13/01/2011

Đừng nghe những gì cộng sản nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cộng sản làm

Trần Bảo Việt


Xin được dùng lời nói của cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hoà Nguyễn Văn Thiệu để làm đề tựa cho bài viết này trong giai đoạn đấu tranh cực kỳ gian khổ của nhân dân trước bạo quyền CSVN như hiện nay, và trong khi cộng đồng Việt Nam tỵ nạn cộng sản ở hải ngoại đang là một hậu phương vững chắc cho các phong trào đấu tranh trong nước, thì vẫn còn rơi rớt những phần tử chỉ biết quyền lợi riêng đã trở về cộng tác với chính quyền CSVN để ăn chơi và sống xa hoa trên nỗi đau của đồng bào mình. Hơn 8 tỷ đô la kiều hối của cộng đồng người Việt hải ngoại trong năm 2010, là món tiền không nhỏ giúp cho CSVN tiếp tục tồn tại, giúp cho chiêu bài hòa hợp hòa giải dân tộc theo kế hoạch của NQ36 mà chính quyền CSVN đang ra sức phá nát cộng đồng đang trên đà phát triển.

Trong tài liệu mật của CSVN:

1/- Phải làm sao cho dân chúng vừa yêu vừa sợ.
2/- Phải giữ cho phong trào dân chủ đối lập không trở thành phong trào đúng nghĩa của nó, cũng không thể bén rễ và lớn rộng.
3/- Phải chủ động trong việc nâng cao dân trí để làm bàn đạp phát triển kinh tế, nhưng phải lèo lái để dân trí cao không đúng nghĩa với ý thức dân chủ cao.
4/- Phải chủ động trong việc mở rộng xã hội dân sự, thuần phục và trung hòa giai cấp trung lưu đang lớn mạnh, làm sao trong mỗi tổ chức dân sự đều có chân rết của ta, đều theo chiều hướng chỉ đạo của ta.

Đây là những mưu ma chước quỉ, là tội ác mà các nhà lãnh đạo CSVN xuyên qua lực lượng công an đang ngày đêm gieo đau thương tang tóc trên quê hương đất nước.

Người dân Việt Nam và riêng cá nhân người viết rất đau buồn khi phải chứng kiến những hình ảnh của những con người mà trước năm 1975 từng là lãnh đạo, từng là cấp chỉ huy, từng là nhà văn, nhà thơ chống cộng. Sau 1975 là những nhà trí thức tỵ nạn cộng sản ở các nước tự do dân chủ. Nhưng bây giờ lại quay lưng trở về Việt Nam cộng tác với ngụy quyền cộng sản. Một số nhà sư hải ngoại trong Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thốgn nhất đã thay lòng đổi dạ, đã lợi dụng danh xưng của Giáo hội để thực hiện con đường về nguồn theo đúng chủ trương của nhà nước CSVN. Người viết hy vọng rồi đây, những thành phần này sẽ suy nghĩ và tìm hiểu sự thật về những gian dối của các nhà lãnh đạo CSVN trong quá khứ và hiện tại để trở về với cộng đồng dân tộc, trở về với đạo pháp và lẽ phải để cùng với toàn dân trên con đường cứu quốc. Các nhà lãnh đạo CSVN là độc tài, điêu ngoa giả dối, chỉ biết có quyền lợi cá nhân, không còn nghĩ đến quyền lợi của quốc gia dân tộc, họ đã và đang sẵn sàng dâng hiến đất đai, tài nguyên của đất nước cho ngoại bang. Những hòn đảo xa xôi của Hoàng sa - Trường sa, trên 10,000 km2 vùng biển Vịnh Bắc bộ, Ải Nam Quan lịch sử, bãi Tục Lãm, 2/3 thác Bản giốc danh lam thắng cảnh của quê hương, cao điểm chiến lược 1509 (Trung Quốc đổi thành Lão sơn)..., hiện đang nằm trong bàn tay của kẻ thù Trung Quốc.

