây là lần đầu tiên Đảng ta có Tổng bí thư là Giáo sư Tiến sỹ. Có lẽ hiếm có một đảng cộng sản nào trên thế giới chọn ra được một vị Tổng bí thư có học hàm học vị cao chót vót như vậy. Thú thực chúng em thì mù tịt, chẳng hiểu Giáo sư Tiến sỹ là cái chi chi, chỉ biết ở làng chúng em, bán ruộng bán nhà kiếm tiền gửi con ra Hà Nội học thì may lắm cũng chỉ kiếm được cái bằng Cao đẳng, Cử nhân là cùng. Chúng em hỏi những đưa đi học, từ Cao đẳng, Cử nhân chúng mày đến Giáo sư Tiến sỹ thì mất bao nhiêu thời gian. Chúng nó bảo phải mất một núi tiền loại 500 ngàn đồng. Ơ hay, mới lạ làm sao: Em hỏi chúng nó hết bao nhiêu năm tháng, mà chúng lại không tính năm tính tháng, mà tính bằng núi tiền. Vì thế mà chúng em kính trọng bác. Vậy thì chúng em xin gửi đến bác một lời thỉnh nguyện: Đương nhiên bác là Tổng bí thư thì phải nói như nghị quyết, nhưng nói thật với bác nhá: ông nội em năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Ông nội em bào cái nghị quyết này đọc hao hao giống cái nghị quyết viết từ 50-60 năm trước đây. Thôi, chúng ta có truyền thống “nói dzậy mà không phải dzậy”. Bác cứ theo nghị quyết mà nói, vì bác là đảng viên, nhưng bác lại là Giáo sư, mà lại Giáo sư triết học hay là xây dựng Đảng gì gì đó, thế thì bác chắc là đọc thông viết thạo cái phép “Biện chứng duy vật” của ông tổ cộng sản Các Mác. Vậy thì bác cố gắng làm những việc biện chứng ích quốc lợi dân sát với tình hình hiện nay, đừng mơ hồ lùi về năm sáu mươi năm trước, còn khi nói, thì bác cứ nói như 50-60 năm trước cũng chẳng sao.
Điểm thứ ba muốn thỉnh nguyện với bác, là hai nhiệm kỳ vừa qua người ta làm rất nhiều việc rước họa xâm lăng vào nhà. Phí công chúng em đổ máu trên chiến trường. Bọn thế lực thù địch suốt ngày ra rả rót vào tai nhân dân quần chúng cách mạng của ta. Chúng nó bảo, bác là thuộc phe “thân của lạ” (ý muốn nói bác thích cái nước lạ). Chúng em chỉ mong Giáo sư hãy chứng tỏ mình không hám cái “của lạ”. Cụ thể là, sau khi nhậm chức, Tổng bí thư Giáo sư nên chọn đi thăm một cái nước không lạ lắm để hùng hồn bác lại luận điệu của chúng. Tiếp đó, phải tìm cách khôn khéo để rút cổ ra khỏi cái gông của nước lạ kia. Và nói như ông Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh, là không để ai thương lượng trên lưng dân tộc Việt Nam. Chắc tân Tổng bí thư còn lạ gì nữa, dân tộc chúng ta vốn có tiếng quật cường, việc gì chứ việc luồn cúi người ngoài thì không bao giờ lịch sử tha thứ. Vì vậy, nếu làm được việc thứ ba mà chúng em thỉnh nguyện, chắc chắn sẽ là việc trọng đại trong nhiệm kỳ của bác mà cả nước ghi công, tất nhiên trong đó có chúng em.