Đây là những bằng chứng điển hình cho hành động bán nước của các nhà lãnh đạo CSVN, họ luôn luôn trung thành với CNCS lỗi thời Marx- Lênin và phương châm 16 chữ vàng cùng 4 tốt để thực hiện đúng theo chủ trương xâm lăng mềm của kẻ thù TQ đã đề ra. Vì vậy cho nên, họ đã không làm được gì hữu ích để cứu các ngư dân của ta khi bị bọn người TQ ngang nhiên bắt bớ và đánh đập đòi tiền chuộc. Trái lại trong lúc đó, ông Nguyễn phú Trọng (đương kim chủ tịch QH cũng là ứng viên sáng giá cho chức TBT vào nhiệm kỳ tới) sang TQ với lời khen ngợi là chưa bao giờ tình hữu nghị VN-TQ tốt đẹp như bây giờ, còn trong nước thì thẳng tay đàn áp những ai dám đứng lên chống lại những hành động xâm lăng của TQ, họ đang cùng với kẻ thù TQ chối bỏ một sự thật về lịch sử ngàn đời của dân tộc VN. Ngoài ra, qua vai trò của Tổng Cục 2 do Nguyễn Chí Vịnh cầm đầu đã âm thầm họp bàn kín với cục tình báo Hoa Nam TQ trong việc biến đất nước VN thành lãnh thổ của TQ sau này, khiến cho trung tá Vũ Minh Trí cũng là cán bộ Tổng cục 2 phải lên tiếng tố cáo Nguyễn chí Vịnh trước hội đồng trung ương đảng để rồi sau đó, ông phải nhận hình thức kỷ luật và bị cách chức.

Hiện nay, bất chấp mọi sự phản đối có tình có lý của các thành phần trí thức trong đảng, của các tướng lãnh cùng các nhà cách mạng lão thành cùng sự phẫn nộ của toàn dân, các nhà lãnh đạo CSVN đã cố tình thực hiện cho bằng được cái chủ trương lớn của đảng là cho TQ làm chủ hàng trăm ngàn hecta rừng chiến lược biên giới trong thời gian dài 50 năm, cho TQ phá nát vùng đất Tây Nguyên qua chương trình khai thác quặng Bô xít. Trong khi chờ đợi thời cơ thuận lợi cho thời kỳ bắc thuộc lần thứ 5, các nhà lãnh đạo CSVN đã âm thầm cho bọn bá quyền TQ vơ vét tài nguyên của đất nước, từ nguồn lợi hải sản của vùng biển VN đang được bọn ngư dân TQ đánh bắt tối đa, cho đến các khoáng sản, quặng mỏ và lâm sản,… cũng đều ưu tiên cho TQ khai thác khiến cho sử gia Dương Trung Quốc cũng là đại biểu QH phải đau lòng phát biểu trước diễn đàn QH: “chúng ta phải để chút tài nguyên của đất nước lại cho con cháu của chúng ta sau này, chớ có bao nhiêu đem ra xài hết thì con cháu của chúng ta sau này sẽ ra sao?….”. Với lời phát biểu này của sử gia Dương Trung Quốc, tuy không đánh đọng được trái tim chai lỳ của các nhà lãnh đạo CSVN, nhưng chắc chắn nó vẫn có giá trị đối với những ai còn mang trên mình dòng máu VN.

Những hình ảnh đau thương của rất nhiều người dân bị chính quyền dùng mọi thủ đoạn để cướp đất, cướp tài sản, bị công an đánh chết, những chùa chiền, tịnh thất, nhà thờ và các cơ sỡ của tôn giáo bị chính quyền ngang nhiên tịch thu và cưỡng chế như: Tu viện Bát Nhã, nhà thờ Thái Hà, Toà Khâm sứ, phá nát tượng Đức Mẹ ở Đồng Chiêm, nghĩa trang Cồn Dầu, Hội thánh Tin Lành hệ phái Menonite ở Sài gòn, Bến tre,… Đặc biệt, xâm phạm một cách thô bạo đối với ông Christian Marchant tùy viên chính trị đại sứ quán Hoa kỳ ngày 5/1/2011 vừa qua, khi ông vừa tới cửa chính của nhà thờ TGP Huế để thăm LM Nguyễn Văn Lý đang dưỡng bệnh, và cùng với kịch bản đó, ngày 7/1/2011 công an cũng ngăn cản không cho dân biểu người Úc, ông Luke Simpkins và tùy viên của tòa Đại sứ Úc tại Hà nội đến thăm LM Lý. Những hình ảnh côn đồ trên đây cùng với quốc nạn tham nhũng tràn lan bất trị, và cuộc sống đầy xa hoa lẫn sa đọa của hầu hết các cấp chính quyền từ trung ương xuống địa phương trong tất cả các ban ngành đoàn thể, cộng thêm sự hiến dâng đất đai, tài nguyên của đất nước cho kẻ thù TQ để giữ vững uy quyền độc đảng. Tất cả sẽ là một bức tranh tổng thể cho một tương lai đen tối của dân tộc, của Tổ quốc nếu như chúng ta, những con người VN hôm nay tiếp tục hèn nhát và thờ ơ trước sự mất còn của đất nước.

Trong thời gian qua và hiện nay, những trang web độc lập lề trái đang bị chính quyền CSVN gia tăng đánh phá. Tiền đóng thuế của nhân dân đã được chính quyền CSVN sử dụng chống lại nhân dân. Có thể chính quyền CSVN đạt được phần nào thành công, nhưng có một điều chắc chắn là không bao giờ thắng nỗi trái tim của nhân dân VN bởi vì, cốt lõi của CNCS là vô thần, là duy vật biện chứng, là đối nghịch với tôn giáo. Thử khách quan để nhìn lại cách sinh hoạt của các tôn giáo ở miền bắc VN trước 1975 chúng ta sẽ thấy rằng, hầu như tất cả các cơ sở của tôn giáo đều bị chính quyền tịch thu, kinh sách và các tu sĩ chỉ còn là tượng trưng theo sự sắp đặt của ĐCSVN, những tu sĩ nào mà đảng cãm thấy cứng đầu thì đều bị tập trung vào nhà tù tử thần với những cảnh đầy đọa dã man khiến cho số người sống sót chỉ đếm được trên đầu ngón tay, chẵng hạn như tại trại giam Cổng Trời, một địa ngục trần gian của tỉnh Hà giang giáp với TQ. Còn sau 1975 nhất là thời kỳ đổi mới bây giờ, sở dĩ chính quyền CSVN cho tôn giáo được thực hiện các lễ nghi tín ngưỡng là cũng vì sự đòi hỏi của cộng đồng thế giới mà VN đang hội nhập, hơn nữa ban tôn giáo và ủy ban mặt trận của chính quyền CSVN đã điều hành và lãnh đạo các tôn giáo theo hệ thống xin-cho, còn lại những ai không chịu sự điều hành của ban tôn giáo và UBMT đảng thì không bao giờ được tự do hành lễ, điển hình là GHPGVNTN, giáo hội Phật giáo Hòa hảo thuần túy, một số hệ phái tin lành Menonite và một số các vị linh mục Công giáo.

Việt Nam ngày nay chỉ có tự do tín ngưỡng theo hệ thống xin-cho, chớ không hề có tự do tôn giáo đúng nghĩa của nó, Việt Nam ngày nay cũng chỉ có dân chủ, nhân quyền theo chiều hướng ngụy tạo và hẹp hòi theo sự suy diễn một chiều của đảng để đánh lừa quốc tế. Trong khi đó, sự lên tiếng phản đối của cộng đồng thế giới, nhất là Hoa kỳ đã không đủ mạnh để chính quyền CSVN phải quay đầu và tôn trọng những gì đã hứa. Người viết nghĩ rằng, giờ phút này các tổ chức của cộng đồng VN hải ngoại cần phải chung lòng chung sức, dẹp bỏ mọi bất đồng và cùng nhau đoàn kết, cùng nhau tìm ra các kế sách hay để làm nhân tố cho việc vận động các cơ quan, tổ chức quốc tế và nhất là các nước đang viện trợ cũng như kinh doanh và ngoại giao với chính quyền CSVN phải lên tiếng và hành động tích cực hơn, bắt buộc chính quyền CSVN phải tôn trọng bảng tuyên ngôn quốc tế nhân quyền của LHQ và các công ước quốc tế về quyền dân sự, chính trị mà chính quyền CSVN đã từng ký tên tham gia và cam kết thi hành. Sở dĩ các nhà lãnh đạo CSVN dám chỉ thị cho lực lượng công an bạo hành ngay cả viên chức cao cấp của đại sứ quán Hoa kỳ là vì họ đã có kế sách trong tay. Nếu như Hoa kỳ và các cơ quan truyền thông quốc tế có phản ứng mạnh thì họ sẽ đổ lỗi cho là công an không biết và sẵn sàng hy sinh con tốt thí để làm vui lòng quốc tế, để cộng đồng thế giới tiếp tục cung tiền bạc cho họ có cơ hội xây lâu đài trên sự khổ đau của toàn dân, để họ tiếp tục đàn áp, trù dập thẳng tay các thành phần đối kháng và phong trào đấu tranh trong nước hầu làm nãn lòng những ai không đồng quan điểm với họ, ngụy tạo, bịa đặt và không tôn trọng lời hứa là nghề của các nhà lãnh đạo ĐCSVN. Hãy nhìn những gì mà họ đã làm trong quá khứ qua các hiệp định Geneve 1954, hiệp định Paris 1973 thì sẽ rõ.