Điểm thứ tư muốn thỉnh nguyện với bác, là hết nhiệm kỳ này bác đừng có đưa cái thằng Nguyễn Phú… vớ vẩn nào đó con bác vào Trung ương nhá. Xấu lắm. Vừa có bài báo trên mạng của thế lực thù địch nó nói xấu lãnh đạo của ta, nó bảo ông ta đưa con trai đi lao động ở Đức năm 1982, khi cậu ấm mới 18 xuân xanh, nghĩa là chưa học hết bậc trung học. Từ sáng tới tối phải tần tảo khắp nơi để tích góp từng cái xe đạp Mifa. Đến năm 1988 cậu ta về nước thất nghiệp. Bài báo về cuộc đởi cậu ấm bị ngắt quãng từ 1988 đến 2000. Đoạn này thì cánh cửu vạn chúng em lại biết tường tận: Cậu ấm suốt ngày lê la ở các quán trà vỉa hè trên đường Giảng Võ, Láng Hạ rao bán mấy côn-tê-nơ xe đạp, xe máy, suốt ngày nói năng lảm nhảm say rượu bét nhè. Vô nghề nghiệp, học lăng nhăng đâu đó, rồi cũng có hai cái bằng Cử nhân khoe với cánh cửu vạn chúng em. Thế là được ông bố dìu dắt làm công tác đoàn, rồi chọn được một cái chức ngon lành là Bí thư một tỉnh ngay sau lúc dân chúng hàng huyện vừa mới kéo nhau lên vây trụ sở tỉnh đường vì hình như công an trót… giết nhầm một thanh niên không đội mũ bảo hiểm thì phải. Rồi từ đó cậu ta đã dùng chức vụ này làm bàn đạp để vào Trung ương. Không phải một trường hợp ấy đâu mà nhiều vị trong Bộ Chính trị hiện nay đều đua nhau, có con cháu được bầu vào trung ương đợt này, nhằm làm chỗ thế chân mình khi hết khóa. Họ cứ tưởng thế là đắc sách lắm, nào là được đề cử ở hội trường chứ mình có giới thiệu đâu… Nhưng giới cửu vạn chúng em thì cười ha hả, thấy trước cái xu “thế Triều Tiên hóa” hình như đã không xa với đất nước nữa rồi. Cứ xem các cụ Duẩn, cụ Đồng, cụ Giáp, cụ Trường Chinh và nhiều cụ khác nữa thuộc thế hệ học trò trực tiếp của Bác Hồ, nào có hề có người nào làm cái việc lo lót chỉn chu kiểu ấy – đó mới xứng đáng là nhân cách của lãnh tụ với tầm nhìn xa vì lợi ích đất nước, dân tộc, mà không khoanh vào chút bả vinh hoa phú quý của riêng gia đình con cháu nhà mình chứ. Chỉ mong tân Tổng bí thư sẽ không lặp lại cái việc làm để miệng tiếng người đời như thế.
Điều thỉnh nguyện thứ năm. Xin tân Tổng bí thư hàn gắn vết thương dân tộc, cái vết thương rạn nứt từ ngày Đảng ta làm cuộc cải cách ruộng đất. Không biết trong nhà Tổng bí thư có ai thuộc diện bị mang ra đấu tố, rồi bị liệt vào “ngụy quân ngụy quyền” không. Tôi nghĩ là có, vì những cuộc chiến tranh diễn ra triền miên trên đất nước ta đã gây chia rẽ dân tộc vô cùng lớn, nó len lỏi vào từng gia đình ngõ xóm. Có một bộ phận rất lớn trong dân tộc không thích cộng sản, không hề mê cái lý tưởng xã hội chủ nghĩa mà họ thấy hình như chỉ có đâu trên trời chứ có thực ở cõi trần gian đầy nước mắt này đâu. Nếu Tổng bí thư có được cái nhìn quảng đại, không chấp nhất khư khư vào những tín điều, thì toàn dân tộc sẽ được nhờ, mà cái bọn “thế lực thù địch” kia tức khắc sẽ hòa vào lòng dân tộc. Cái được của dân tộc không phải là gần 4 triệu người Việt và tài sản của họ, mà cái được lớn nhất, là từ đây dân tộc sẽ trở thành một khối đại đoàn kết chống nguy cơ xâm lược nhãn tiền mà bọn “nước lạ” đang đe dọa từng ngày từng giờ trên đất nước ta.
Điều thỉnh nguyện thứ sáu, và cũng là điều thỉnh nguyện cuối cùng, là phải giải tỏa thực trạng lộng quyền của Đảng ta. Đảng ta quyền quá lớn, nhưng chẳng có chế tài nào với Đảng ta khi Đảng ta sai lầm. Giết oan hàng vạn người, kể cả đồng chí của mình, … thế mà chỉ đưa ra được một lời xin lỗi, rồi cứ lặp đi lặp lại lời khen Đảng ta đã biết xin lỗi; Đảng vừa bán đất, vừa thanh tra việc bán đất; Đảng tham nhũng, vừa lãnh đạo chống tham nhũng, thì làm sao mà thanh tra bán đất và chống tham nhũng cho đặng? Dư luận xã hội từ lâu đã bức xúc đòi hỏi phải công bố một đạo luật về Đảng. Đảng kêu gọi toàn dân phải sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật. Vậy mà chỉ trừ có Đảng là được hoạt động ngoài vòng pháp luật, thậm chí ngồi trên pháp luật. Hèn nào mà dân ta đang dần dần… nguyện một lòng theo Đảng sống ngoài vòng pháp luật, xử với nhau theo luật rừng.
Thưa tân Tổng bí thư. Em vài lời mộc mạc thô thiển. Chữ nghĩa của em khí ít. Có điều gì nghịch nhĩ xin tổng bí thư chỉ bảo.
ĐCT
HT biên tập
Tác giả gửi trực tiếp cho BVN