Tình hình xã hội VN bây giờ là quá thối nát vì nạn tham nhũng, tiêu cực và cách làm ăn cẩu thả của các tập đoàn quốc doanh, số nợ trăm ngàn tỷ mà nhân dân phải gánh cho con tàu Vinashine của thủ tướng Nguyễn tấn Dũng chỉ là bề nổi, còn rất nhiều những con tàu Vinashin khác nữa đang chìm trong cơn bão táp. Trình độ của các nhân vật lãnh đạo thì không xứng tầm, những bằng cấp của họ là bằng cấp đồng hóa qua các chương trình chuyên tu, tại chức và mua bằng từ các trường đại học quốc tế ma vô danh, điển hình như trường đại học quốc tế South Pacific (Nam Thái Bình Dương) mà các quan của đảng chỉ lấy bằng tiến sĩ sau vài tuần lễ. Biên bản cuộc họp của 22 nhà trí thức cao cấp của đảng do GS Trần Phương, nguyên phó thủ tướng và hiện là chủ tịch hội đồng khoa học Việt Nam làm chủ trì gởi đại hội đảng với lời khẳng định: XHCN và tư tưởng Marx-Lenin là đầy rẫy cái sai và quá mơ hồ, cũng như hầu hết các nhà trí thức khác có tấm lòng yêu dân, yêu nước đều có chung nhận định như thế, tất cả đều đòi hỏi các nhà lãnh đạo CSVN phải mở rộng tầm nhìn để chấp nhận một nền dân chủ thật sự trong đảng, chấp nhận một sự cạnh tranh công bằng và bình đẳng trong hệ thống chính trị đa nguyên.

Ngay cả cựu chủ tịch Quốc hội Nguyễn văn An cũng công nhận là hiện nay đất nước không có dân chủ mà chỉ có đảng chủ bởi vì, tất cả các cơ quan quyền lực, hệ thống và sự điều hành đất nước đều do đảng quyết định hết, nhưng những con người của đảng thì đa số là không tài, không đức. Nhưng chắc có lẽ hồn thiêng sông núi của Tổ quốc, của đất nước, của tiền nhân đang trỗi dậy trong lòng dân tộc khi mà, càng ngày càng có những đảng viên trí thức và những cán bộ cao cấp trong hàng lãnh đạo của đảng đã mạnh dạn nói lên tiếng nói của lương tâm, mạnh dạn đấu tranh để các nhà lãnh đạo đương quyền phải chấp nhận thay đổi tư duy theo chiều hướng dân chủ hóa đất nước, cũng như càng ngày sức mạnh của các phong trào và các nhà đấu tranh dân chủ, nhân quyền đã nhận được vô vàn niềm tin yêu của nhân dân và cộng đồng thế giới.

Chắc chắn trong tương lai không xa, các lực lượng quân đội, công an và những thành phần đang trung thành với chủ trương và mệnh lệnh của đảng, sẽ nhìn thấy và hiểu ra được thế nào là chính nghĩa phải theo để cùng với toàn dân hành động trên con đường phục hưng đất nước, giống như các lực lượng quân đội, công an của Nga và các nước cộng sản Đông Âu đã làm cách đây 20 năm. Các nhà lãnh đạo CSVN phải biết rằng: dân với quân như nước với cá, nếu cá mà không có nước thì cá sẽ chết, một chế độ độc tài đảng trị không hợp lòng dân thì chắc chắn sẽ bị cáo chung. Hậu quả đau thương của các nhà lãnh đạo độc tài trên thế giới trong quá khứ là bằng chứng thực tế để cho các nhà lãnh đạo CSVN nhìn lại chính mình.

Dân tộc ta tuy hiếu hòa, nhưng sẽ không bao giờ chịu nhục để sống cuộc đời nô lệ trước bạo quyền. Hùm chết để da, người ta chết để tiếng. Người viết xin có lời khuyên đến các nhà lãnh đạo CSVN, quý vị nên để tiếng thơm lại cho con cháu của mình, đừng để cho con cháu của quý vị sau này phải hổ thẹn khi tên tuổi của quý vị mãi mãi nằm trong trang sử đau buồn của dân tộc.

Sài Gòn, ngày 10/01/2011
Trần Bảo Việt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét